Chương 1296: Chết Hồn Linh
Cô nàng bĩu môi: “Anh là người đầu tiên đuổi theo tôi xa như thế đấy.”
Diệp Thiếu Dương nhất thời có chút ngượng ngùng, nghĩ đến việc cô nàng này làm ở Khang Đa, sau này biết đâu lại giúp được việc, thế là dày mặt đòi xin WeChat. Cô nàng cười rộ lên: “Hóa ra anh đuổi theo tôi là vì cái này sao!”
Diệp Thiếu Dương đành phải cắn răng thừa nhận.
Cô nàng quan sát anh một lượt từ trên xuống dưới rồi nói: “Vậy anh không mời tôi uống chén nước sao? Bị anh đuổi theo xa như vậy, tôi sắp khát chết rồi đây.”
Diệp Thiếu Dương thoáng chốc ngẩn người, chẳng lẽ mình vô tình tán tỉnh được cô nàng này rồi sao?
Nhưng để tạo thêm ấn tượng, anh vẫn đồng ý. Vừa vặn gần đó có một tiệm giải khát, anh đưa cô vào mua hai cốc đồ uống rồi ngồi xuống.
Trước khi ngồi vào chỗ, Diệp Thiếu Dương tìm cơ hội vỗ vỗ lên vai cô hai cái.
“Làm gì vậy?”
“Cô ngồi bên này đi, bên này có máy lạnh, mát hơn chút.” Diệp Thiếu Dương kiếm cớ.
“Anh cũng biết quan tâm người khác gớm nhỉ.”
Diệp Thiếu Dương gượng cười, thầm nghĩ quan tâm cái con khỉ, chẳng qua thấy cô bị âm khí bám thân nên giúp cô đánh tan đi thôi!
Lúc cô nàng bỏ chạy, Diệp Thiếu Dương nhìn thấy trên lưng cô có một luồng âm khí lảng vảng. Với tâm thế làm việc thiện, anh mới đuổi theo suốt một quãng đường, kết quả trời xui đất khiến lại bị người ta hiểu lầm.
Qua trò chuyện mới biết, cô nàng này tên là Vương Húc Văn, người Quảng Đông, đi làm cùng mấy người đồng hương. Cô thường xuyên lên mạng, hiểu biết khá nhiều nên nảy ra ý định làm livestream kiếm tiền.
“Làm streamer à...”
Diệp Thiếu Dương hoàn toàn không hiểu gì về nghề này, chỉ nhớ mang máng trước đây xem tin tức thấy toàn những nội dung không mấy tốt đẹp.
Vương Húc Văn nhìn ánh mắt anh là biết anh đang nghĩ gì: “Tôi không phải loại rẻ tiền đó đâu, tôi làm livestream thực tế ngoài trời. Ví dụ như đi đào rắn dưới sông, câu lươn, leo cây phá ổ chim... Gần đây thì đang chấn chỉnh lại, chuyển sang livestream cảnh công nhân chơi máy tính.”
“Loại này... cũng có người xem sao?” Diệp Thiếu Dương cảm giác như đang nghe thiên thư.
“Có chứ, hiện tại thu nhập của tôi còn cao hơn cả tiền lương nữa. Tôi chưa nghỉ việc là vì muốn livestream ký túc xá nữ... Ừm, yên tâm là nội dung lành mạnh, nhưng có rất nhiều người thích xem.”
Diệp Thiếu Dương triệt để câm nín, quả nhiên thành phố lắm chiêu trò, bản thân mình quá lạc hậu rồi.
Tán gẫu một hồi, Vương Húc Văn nhìn điện thoại rồi đứng dậy nói: “Mấy người kia sắp tăng ca xong rồi, tôi phải về livestream ký túc xá nữ đây, anh có tiễn tôi về không?”
“Cái này... hôm nay không được rồi, tôi đang đợi một người bạn.”
“Được thôi, vậy tôi đi trước. Muốn tìm tôi thì nhắn qua WeChat nhé.”
Tiễn Vương Húc Văn xong, Diệp Thiếu Dương đi bộ ra ven đường, trong lòng suy tư: Cô nàng Vương Húc Văn này tại sao trên người lại có âm khí? Chẳng lẽ do thường xuyên làm livestream ngoài trời, đi qua những nơi âm khí nặng như bãi tha ma, rồi vì thể chất thuần âm nên bị nhiễm phải?
Diệp Thiếu Dương cảm thấy khả năng này rất lớn.
Tất nhiên còn một khả năng khác, đó chính là có liên quan đến nhà máy điện tử Khang Đa...
Đứng bên đường nhìn taxi chiếc này nối đuôi chiếc kia chạy qua, nhưng chẳng có chiếc nào dừng lại.
Tính từ lúc gọi điện đến giờ đã trôi qua bốn mươi phút, Diệp Thiếu Dương có chút lo lắng, lấy điện thoại ra định gọi cho Nhuế Lãnh Ngọc thì đột nhiên một chiếc xe hơi màu đen sang trọng đỗ xịch trước mặt anh. Cửa xe mở ra, một đôi chân dài trắng nõn mang giày cao gót bước xuống trước.
Một cô gái cúi đầu bước ra khỏi xe.
“Tám phần mười là bồ nhí hoặc đi theo đại gia rồi!” Diệp Thiếu Dương nhìn kiểu dáng sang trọng của chiếc xe, có chút tâm lý “ghét người giàu” thầm nghĩ, rồi bước lên mấy bước để tránh đường.
“Thiếu Dương!”
Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau, Diệp Thiếu Dương chấn động, quay đầu nhìn lại thì sững sờ nhận ra, cô gái vừa bước xuống từ xe sang mà mình tưởng là “tiểu tam” kia lại chính là Nhuế Lãnh Ngọc!
