Chương 1294: Tiến nhập nhà xưởng
“Ở đây không được hút thuốc đâu.” Anh bảo vệ ngoài miệng thì nhắc nhở nhưng vẫn đưa tay nhận lấy điếu thuốc, nhét vào túi áo, sắc mặt cũng hòa hoãn đi đôi chút rồi dẫn hắn đi khám sức khỏe.
Trên đường đi, Diệp Thiếu Dương cố ý thăm dò: “Sư phụ, tại sao tới ứng tuyển lại cần anh đích thân dẫn đi, không để bọn họ tự mình đến báo danh phỏng vấn sao?”
Bảo vệ đáp: “Đây là quy định của xưởng, tránh để có kẻ mượn danh ứng tuyển rồi đi lung tung khắp nơi.”
“Đi lung tung là ý gì? Đây là nhà máy mà, có gì để nhìn đâu cơ chứ?”
“Ai mà biết được, dù sao cũng là quy định, không cho người ngoài vào.”
Đi tới phòng y tế, Diệp Thiếu Dương gõ cửa bước vào, anh bảo vệ tiếp tục đứng đợi ở bên ngoài.
Vẫn là những bước khám sức khỏe thông thường như đo thị lực, huyết áp, sau đó là lấy máu. Phụ trách việc này là một cô y tá trẻ măng, nhan sắc bình thường nhưng dáng người rất bốc lửa. Lấy máu xong, cô bảo Diệp Thiếu Dương ngồi đợi rồi tự mình đem mẫu máu vào phòng xét nghiệm.
Mẫu máu vừa đưa vào, lập tức có một vị bác sĩ già đi tới cầm lấy ống nghiệm.
“Bác sĩ Trương, không cần xét nghiệm sao ạ?” Cô y tá kinh ngạc hỏi.
Bác sĩ Trương tiến lại gần, thì thầm vào tai cô vài câu. Sắc mặt cô y tá nhỏ lập tức trở nên nghiêm túc, gật đầu nói: “Tuân lệnh Thiếu chủ phân phó!”
Quá trình khám sức khỏe thuận lợi thông qua. Lão bảo vệ lại dẫn Diệp Thiếu Dương đi lĩnh đồng phục lao động, nộp năm trăm tệ tiền thế chấp, làm một cái thẻ nhân viên, sau đó phân vào ký túc xá. Ký túc xá nằm ở một bên nhà máy, cũng giống như những nơi khác, đó là một dãy nhà hai tầng lợp mái tôn màu xanh, căn phòng rất nhỏ, bên trong kê giường tầng, đủ chỗ cho bốn người.
Trong phòng sực lên mùi tất thối lẫn với mùi mì tôm, nồng nặc hơn cả ký túc xá đại học. Nghĩ đến việc sắp tới mình phải sống ở đây một thời gian, Diệp Thiếu Dương cảm thấy hơi nản lòng, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.
Sau khi sắp xếp xong ký túc xá, bảo vệ mới dẫn Diệp Thiếu Dương vào phân xưởng. Theo chỉ thị của Trưởng phòng nhân sự, hắn được phân vào một vị trí công việc, bàn giao cho tổ trưởng phân xưởng rồi bảo vệ mới rời đi.
Phân xưởng là một dây chuyền sản xuất, công nhân nam nữ đều có, mỗi người án ngữ một vị trí, làm những công việc lặp đi lặp lại như một cỗ máy. Nội dung công việc rất đơn giản nhưng cực kỳ khô khan: dùng một loại công cụ để ép linh kiện vào một chiếc điện thoại bán thành phẩm, cứ thế làm mãi không thôi. Công nhân nam nữ được chia ra các khu vực khác nhau, mỗi người một vị trí, không ai được phép lười biếng.
Một lúc sau, gã tổ trưởng đi tới gọi Diệp Thiếu Dương ra một góc, dặn dò mấy quy định khi làm việc. Chẳng hạn như đi vệ sinh phải báo cáo, tìm người thay thế, đại tiện ba phút, tiểu tiện một phút...
“Nếu chẳng may bị táo bón thì tính sao?” Diệp Thiếu Dương nghe mà da gà da vịt nổi đầy mình.
“Nhịn!” Tổ trưởng lườm hắn một cái, tiếp tục thao thao bất tuyệt về điều lệ chế độ. Diệp Thiếu Dương nghe đến mức sắp ngất xỉu, cuối cùng gã tổ trưởng cũng dứt lời, tìm một người “sư phụ” dẫn dắt hắn. Ngày đầu đi làm, hắn chỉ cần đứng bên cạnh quan sát cho quen việc.
Dây chuyền sản xuất vốn chẳng có kỹ thuật gì cao siêu, Diệp Thiếu Dương xem một lúc, hỏi han vị sư phụ kia vài câu thấy cũng hòm hòm, liền chủ động tìm tổ trưởng xin bắt đầu làm việc. Tổ trưởng sắp xếp cho hắn một chỗ ngồi, đứng xem hắn thao tác một lúc, chỉ bảo thêm vài câu rồi cũng rời đi.
Diệp Thiếu Dương bắt đầu bắt tay vào việc, lúc đầu còn hơi bỡ ngỡ, nhưng rất nhanh đã trở nên thuần thục.
Hắn làm một mạch đến tận buổi trưa. Sau khi tan ca, một nhóm người ùa về phía nhà ăn, còn một số khác lại đi thẳng ra cổng lớn, dọc đường râm ran bàn tán. Diệp Thiếu Dương đi cùng vị sư phụ của mình, hỏi thăm mới biết hóa ra cơm trong nhà ăn của xưởng quá đắt, tận mười tệ một phần, trong khi bên ngoài chỉ có bảy tám tệ, thức ăn cũng tương đương, nên nhiều người chọn ra ngoài ăn cho rẻ.
Diệp Thiếu Dương gọi một suất cơm hộp tám tệ, ba món rau một món mặn, cơm trắng ăn tùy thích. Hắn vốn dĩ cũng hay ăn cơm hộp kiểu này, người khác thường chê không vệ sinh, nhưng hắn thì thấy chẳng sao cả.
Cơm nước xong xuôi, Diệp Thiếu Dương trở về ký túc xá phòng 204. Đẩy cửa bước vào, hắn thấy một gã thanh niên đang nằm vật ra giường, mở nhạc điện thoại oang oang. Ở giường bên cạnh, hai gã khác cũng đang chụm đầu vào xem video, cười hì hì vẻ rất hèn mọn.
Thấy Diệp Thiếu Dương vào, gã đang nghe nhạc liếc nhìn hắn một cái. Diệp Thiếu Dương chủ động chào hỏi: “Chào anh, tôi là người mới tới, mong được giúp đỡ nhiều hơn.”
Gã kia ngồi dậy, hỏi: “Cậu người ở đâu?”
“Dân địa phương ạ.” Diệp Thiếu Dương lập tức đưa một điếu thuốc qua, rồi lại mời hai gã đang xem video mỗi người một điếu. Hắn liếc mắt nhìn vào màn hình, thấy hai gã đang xem livestream, một cô nàng ngực khủng, trang điểm đậm loè loẹt đang nhảy nhót gợi cảm.
Diệp Thiếu Dương về giường mình ngồi, lúc này gã nghe nhạc mới ngồi xuống tán gẫu với hắn. Gã tên Trương Kiện, người Giang Bắc, tầm ba mươi tuổi, theo đồng hương lên Thạch Thành làm thuê đã được ba năm. Trước đây gã làm ở một xưởng thuốc, gần đây xưởng đó đóng cửa nên mới chuyển sang điện tử Khang Đa, vào đây mới được ba tháng.
“Cậu là sinh viên à, sao lại đi làm công nhân phổ thông thế này? Có bằng cấp thì làm kỹ thuật cho nhiều tiền mà lại đỡ mệt.”
“Em muốn làm công nhân trước để rèn luyện thực tế, sau này tốt nghiệp rồi tính sau ạ.”
Diệp Thiếu Dương thấy gã hút xong điếu thuốc liền đưa thêm một điếu nữa: “Anh Trương, anh lớn tuổi hơn, em gọi một tiếng anh. Em mới tới chân ướt chân ráo chưa biết gì, sau này anh chiếu cố em một chút nhé.”
“Được thôi, chuyện nhỏ!” Trương Kiện hào sảng đáp.
Giờ nghỉ trưa chỉ có một tiếng, hết giờ, Diệp Thiếu Dương cùng ba người bạn cùng phòng lại kéo nhau đi làm. Đi giữa khu công nghiệp, nhìn hàng ngàn con người đổ ra như kiến, mặc dù là đi nằm vùng nhưng đứng giữa dòng người ấy, Diệp Thiếu Dương cũng nảy sinh một cảm giác trải nghiệm chưa từng có.
Buổi chiều lại là mấy tiếng đồng hồ làm việc quần quật đến tận sáu giờ tối. Sau khi tan ca, tổ trưởng đi đăng ký danh sách tăng ca rồi bảo Diệp Thiếu Dương có thể về.
Trở lại ký túc xá, chỉ có một mình Trương Kiện ở đó. Cơ hội tốt đã đến, Diệp Thiếu Dương không nói hai lời, kéo gã đi uống rượu. Trương Kiện khách sáo vài câu rồi cũng đi theo.
Ra khỏi xưởng, Diệp Thiếu Dương hỏi về chuyện tăng ca, bấy giờ mới biết tăng ca cũng phải xem tư cách. Vì lương cơ bản thấp, muốn kiếm nhiều tiền chỉ có cách tăng ca, nhưng hiện tại hiệu quả kinh doanh của xưởng không tốt, cơ hội tăng ca ít nên ưu tiên cho công nhân cũ. Trương Kiện vốn dĩ có suất tăng ca, nhưng vì trước đó gặp tai nạn lao động, sức khỏe yếu nên gần đây đang tịnh dưỡng, không muốn làm thêm.
Rời khu công nghiệp, Trương Kiện dẫn hắn đến một quán ăn nhỏ quen thuộc, tìm một gian phòng riêng. Diệp Thiếu Dương gọi mấy món nhắm thịnh soạn như lẩu xương dê, đại tràng kho tàu, cá om, rồi gọi thêm một chai rượu trắng. Hai người vừa uống vừa trò chuyện.
Vài chén rượu vào bụng, Diệp Thiếu Dương cảm thấy thời cơ đã chín muồi, bắt đầu hỏi thăm về tình hình của điện tử Khang Đa.
“Anh Trương, anh thấy cái xưởng này thế nào, có ổn định để làm lâu dài không?”
“Cái xưởng Khang Đa này ấy à, lương lậu thì nhỉnh hơn mấy chỗ khác một chút, có điều quản lý nghiêm ngặt quá, hành động không được tự do cho lắm. Còn lại thì cũng ổn. Thôi nào cậu em Diệp, đừng chỉ nói không, uống đi, cạn ly!”
Đề xuất Voz: Sài Gòn làm sao tránh được những cơn mưa!