Chương 10: Tử thủy
“Chính là ngôi mộ đó, hôm nọ tôi gặp quỷ dẫn tường là ở chỗ này đây—”
Theo hướng tay Lão Mã chỉ, Diệp Thiếu Dương nhìn về phía ngôi mộ nằm giữa vùng đất trũng. Thứ khiến hắn chú ý không phải là mộ hoang, mà là một cây hòe phía sau mộ.
Cây hòe vô cùng to lớn, thân cây nhìn qua phải to bằng vại nước, đến đoạn phân nhánh thì hơi nghiêng đi, tán cây khổng lồ giống như một cái đầu vươn ra, dùng “mái tóc” của mình che khuất nấm mồ phía trước.
Cách nấm mồ không xa còn có một vũng nước đọng, dưới ánh trăng hiện lên những tia sáng âm u.
Diệp Thiếu Dương thở dài: “Chỗ này không có quỷ mới là lạ, đây là cục diện ‘Thủy khô Trạch khốn’. Nước đọng tụ lại âm khí cho mộ chủ hấp thụ, bản thân ngôi mộ lại bị tán cây che khuất, thiếu ánh nắng chiếu vào, càng dễ dàng cho âm khí tích tụ. Hơn nữa cây hòe là mộc quỷ, dễ thành tinh nhất.”
“Quỷ ở đâu?” Lão Mã có chút khẩn trương.
“Xịt cái này vào mắt đi.” Diệp Thiếu Dương đưa cho Lão Mã một cái bình nhỏ cỡ lòng bàn tay. “Xịt lên, trong vòng một canh giờ ông có thể nhìn thấy quỷ.”
“Cái gì đây, nước mắt trâu à?”
“Dịch cỏ Thất Tinh, nước mắt trâu thối lắm, tôi không bao giờ dùng.”
Lão Mã nhận lấy, xịt vào mỗi bên mắt một cái, dụi dụi mắt rồi lo lắng nhìn quanh. Đột nhiên gã rùng mình một cái, túm chặt lấy cánh tay Diệp Thiếu Dương, run giọng nói: “Cái đó... có phải là quỷ không?”
Theo tầm mắt của gã, Diệp Thiếu Dương thấy một bóng người mờ ảo, giống như bị sợi dây kéo đi, từ đằng xa đi thẳng tới. Mái tóc dài rũ xuống hai bên vai, trông rất đúng phong thái nữ quỷ.
“Kìa kìa kìa, nó đi tới kìa!”
“Đừng làm ồn!” Diệp Thiếu Dương vẽ hai lá Ẩn Khí Phù, đưa một lá cho Lão Mã, lá còn lại dán lên người mình.
“Hiện tại quỷ quái không cảm nhận được dương khí ông thở ra, nhưng vẫn có thể nhìn thấy ông, cho nên đừng có cử động lung tung. Chúng ta không cần vội, xem nó muốn làm gì.”
Nữ quỷ bước vào vùng đất trũng, cách chỗ hai người ẩn nấp không quá mười mét. Nhờ ánh trăng, có thể thấy rõ trang phục của cô ta: mặc một chiếc áo hai dây bó sát, quần short jean, hai ống chân dài trắng nõn lộ ra ngoài, ngực nở mông cong, thắt lưng thon gọn mềm mại, bước đi lắc lư cực kỳ quyến rũ.
“Mẹ kiếp, nữ quỷ này dáng chuẩn thật, còn chuẩn hơn cả con lần trước!” Mắt Lão Mã phát ra tia sáng xanh, nuốt nước miếng cái ực.
“Đây là người, không phải quỷ! Quỷ đi không có tiếng động, bước chân cũng không như thế này.”
Lão Mã ngẩn ra, ngay lập tức ánh mắt trở nên hèn mọn hơn, nhìn chằm chằm từ trên xuống dưới cô gái, nói: “Tôi cũng bảo làm sao quỷ lại mặc gợi cảm thế này. Hóa ra là một em gái, nhưng mà nửa đêm nửa hôm, sao cô ta dám một mình đến chỗ này? Dù không sợ quỷ thì cũng phải sợ sắc lang chứ?”
“Đừng lảm nhảm! Cô ấy bị dẫn hồn rồi, đừng manh động, chờ một chút sẽ rõ.”
Cô gái kia như đang mộng du, cứ thế đi thẳng về phía trước, gặp vũng nước cũng không tránh mà bước thẳng qua, làm bùn đất bắn đầy người. Khi gần đến dưới gốc cây hòe, cô ta quay người đi về phía bên cạnh, lúc này Diệp Thiếu Dương và Lão Mã mới phát hiện ra điểm kỳ quái sau lưng cô ta.
“Trời ạ—”
Diệp Thiếu Dương nhanh tay bịt miệng Lão Mã, không cho gã phát ra tiếng động. Cảm nhận được cơ thể gã đang run rẩy dưới tay mình, Diệp Thiếu Dương hoàn toàn có thể hiểu được, lần đầu thấy cảnh tượng kinh khủng thế này mà không ngất xỉu đã là khá lắm rồi.
Phía sau cô gái có một người phụ nữ khác đang bám lấy, mặc một bộ sườn xám đỏ rực, đi giày cao gót màu trắng, tóc ngắn. Phần da thịt lộ ra ngoài trắng bệch đến đáng sợ. Kinh khủng nhất là cô ta không phải đi theo sau, mà là hai tay ôm chặt lấy eo cô gái, vùi đầu vào nách cô gái, cơ thể cứng đờ kéo lê phía sau, cứ thế để cô gái lôi đi.
“Cái này gọi là Quỷ Bắc Cầu, là dấu hiệu sắp sửa nhập xác. Ông cứ ở yên đây, tôi đi lo việc.” Diệp Thiếu Dương buông Lão Mã ra, lặng lẽ tiến về phía dưới.
Cô gái lúc này đã đi đến trước cây hòe, nữ quỷ sau lưng đột ngột đứng thẳng lên, uốn cong người như một con rắn trượt vào trong cơ thể cô gái. Cô gái rướn người lên, cởi thắt lưng quần jean ra, vắt lên một cành cây thấp, tạo thành một cái thòng lọng rồi không chút do dự chui đầu vào.
Ngay khoảnh khắc nữ quỷ sắp đạt được mục đích, một bàn tay từ phía sau đột ngột vươn ra, dán một lá bùa màu tím chính xác lên trán cô gái. Tiếp đó, ngón tay cái ấn mạnh vào giữa lông mày cô gái rồi giật ngược lại. Theo một tiếng quái khiếu, nữ quỷ áo đỏ bị đẩy văng ra khỏi cơ thể cô gái, ngã nhào xuống đất.
Phản ứng của nữ quỷ cực nhanh, cô ta lướt dậy, giương mười ngón tay dài nhọn hoắt đâm thẳng về phía nam tử trước mặt.
“Còn muốn giãy dụa?” Diệp Thiếu Dương cười lạnh, thân hình nhẹ nhàng tránh thoát cú tấn công, hất tay một cái, tám đồng tiền Ngũ Đế bay ra, dàn thành hình Bát Quái trên không trung.
“Thiên địa vô cực, Càn khôn mượn pháp, PHÁ!”
Diệp Thiếu Dương hai tay kết ấn đẩy tới, tám đồng tiền bắn mạnh vào ngực nữ quỷ. Ả thét lên thảm thiết rồi ngã gục xuống đất, vị trí ngực trái xuất hiện một lỗ máu, máu đen tuôn ra xối xả.
Quỷ đương nhiên không có máu, đây là do tu vi bị phá, hiện ra trạng thái lúc chết.
“Hóa ra là bị súng bắn chết, cô nương xinh đẹp thế này, thật đáng tiếc.” Đối với loại ác quỷ này, Diệp Thiếu Dương trước nay vẫn thích trêu chọc vài câu.
“Pháp sư tha mạng, tôi không dám nữa...” Nữ quỷ toàn thân run rẩy, không ngừng dập đầu. Quỷ cũng chẳng ngu, chỉ qua một hiệp giao phong, ả đã hiểu thanh niên này tuyệt đối không phải hạng pháp sư trừ tà tầm thường.
Diệp Thiếu Dương chắp tay sau lưng, nhìn nữ quỷ từ trên xuống dưới: “Xem trang phục thì chắc là người thời Dân Quốc, chết mấy chục năm rồi, sao không đi đầu thai mà còn ở đây hại người?”
“Pháp sư minh xét, tiểu nữ bị gian nhân hãm hại, một phút hồ đồ nên mới vất vưởng nhân gian, xin pháp sư từ bi thương xót cái chết thảm của tôi mà tha cho...”
Diệp Thiếu Dương nghiêm mặt nói: “Trước điện Diêm Vương, thiện ác tự có công luận, kẻ hại cô không thoát khỏi nhân quả báo ứng, cho nên đó không phải lý do để cô lưu luyến nhân gian. Huống hồ cô ở đây mấy chục năm, không biết đã hại chết bao nhiêu người, chuyện vừa rồi là một ví dụ. Mau xuống Âm ty trình diện đi.”
“Hu hu, chỉ cần pháp sư giơ cao đánh khẽ, bảo tiểu nữ làm gì cũng được.”
Làm gì cũng được... Khụ khụ, nhìn cho sướng mắt là được rồi, ta cũng không muốn có một đoạn tình cảm với ma đâu. Diệp Thiếu Dương không lôi thôi nữa, dùng bút chu sa vẽ một đạo Dẫn Hồn Phù dán lên trán nữ quỷ, miệng lẩm nhẩm chú văn. Bóng dáng nữ quỷ mờ dần rồi biến mất hẳn.
Thế là xong rồi sao? Diệp Thiếu Dương cảm thấy có gì đó không đúng. Dù hắn rất mạnh, nhưng nữ quỷ này có gần trăm năm linh lực, lại là tà tu, giết người không ít, tu vi lẽ ra không nên kém như vậy mới phải!
Diệp Thiếu Dương cúi đầu nhìn vũng nước chết hơi gợn sóng trước mộ, trong phút chốc liền hiểu ra, mỉm cười. Còn cô gái suýt treo cổ kia thì đang nằm xoài dưới gốc cây hòe, bất tỉnh nhân sự.
Cô gái nhìn qua tầm hai mươi tuổi, xinh đẹp như hoa, hoàn toàn xứng với vóc dáng hoàn mỹ của mình.
Diệp Thiếu Dương tiến lại định gọi cô tỉnh dậy, nhưng vừa cúi xuống nhìn, máu mũi suýt chút nữa phun ra: Do thắt lưng đã bị rút đi, quần short của cô gái bị tụt xuống vài tấc, lộ ra một góc nội y màu hồng, bên trên còn in hình một con “Chim điên”...
Đề xuất Tiên Hiệp: Đồ Đệ Của Ta Đều Là Đại Phản Phái