Chương 123: Quỷ tường Huyễn Cảnh

Diệp Thiếu Dương đẩy cửa xe lao xuống, cô thôn nữ kia xoay đầu về phía anh.

Nhìn thấy khuôn mặt chỉ là một bím tóc tết dài như bánh quai chèo, trong lòng Diệp Thiếu Dương cũng dâng lên một luồng khí lạnh. Anh vừa tiến lên vừa lớn tiếng gọi Mã Mập: “Mau quay lại!”

Mã Mập lẩy bẩy chạy ngược về.

Diệp Thiếu Dương mới lao được nửa đường, đột nhiên một luồng hắc vụ từ mặt đất bốc lên, che khuất tầm mắt anh.

“Quỷ vụ!” Diệp Thiếu Dương giơ tay phất mạnh ống tay áo, đánh tan quỷ khí. Thế nhưng trên con đường trống trải đã chẳng còn bóng dáng nữ quỷ đâu nữa, anh đành phải quay lại lên xe.

Mã Mập leo lên xe, run rẩy kể lại trải nghiệm vừa rồi, rồi lại sờ sờ đầu mình: “Thiếu Dương, đầu tao vẫn còn chứ? Tao không chết chứ?”

“Đó là ảo giác do quỷ tạo ra thôi, đừng tưởng thật.” Diệp Thiếu Dương nói, “Đây là một loại sơn quỷ, gọi là Mao Nữ, mặt trước mặt sau đều mọc đầy tóc, chuyên dùng để mê hoặc người khác. Có điều đây chỉ là loại quỷ hồn cấp thấp, sao nó lại dám xuất hiện trước mặt ta?”

Mã Mập không phục nói: “Có thể phóng ra hắc vụ mà vẫn là quỷ hồn cấp thấp sao?”

“Quỷ vụ không phải do nó phóng ra.” Diệp Thiếu Dương quan sát xung quanh, “Phụ cận nơi này quỷ khí tràn ngập, khẳng định có Quỷ Thủ hoặc thứ gì đó tương đương tồn tại.” Nói xong, anh rút ra một tấm linh phù, cắn đầu ngón tay vẽ lên đó vài đường rồi dán lên xe, nói với lão Quách: “Đóng chặt cửa sổ xe lại, tránh để quỷ khí xâm nhập khống chế thần trí. Tiếp tục lái đi!”

Lão Quách nhìn hai lối rẽ trước mặt: “Lái đi đâu bây giờ?”

“Tùy tiện chọn một đường, cứ lái ra khỏi đây đã, chỗ này quá tà môn.” Diệp Thiếu Dương quay đầu liếc nhìn gã đàn ông đang ôm xác chết, trông cậy vào gã dẫn đường chắc chắn là không được, cứ phải thoát khỏi khu vực này rồi tính sau.

Lão Quách vẫn chọn con đường bên trái. Chạy được khoảng một ngàn mét, đường rẽ sang trái, dưới ánh trăng có thể thấy xe đang chạy trên lưng chừng núi, bên phải con đường chính là vực thẳm vạn trượng.

“Ông cẩn thận một chút.” Diệp Thiếu Dương nhắc nhở, “Gặp quỷ còn đỡ, nếu lao xuống vực thì tất cả chúng ta đều xong đời.”

“Chú cứ yên tâm vào tay lái của anh.” Lão Quách đáp, “Tài già hai mươi năm rồi đấy.”

Mã Mập bĩu môi, lẩm bẩm: “Tài già ở phố đèn đỏ thì có.”

Sau khi rẽ trái, chạy chưa đầy hai ngàn mét, phía trước lại xuất hiện hai lối rẽ.

Cả ba người nhất thời ngớ người.

“Sao lại thế này?” Lão Quách kinh hãi không thôi. “Sơn đạo từ bao giờ mà biến thành mê hồn trận thế này? Ngay cả một cái biển báo giao thông cũng không có.”

Diệp Thiếu Dương nhíu mày quan sát một hồi, hạ kính xe xuống, ném một đồng tiền xuống đất rồi bảo: “Lần này đi đường bên phải.”

Theo con đường bên phải chạy không bao xa, phía trước lại là một khúc quanh bên trái. Lão Quách giật mình: “Không đúng, làm gì có chuyện đang đi hướng bên phải mà lại vòng sang trái thế này?”

Diệp Thiếu Dương cau mày nhìn con đường phía trước, không nói lời nào.

Sau khúc quanh, phía trước... lại một lần nữa xuất hiện lối rẽ.

“Chuyện này... chuyện này không ổn rồi!” Lão Quách cũng nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề.

Diệp Thiếu Dương bảo lão dừng xe, sau đó anh xuống xe tìm kiếm một hồi, nhặt từ dưới đất lên một vật rồi quay lại xe. Anh xòe tay ra, lòng bàn tay là một đồng tiền sáng loáng, cười khổ nói: “Vừa ném ở ngã tư trước đấy.”

Mã Mập chấn kinh: “Không thể nào, chẳng lẽ chúng ta lại vòng trở về chỗ cũ?”

“Lúc rẽ trái, lúc rẽ phải, qua ba cái ngã tư mà vẫn vòng về chỗ cũ sao? Mày tưởng đang đi mê cung, đường nào cũng giống đường nào chắc?” Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, nói: “Chúng ta gặp phải Quỷ Đả Tường rồi!”

Lão Quách kinh ngạc, nhíu mày bảo: “Không khả năng nha, đoạn đường này đều có quỷ khí, chẳng lẽ toàn bộ con đường đều là ảo giác Quỷ Đả Tường? Tu vi này phải mạnh đến mức nào chứ...”

Diệp Thiếu Dương trầm giọng: “Quỷ Khấu, chỉ có Quỷ Khấu mới làm được điều này.”

Lão Quách thất sắc kinh hãi: “Tuyệt đối không thể!”

Mã Mập chớp mắt hỏi: “Quỷ Khấu là cái gì? Hai người đang nói gì vậy?”

Diệp Thiếu Dương không để ý đến hắn, nói với lão Quách: “Quỷ Khấu không thể xuất hiện ở dương gian, nhưng ảo giác Quỷ Đả Tường kéo dài thế này, chỉ có Quỷ Khấu mới đủ sức tạo ra.”

Sắc mặt lão Quách trắng bệch. Dù chỉ là đệ tử ngoại môn của Mao Sơn, lão cũng từng nghe qua lời đồn về Tứ Phương Quỷ Khấu. Lão lắc đầu: “Anh vẫn không tin được, Quỷ Khấu mà đến nhân gian thì thiên hạ đại loạn mất. Đúng rồi sư đệ, ảo giác này chú có cách nào phá giải không?”

Diệp Thiếu Dương nhìn lão với ánh mắt sâu xa, nói: “Tu vi đối phương quá mạnh, hiểu không? Người ta đã bày ra ảo giác này thì rõ ràng không phải để giỡn chơi với ông. Cứ tiếp tục lái đi, tùy tiện chọn một đường, để xem nó còn trò gì nữa.”

Lão Quách chần chừ: “Nhưng mà...”

“Nghe tôi sắp xếp.” Diệp Thiếu Dương nói bằng giọng không cho phép nghi ngờ.

Lão Quách đành phải nhấn ga, lái vào lối rẽ bên trái. Diệp Thiếu Dương chỉnh lại gương chiếu hậu bên mình sang một góc độ khác, dùng nó để quan sát phía sau.

Mã Mập ngạc nhiên: “Thiếu Dương, mày cũng thần trí không tỉnh táo rồi hả? Lúc này mà còn soi gương vuốt tóc cái gì?”

“Gió thổi loạn quá.” Diệp Thiếu Dương thản nhiên sửa lại tóc.

Vòng thêm một vòng, chiếc xe lại quay về điểm xuất phát. Diệp Thiếu Dương nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu, bình thản nói: “Tiếp tục lái, lái cho đến khi hết xăng thì thôi.”

Lão Quách biết anh làm vậy chắc chắn có dụng ý riêng, cũng không hỏi tại sao, chỉ lẳng lặng chấp hành.

Diệp Thiếu Dương thò tay vào đai lưng, lấy ra một đồng tiền điêu mẫu cỡ lớn, mân mê trong tay. Qua gương chiếu hậu, anh nhìn gã đàn ông kia hỏi: “Đại thúc, nhà ông ở thôn nào?”

Góc độ gương chiếu hậu giúp Diệp Thiếu Dương vừa vặn thấy được gã, nhưng gã lại không thấy được mặt anh. Gã ngẩng đầu, dùng ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào gáy Diệp Thiếu Dương, đáp: “Thôn Hạ Đường.”

“Hạ Đường à? Ồ, cách đây không xa nhỉ?”

Gã đàn ông ngây dại, không trả lời.

Diệp Thiếu Dương cúi đầu, ngậm đồng tiền điêu mẫu vào miệng, cắn chót lưỡi rồi lặng lẽ lấy ra, dùng chỉ hồng quấn quanh từng vòng một. Sau đó anh rút linh phù, thấm máu đầu lưỡi nhanh chóng vẽ bùa rồi quấn chặt lên đồng tiền.

Tất cả những việc này đều diễn ra trong bóng tối, chỉ có lão Quách nhìn thấy và không khỏi kinh ngạc. Dùng chỉ hồng quấn đồng tiền, đây là thủ pháp “Sinh Tử Trừ” của Mao Sơn, lại còn dùng máu đầu lưỡi nhuận qua đồng tiền điêu mẫu, dùng Thiên Địa Phù bọc lại, tạo thành “Thiên Địa Sinh Tử Trừ”. Với pháp khí lâm thời này, Diệp Thiếu Dương đã tiêu hao ít nhất phân nửa pháp lực.

Lão Quách không hề nghi ngờ uy lực của khối “Thiên Địa Sinh Tử Trừ” này. Nếu đánh trúng, dù đối phương là một Quỷ Thủ thì không chết cũng phải lột da. Thế nhưng bốn phía quỷ khí âm trầm mà vẫn không thấy chính chủ, Diệp Thiếu Dương chế tạo thứ này là để đối phó với ai?

Đang thầm suy đoán, lão đột nhiên cảm thấy cơ thể căng cứng, chân bỗng nhiên đạp mạnh vào chân ga, chiếc xe đột ngột tăng tốc lao vút đi.

“Mẹ kiếp, Quách lão ông điên rồi!” Mã Mập gào lên. “Phía trước là khúc quanh đấy, ông chạy nhanh thế làm gì, mau dừng xe lại!”

Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn, thấy sắc mặt lão Quách xanh mét, biểu cảm vô cùng cứng đờ, người không nhúc nhích được, chỉ có con ngươi nỗ lực liếc về phía anh, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng và cầu cứu.

Diệp Thiếu Dương vội quay đầu lại, hét lên với Mã Mập: “Ông ấy bị nhập rồi, mày mau qua lái xe!”

Mã Mập ngẩn người, vội vàng chồm lên định nắm lấy cần số. Tay hắn vừa nhấc lên, thi thể người đàn bà vốn đã chết khô đột nhiên ngồi bật dậy từ trong lòng gã đàn ông, hai tay bóp chặt lấy cổ hắn.

Rốt cuộc chúng đã động thủ!

Đề xuất Tiên Hiệp: Thương Nguyên Đồ (Dịch)
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN