Chương 1337: Tiến nhập mộng cảnh 2

Diệp Thiếu Dương thầm nghĩ, có lẽ do đặc tính loài hồ ly vốn không thích hợp để bơi lội, tuy lúc này nàng bơi lội có hơi khó khăn nhưng ít ra cũng không đến mức bị chết đuối.

Nhìn dáng vẻ nàng đang ngụp lặn vụng về dưới nước, Diệp Thiếu Dương chợt cảm thấy rất thú vị. Hắn ngồi ở bãi nước nông ven bờ, thổi một tiếng huýt sáo trêu chọc.

“Này, qua đây đi, ta ở chỗ này này!”

Cửu Vĩ Thiên Hồ nghe tiếng, ngẩng đầu nhìn sang. Nàng thoáng do dự rồi quyết định bỏ ý định lên bờ tại đó, lội vòng qua phía bên trái.

Diệp Thiếu Dương nhìn thấu ý đồ của nàng, liền đứng dậy đi dọc theo bờ đảo nhỏ, di chuyển về phía trái. Nàng cứ thế bơi vòng quanh, còn hắn thì bám sát theo, luôn đứng ở hướng đối diện khiến nàng không có cách nào lách qua để lên bờ.

“Hắc hắc, ta nói này, nàng cứ làm vậy là không ổn đâu. Đừng giãy dụa vô ích nữa, mau lên đây đi.”

Cửu Vĩ Thiên Hồ vốn không thạo bơi lội, may mà mặt nước không có sóng lớn mới có thể chống cự lâu như vậy. Lúc này nàng đã sức cùng lực kiệt, đành mặc kệ Diệp Thiếu Dương, bơi thẳng về phía hòn đảo.

Diệp Thiếu Dương ngồi bệt xuống vùng nước cạn, giống như người lớn đang dỗ dành đứa trẻ, hắn vỗ vỗ tay, dang rộng vòng tay nói: “Mau tới đây nào, nếu không là chết đuối thật đấy!”

Cửu Vĩ Thiên Hồ tiến lại gần một chút, thấy dáng vẻ của hắn thì nhất thời hổ thẹn xen lẫn giận dữ. Nếu giờ nàng bò lên, chẳng khác nào tự mình dâng xác vào lòng hắn. Nàng cắn môi nói: “Ta thà chết cũng không qua đó!”

Diệp Thiếu Dương thản nhiên: “Vậy tùy nàng, đây là mộng cảnh của ta, nàng mà chết được ở đây thì đúng là có bản lĩnh đấy.”

Cửu Vĩ Thiên Hồ ngừng bơi, cơ thể lập tức chìm xuống, nàng sặc vài ngụm nước đến khó chịu nhưng hoàn toàn không có cảm giác sắp chết. Lúc này nàng mới biết hắn không lừa mình.

Trong giấc mộng quái quỷ này, nàng không còn là Thanh Khâu Yêu Vương hô phong hoán vũ, tu vi mất sạch, giờ đây nàng chỉ là một sinh linh bình thường.

Chết thì không chết được, nhưng nỗi đau đớn khi sặc nước thì không hề giảm bớt. Cùng đường, nàng đành lội về phía Diệp Thiếu Dương. Khi sắp đến gần, nàng lại thoáng chần chừ.

Diệp Thiếu Dương rướn người tới, chộp lấy hai cổ tay nàng rồi kéo mạnh về phía mình.

Nàng ra sức giãy dụa, nhưng hắn nắm chặt không buông: “Đừng phí sức nữa, trong giấc mộng này cả ta và nàng đều không có tu vi, chỉ là hai người bình thường thôi. À không, là một người và một con hồ ly. Ta không thể thả nàng ra, nên hãy thành thật chút đi, ta có chuyện nghiêm túc muốn bàn với nàng.”

Cửu Vĩ Thiên Hồ thấy không thoát được cũng đành thôi giãy dụa, nàng lạnh lùng nhìn hắn: “Ngươi muốn gì?”

“Cũng không có gì đặc biệt.” Diệp Thiếu Dương nhún vai.

“Diệp Thiếu Dương, nếu để ta thoát ra ngoài, ta nhất định sẽ băm vây ngươi thành muôn mảnh, hấp hồn đoạt phách!”

“Bởi vậy ta mới không thể để nàng ra ngoài được.”

Diệp Thiếu Dương nở nụ cười mặt dày.

Cửu Vĩ Thiên Hồ lúc này trông chỉ như một thiếu nữ yếu ớt, quyến rũ, điều này khiến Diệp Thiếu Dương không thể nảy sinh lòng thù hận, lời nói cũng thiếu đi sự nghiêm túc.

Nàng lại định vùng ra, Diệp Thiếu Dương gắt gao giữ chặt tay nàng: “Đừng giãy nữa, lãng phí sức lực. Hay là nghe ta đi, ta có chuyện chính sự muốn nói!”

Cửu Vĩ Thiên Hồ đỏ mặt, căng thẳng hỏi: “Ngươi định làm gì?”

“Đừng hiểu lầm, tuy ta có hơi phong lưu một chút, nhưng nàng yên tâm, ta tuyệt đối không lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn để làm chuyện xằng bậy đâu.”

Cửu Vĩ Thiên Hồ hừ một tiếng: “Nhìn không ra.”

“Khụ khụ, nói chuyện chính sự đây. Thẳng thắn mà nói, hiện giờ lão đạo sĩ bên ngoài đang làm phép để tiêu hao yêu khí của nàng. Đó là lý do ta nhốt nàng trong mộng. Chờ ông ấy thành công, ta sẽ tỉnh lại, đến lúc đó nàng sẽ bị bắt giữ...”

“Các ngươi sẽ không thành công đâu!”

“Sẽ thành công.” Diệp Thiếu Dương trịnh trọng nói, “Nàng đừng hy vọng bà nội nàng có thể đến cứu. Bà ta đã bị sư huynh ta kìm chân rồi. Chính là cái gã đẹp trai đánh với nàng hôm đó đấy. Thực lực của huynh ấy nàng biết rồi, Đạo Thần nhân gian, dù nói khiêm tốn nhất là huynh ấy không đánh lại bà ta thì cũng đủ sức chống đỡ một thời gian dài. Còn đám tép riu kia đã có thủ hạ của ta ngăn cản. Nàng hoàn toàn không có cơ hội đâu.”

Sắc mặt Cửu Vĩ Thiên Hồ dần trở nên ngưng trọng, nàng im lặng hồi lâu rồi yếu ớt hỏi: “Tất cả chuyện này đều là các ngươi sắp đặt từ trước đúng không?”

“Đúng vậy, nếu không nắm chắc, sao chúng ta dám tấn công Yêu Sơn?”

Cửu Vĩ Thiên Hồ nghe vậy, trầm giọng nói: “Người ta thường nói hồ ly tinh xảo quyệt, quỷ kế đa đoan, nhưng xem ra vẫn không bằng đám đạo sĩ các ngươi. Ngươi có giỏi thì thả ta ra, chúng ta dựa vào thực lực thật sự mà đại chiến một trận!”

“Hắc hắc, thả nàng ra thì ta sao đấu lại? Thông Huyền cẩu tặc từng nói một câu rất đúng: ‘Chỉ cầu thành đạo, không cầu thành nhân’. Ta một lòng trừ yêu, quang minh lỗi lạc, dùng chút thủ đoạn cũng là hợp lý. Nếu không sao đấu lại được mưu sâu kế hiểm của các ngươi.”

Nói qua nói lại cũng chỉ là một cách kéo dài thời gian, nếu không nàng cứ giãy dụa lung tung thì cũng rất phiền phức.

“Hừ, nhân loại các ngươi luôn có đủ loại lý do bao biện. Ta không có đạo lý gì để nói với ngươi cả, ngươi tốt nhất đừng bao giờ để ta thoát ra ngoài!”

“Yên tâm đi, ta sẽ dùng mọi cách để giữ nàng lại đây!”

Diệp Thiếu Dương cười cười: “Ta nói thật lòng, nàng đừng quậy nữa. Dù sao sau khi ra ngoài, tu vi nàng cũng bị phong tỏa, lúc đó ta muốn giết nàng chỉ là chuyện tiện tay. Nhưng nghìn năm tu vi mà hủy hoại trong chốc lát thì thật đáng tiếc. Ta thấy hay là nàng giống như đám quỷ bộc, yêu hầu của ta...”

“Diệp Thiếu Dương, gan ngươi lớn bằng trời sao mà dám thu ta làm yêu hầu?”

Cửu Vĩ Thiên Hồ cười lạnh: “Ta là Hồ Vương của Thanh Khâu, đạo hạnh mấy nghìn năm, ngươi lấy tư cách gì mà đòi thu phục ta? Nếu có cơ hội, cứ việc giết ta, còn muốn ta quy phục thì chỉ là mộng tưởng hão huyền!”

Diệp Thiếu Dương nhún vai: “Nàng xem nàng kìa, sao cứ thích tự quyết định thay ta thế? Ta nói thu nàng làm yêu hầu bao giờ? Ý ta là nàng hãy giống bọn họ, quy thuận Âm Ti, làm một vị Âm Thần. Âm Ti đang khai chiến với Thái Âm Sơn, đang rất thiếu người, nhất định sẽ không từ chối nàng. Ta sẽ nói giúp vài câu, việc này chắc chắn thành. Đôi bên cùng có lợi, ta là đang nghĩ cho nàng đấy.”

Cửu Vĩ Thiên Hồ nhìn hắn, một lát sau không nói gì.

Diệp Thiếu Dương cứ ngỡ nàng đã động tâm, liền hỏi: “Nàng đồng ý chứ?”

“Diệp Thiếu Dương, ta chỉ nói một lần duy nhất, ngươi dẹp cái ý nghĩ đó đi. Ta là Yêu Vương, dù hồn phi phách tán vẫn là Yêu Vương. Không ai có quyền sai khiến ta, kể cả Tam Thanh Tứ Đế cũng đừng hòng bắt ta cúi đầu. Đừng nói nhiều nữa, có cơ hội thì cứ giết ta đi!”

“Nàng đã kiên trì như vậy thì không còn gì để đàm phán nữa rồi.”

Diệp Thiếu Dương biết nàng sẽ không đổi ý, nhất thời cảm thấy hơi mất hứng.

Ánh mắt Cửu Vĩ Thiên Hồ chợt rơi vào Nhãn Ác Mộng trên đảo, nàng lờ mờ nhận ra điều gì đó. Ban đầu nàng giả vờ đứng yên, rồi đột nhiên vùng vẫy thoát khỏi tay Diệp Thiếu Dương, lao vụt về phía trung tâm hòn đảo.

Đề xuất Linh Dị: Nam Hải Quy Khư - Ma Thổi Đèn
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN