Chương 117: Chủ nhật náo nhiệt

Tô Bình dùng bữa xong xuôi, chào mẹ một tiếng rồi tự mình lên lầu. Bước vào phòng, Tô Bình ngả mình xuống giường, định bụng tu luyện thì chợt nghe tiếng bước chân từ bên ngoài vọng lên cầu thang. Hắn dừng tu luyện, ngẩng đầu nhìn ra. Cánh cửa đúng lúc này mở ra, Tô Lăng Nguyệt đẩy cửa bước vào.

Nàng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng đôi mắt lại lấp lánh, không dám nhìn thẳng Tô Bình, rõ ràng nội tâm không hề bình lặng như vẻ ngoài. Tô Bình đã đoán trước nàng sẽ tìm mình, không hề ngạc nhiên trước việc nàng tự tiện xông vào phòng, nhưng chỉ khẽ nhíu mày, không chủ động mở lời. Trong sự tĩnh lặng dường như có thể nghe thấy cả hơi thở của hai người, Tô Lăng Nguyệt vẫn là người mở lời trước. Nàng chưa từng nghĩ có ngày mình bước vào phòng Tô Bình mà lại cảm thấy áp lực và căng thẳng đến vậy. Nàng làm ra vẻ thờ ơ ngẩng đầu, ánh mắt lại nhanh chóng lướt qua kẻ đang nằm trên giường. Nhìn thấy Tô Bình chỉ lặng lẽ nhìn mình, ánh mắt tĩnh lặng đó khiến đáy lòng nàng không hiểu sao cảm thấy hoảng hốt. Thế nhưng, theo sau lại là một luồng tức giận.

Nàng sa sầm mặt, nói: "Chuyện ở học viện hôm nay, ngươi chẳng phải nên cho ta một lời giải thích sao?"

Tô Bình nhìn thiếu nữ quật cường, khẽ cười nói: "Ta muốn cho ngươi lời giải thích gì đây?"

"Ngươi!" Tô Lăng Nguyệt cảm giác tên khốn này lại trở nên đáng ghét bội phần, răng ngà nghiến chặt, nói: "Ngươi chạy đến học viện chúng ta đảm nhiệm chức vị đạo sư cao cấp, ngươi chẳng lẽ không nên cho ta một lời giải thích hợp tình hợp lý sao? Còn con Luyện Ngục Chúc Long Thú kia của ngươi, nó từ đâu mà ra?"

"Ta tại sao phải cho ngươi giải thích?" Tô Bình nhẹ nhàng cười một tiếng, mang theo vài phần trêu tức.

Tô Lăng Nguyệt từ khẩu khí của Tô Bình, cảm nhận được cảm giác kẻ bề trên, nghĩ đến phong thái khi giảng bài của Tô Bình, sắc mặt nàng khó coi, cắn răng nói: "Ngươi đã sớm thức tỉnh rồi phải không!" Đây là điều nàng muốn hỏi nhất.

Tô Bình từ chối bình luận.

Nhìn thấy biểu lộ của Tô Bình, Tô Lăng Nguyệt đã có được đáp án, lồng ngực nàng khẽ phập phồng, nói: "Với thực lực của Tiểu Khô Lâu kia của ngươi, chẳng phải ngươi đã sớm có thể đánh bại ta rồi sao?" Nói đến "cùng ta một trận chiến", nàng cảm giác gương mặt hơi phát nhiệt, chỉ riêng thực lực của con Khô Lâu chủng kia, Huyễn Diễm Thú của nàng căn bản không phải đối thủ, huống chi còn có con Luyện Ngục Chúc Long Thú kia, chờ con Long thú này bước vào giai đoạn trưởng thành, hoàn toàn có thể nghiền ép Huyễn Diễm Thú của nàng. Mặc dù trên thực tế nàng biết mình đã không phải đối thủ của Tô Bình, nhưng để nàng tận miệng thừa nhận trước mặt hắn lại là điều khó nói ra.

Nhìn phản ứng của thiếu nữ, Tô Bình cảm thấy vừa đáng giận lại vừa đáng yêu, đây đúng là một muội muội khiến người ta đau đầu.

"Không sai." Tô Bình thừa nhận, Tiểu Khô Lâu quả thực đã sớm có thể đánh bại nàng. Mặc dù đã sớm biết đáp án, nhưng nghe đến Tô Bình chính miệng thừa nhận, tâm trạng Tô Lăng Nguyệt vẫn lập tức phức tạp đến cực điểm.

Đã sớm có thể đánh bại nàng, vậy thì tại sao Tô Bình không bộc lộ ra? Lúc trước mình khi dễ hắn nhiều lần như vậy, mỗi sáng sớm dọa hắn sợ, trào phúng hắn, tại sao hắn không đánh trả? Tô Lăng Nguyệt không nghĩ ra đáp án, hoặc là nói, nàng nghĩ đến một đáp án, chẳng qua là cảm thấy đáp án kia có chút mơ hồ, cho nên không muốn tin.

Tô Bình thấy sắc mặt nàng không ngừng biến đổi, không biết cái đầu nhỏ của nàng đang nghĩ gì, đợi vài phút, thấy nàng không có phản ứng, tức giận nói: "Không có việc gì thì ra ngoài đi, đừng quấy rầy ta tu luyện."

Tô Lăng Nguyệt sực tỉnh, ngẩng đầu thật sâu nhìn Tô Bình một chút, không nói gì thêm, xoay người rời đi.

Tô Bình vốn cho rằng nàng sẽ còn tiếp tục truy vấn chuyện Luyện Ngục Chúc Long Thú, không ngờ nàng cứ thế bỏ qua, trong sự kinh ngạc, hắn cũng thấy vui vẻ nhẹ nhõm, tiếp tục nằm trên giường tu luyện.

Thời gian tu luyện trôi qua rất nhanh, một đêm cứ thế trôi qua.

Tô Bình sáng sớm đã rời giường, khi xuống lầu ngồi vào bàn ăn, mới phát hiện hôm nay hiếm thấy không thấy bóng dáng Tô Lăng Nguyệt, thường ngày nàng đều dậy sớm hơn mình. Chẳng lẽ là bị đả kích quá lớn, bỏ nhà đi rồi sao? Tô Bình khẽ nhíu mày, lập tức dùng tinh lực cảm ứng lan ra khắp lầu trên, chờ cảm giác được đối phương trong phòng có tinh lực dao động, hắn mới hơi nhẹ nhàng thở ra, thì ra là đang ngủ nướng. Như vậy cũng tốt.

Tô Bình ăn sáng như gió cuốn mây tan, nhét một cái bánh bao chay vào miệng, chào mẹ một tiếng rồi đạp xe ra ngoài. Ngay sau khi hắn đi không lâu, một bóng người bỗng nhiên xuất hiện ở đầu cầu thang, chính là Tô Lăng Nguyệt. Thế nhưng, nàng cũng không phải dậy muộn, lúc này đã khoác xong áo, sẵn sàng ra ngoài bất cứ lúc nào.

Nhìn thấy Tô Bình đạp xe rời đi, đôi mắt Tô Lăng Nguyệt khẽ lóe lên. Nàng đối với thực lực của Tô Bình và lai lịch của Luyện Ngục Chúc Long Thú, trăm mối vẫn không giải được, biết rằng hỏi thẳng Tô Bình cũng sẽ không có được câu trả lời. Nàng trằn trọc suy nghĩ suốt đêm, rốt cục quyết định, nhân lúc hôm nay là Chủ Nhật, học viện được nghỉ, nàng muốn làm một thám tử tư, phá giải bí ẩn này.

"Mẹ, con cũng đi đây!" Tô Lăng Nguyệt vội vàng chộp lấy một cái bánh bao chay trong giỏ mây trên bàn, lao ra khỏi nhà.

"Đi chậm một chút con, hôm nay con không phải nghỉ sao?" Chờ Lý Thanh Như hoàn hồn, từ phòng bếp đi ra thì còn đâu bóng dáng Tô Lăng Nguyệt. Nàng có chút kỳ quái, lẩm bẩm một tiếng, cũng không bận tâm, lần nữa trở lại trong phòng bếp. Dù sao Tô Lăng Nguyệt cũng không phải tiểu hài, không thể nào tự làm lạc mất mình được.

Tô Lăng Nguyệt cưỡi chiếc xe đạp điện mẹ mua, nhanh như chớp giật đuổi theo về phía cửa hàng của Tô Bình. Ven đường nàng dùng tinh lực của mình để cảm ứng, bắt lấy mùi hương Tô Bình để lại, thầm đắc ý trong lòng.

"Ta ngược lại muốn xem xem, rốt cuộc ngươi đang che giấu bí mật gì!"

Nửa giờ sau.

Tô Bình đạp xe đến trước cửa tiệm. Khi còn cách cửa hàng vài chục mét, Tô Bình đã thấy từ xa không ít bóng người đang đứng bên ngoài tiệm, tất cả đều là những người trẻ tuổi. Trong đó, Tô Bình còn gặp được không ít gương mặt quen thuộc, là những khách quen trước đây. Tô Bình hơi kinh ngạc, số người hôm nay quả là nhiều bất thường, chẳng lẽ danh tiếng khi giảng bài đã lan rộng rồi sao?

Có học viên tinh mắt thấy được Tô Bình, lập tức mừng rỡ tiến lên đón, cũng chẳng sợ bị xe đạp của Tô Bình đụng phải. Tô Bình hơi câm nín, vội vàng phanh xe lại.

"Ông chủ Tô, cuối cùng ngài cũng đến rồi!"

"Ta chờ ngài lâu lắm rồi, ông chủ Tô còn nhớ ta không?"

"Ông chủ Tô, hôm nay còn có thể huấn luyện linh thú cho ta không?"

Đám người lập tức xô lại.

Đến cả lối đi cũng bị chặn mất, Tô Bình chỉ đành nói: "Mọi người nhường đường một chút, cứ theo quy củ cũ mà làm, trước tiên xếp hàng đi."

Nghe được Tô Bình lên tiếng, mọi người mới bớt đi sự nhiệt tình, để Tô Bình đi qua. Tô Bình khóa xe đạp lại cẩn thận, tránh để đông người lộn xộn rồi có kẻ tiện tay dắt mất. Nếu như có người biết ý tưởng này của Tô Bình, chắc chắn sẽ thổ huyết ba lần.

Tô Bình rút chìa khóa ra mở cửa, lập tức có mấy học viên nhanh nhẹn, mau chóng xúm lại giúp hắn giữ và đẩy cửa lên, vẫn không quên nhoẻn miệng cười với Tô Bình, vô cùng ân cần.

"Tất cả đứng thẳng, theo thứ tự mà vào." Tô Bình tiến vào trong tiệm, quay người nói với mọi người. Hắn nhìn lướt qua số người, có mười người, trong lòng nhanh chóng tính toán chút thu nhập. Nếu như huấn luyện linh thú trung cấp khá nhiều, hẳn là có một hai vạn năng lượng. Hắn sáng sớm đã tràn đầy tinh thần, nói với người đầu tiên trong hàng: "Họ tên, số điện thoại, muốn huấn luyện hay dịch vụ nào khác?"

"Ông chủ, là ta, Trương Bao Tinh, ta muốn huấn luyện." Thiếu niên đứng đầu hàng nói với Tô Bình.

Tô Bình đối với hắn cũng có chút ấn tượng. Trương Bao Tinh này đã hai lần đến tiệm hắn để huấn luyện, đều là linh thú bậc trung, thêm lần này là lần thứ ba. Chỉ riêng từ hắn đã thu về ba ngàn năng lượng.

"Không sai, đến sớm thật đấy." Tô Bình nói. Hắn nhớ kỹ lần trước, đối phương cũng xếp thứ nhất, không nghĩ tới hôm nay số người nhiều như vậy, vậy mà hắn vẫn là người đầu tiên.

Trương Bao Tinh cười hì hì, nói: "Ông chủ, ta thế nhưng hơn năm giờ đã dậy để xếp hàng rồi."

Tô Bình hơi kinh ngạc, hơn năm giờ, trời mới vừa hửng sáng thôi mà? Những người xếp hàng phía sau đều lộ vẻ kinh ngạc tột độ, bọn họ vốn cho rằng mình đến lúc hơn bảy giờ đã là đủ sớm rồi, kết quả người ta lại đến từ 5 giờ sáng để giữ chỗ. Không ít người sau khi ngạc nhiên cũng thầm ghi nhớ thời gian này, lần sau mình dậy sớm hơn nữa thì sẽ có thể xếp số một.

"Nộp phí đi." Tô Bình ghi lại tên và thông tin liên hệ của đối phương, liền bắt đầu thu phí.

Trương Bao Tinh sớm đã quen thuộc quy trình, cười lập tức chuyển khoản mười vạn linh tệ phí huấn luyện cho Tô Bình, sau đó giơ tay vung lên, triệu hồi Xích Diễm Khuyển của mình ra.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Phụng Đả Canh Nhân [Dịch]
BÌNH LUẬN