Cửa phía ghế lái cũng mở ra, một người đàn ông bước xuống, trông khoảng hơn hai mươi tuổi, ăn mặc bảnh bao, nhìn qua là biết kẻ có tiền. Anh ta liếc nhìn Diệp Thiếu Dương một cái rồi nói: “Cô Nhuế, đây là bạn cô sao?”
“Đúng vậy, đồng hương của tôi, đa tạ anh nhé, hẹn gặp lại.” Nhuế Lãnh Ngọc lịch sự chào hỏi.
“Ngày mai có lẽ chúng ta sẽ gặp lại thôi.” Người đàn ông mỉm cười, vẫy vẫy tay rồi ngồi lại vào xe, lái đi mất.
“Đứng ngẩn ra đó làm gì vậy?” Nhuế Lãnh Ngọc đi tới trước mặt Diệp Thiếu Dương hỏi.
Diệp Thiếu Dương gãi gãi sau gáy: “Hắn ta là ai thế?”
“Tôi đi nhờ xe gặp được.”
“Hả, không đúng, không phải em bảo đi taxi tới sao?”
Nhuế Lãnh Ngọc thở dài: “Đừng nhắc nữa, gặp phải lão tài xế lừa đảo, chở tôi đi được nửa đường thì bảo trong nhà có việc gấp, vứt tôi lại ven đường. Chỗ này hẻo lánh quá, chẳng có xe trống nào đi qua, vừa vặn người này lái xe ngang qua hỏi một tiếng, thấy tiện đường nên chở tôi đi luôn.”
Diệp Thiếu Dương bĩu môi: “Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo (Không dưng mà tốt thì không phải lừa đảo cũng là kẻ trộm). Mà sao hắn lại bảo ngày mai gặp lại? Hẹn hò với em à?”
“Đúng vậy, không được sao?”
Thấy mặt Diệp Thiếu Dương sưng lên, Nhuế Lãnh Ngọc cảm thấy buồn cười, tiến lên kéo tay anh nói: “Lát nữa em sẽ giải thích kỹ cho anh, giờ tìm khách sạn cho em ở trước đã.”
“Gấp gáp vậy sao, vừa gặp mặt đã muốn thuê phòng!” Diệp Thiếu Dương thốt ra một câu cửa miệng.
Nhuế Lãnh Ngọc hung hăng nhéo anh một cái: “Anh ngày càng bỉ ổi đấy!”
Ở khu khai phát có rất nhiều nhà nghỉ, loại ba mươi năm mươi tệ một ngày nhan nhản khắp nơi, nhưng khách sạn lớn thì không có. Cuối cùng hai người tìm được một khách sạn nhanh rẻ theo chuỗi, Nhuế Lãnh Ngọc đành ở tạm.
“Em đi tắm trước đã, anh đợi em nhé.”
Diệp Thiếu Dương kéo cô lại: “Không kịp đâu, đừng tắm!”
Nhuế Lãnh Ngọc nhất thời đỏ bừng mặt, lạnh lùng nói: “Diệp Thiếu Dương, anh thử chiếm tiện nghi của tôi lần nữa xem!”
“Chiếm tiện nghi?”
Diệp Thiếu Dương ngẩn người, lập tức hiểu ra, vội vàng xua tay giải thích: “Lần này em thật sự hiểu lầm anh rồi. Nhà máy của bọn anh có quy định mười giờ đóng cửa, giờ đã hơn chín giờ rồi, em không nói chuyện chính sự thì không kịp mất! Anh nói này, sao em lại có tư tưởng đen tối thế hả, sao có thể nghĩ anh là loại người đó chứ!”
Nhuế Lãnh Ngọc lườm anh một cái cháy mặt: “Anh còn nói nữa!”
“Khụ khụ, nói chính sự đi. Không phải em đang ở Hồng Kông sao, sao đột nhiên lại về đây, trước đó cũng chẳng báo tin gì cả!”
“Em tới để giúp anh. Chuyện này anh không có kinh nghiệm, một mình có lẽ không giải quyết được.”
“Chuyện gì không có kinh nghiệm? Sự kiện linh dị à?”
Nhuế Lãnh Ngọc gật đầu.
Diệp Thiếu Dương bật cười thành tiếng.
Nhuế Lãnh Ngọc nghiêm túc nói: “Anh đừng có không thích nghe. Anh cứ cho mình là Thiên Sư, nhưng đối phó với tà vật phương Tây, anh quả thực không có kinh nghiệm. Sư phụ bảo em tới giúp anh một tay.”
“Ồ ra vậy. Sư phụ em thật là người tốt nha.” Diệp Thiếu Dương thầm cảm ơn Nhất Cốc đại sư trong lòng. Việc có giúp được hay không là chuyện nhỏ, nhưng đưa Nhuế Lãnh Ngọc tới bên cạnh anh thì đúng là một ân huệ lớn lao.
“Sư phụ em nói, cái tên Slender Man này không dễ đối phó, nhưng thứ khó đối phó nhất không phải là nó, mà là kẻ đã tạo ra nó.”
Diệp Thiếu Dương cau mày: “Ý gì đây? Nó là quỷ, sao lại là ‘tạo ra’?”
“Nếu là quỷ, tại sao trên người lại không có quỷ khí?”
“Đúng vậy, anh cũng mãi không hiểu điểm này, tại sao chứ?”
Nhuế Lãnh Ngọc mở túi xách mang theo bên người, Diệp Thiếu Dương cứ tưởng cô định lấy bảo bối gì ra, kết quả là cô lôi ra một túi bánh mì nhỏ, bắt đầu ăn.
Đề xuất Tiên Hiệp: Võ Thần Chúa Tể (Dịch chuẩn)