Chương 1351: Phương pháp gì đả kích, cũng chỉ là một loại chăn đệm, cố gắng đạt tới khiến Nghiễm Tông Th

Cuối cùng hắn cũng đã thành công.

“Thất Tinh Quy Vị, Long Tuyền sát địch! Tru tà!”

Diệp Thiếu Dương gầm lên một tiếng, Thất Tinh Long Tuyền kiếm sau khi đâm xuyên bàn tay đối phương thì thế kiếm không hề giảm, hành văn liền mạch lưu loát, trong nháy mắt lao thẳng về phía yết hầu của Nghiễm Tông Thiên sư.

Nghiễm Tông Thiên sư phản ứng cực nhanh, bàn tay còn lại vung lên, dùng hai ngón trỏ và giữa kẹp chặt lấy lưỡi kiếm. Luồng hắc khí lượn lờ quanh ngón tay y, chống chọi với linh lực của Long Tuyền kiếm, cứng rắn chặn đứng mũi kiếm khi nó chỉ còn cách cổ họng chưa đầy hai tấc.

Thành bại chỉ trong một chiêu này!

Diệp Thiếu Dương dốc toàn bộ cương khí trong cơ thể rót vào lưỡi kiếm, điên cuồng đâm tới.

Nghiễm Tông Thiên sư lập tức cảm nhận được một luồng lực đạo kinh hồn bạt vía đang thúc đẩy bảo kiếm tiến về phía trước.

Toàn bộ mũi kiếm đỏ rực như nung trong lò lửa, thiêu đốt bàn tay phải đang bị xỏ xiên của Nghiễm Tông Thiên sư kêu “xèo xèo”. Sức nóng này không chỉ đốt cháy da thịt mà còn tiêu hao tu vi của y, khiến y không thể phát huy toàn lực.

Bản thân Diệp Thiếu Dương tuy trọng thương, nhưng dựa vào chút pháp lực còn sót lại cộng thêm linh lực của Thất Tinh Long Tuyền kiếm, hắn thế mà lại đánh đến mức bất phân thắng bại với một Nghiễm Tông Thiên sư cũng đang bị thương...

Nhìn bàn tay bốc hắc khí kia, Diệp Thiếu Dương chợt liên tưởng đến mấy quán đồ nướng vỉa hè, y hệt như miếng thịt heo bị xiên trên thanh sắt. Nếu không phải đang lúc dầu sôi lửa bỏng, với tính cách của mình, hắn thật sự đã buông lời trêu chọc vài câu.

Nghiễm Tông Thiên sư bị lật kèo vào phút chót, thẹn quá hóa giận. Một tay bị phế, tay trái dùng hai ngón kẹp chặt kiếm phong, y gầm lên: “Diệp Thiếu Dương, xét về danh phận ta là tổ sư của ngươi. Ngươi vì một con đại yêu mà khiến ta trọng thương, đúng là hạng khi sư diệt tổ! Nếu ngươi dừng tay ngay lúc này, mọi chuyện vẫn còn đường cứu vãn!”

“Cái lão già khú nhà ngươi im miệng đi được rồi đấy. Vốn dĩ ngươi không nói thì ta cũng chẳng buồn vạch trần, Thông Huyền, đồ rùa rụt cổ nhà ngươi, dám giả mạo Nghiễm Tông Thiên sư để lừa ta sao!”

“Nghiễm Tông Thiên sư” ngẩn ra, rồi khóe miệng nhếch lên một nụ cười quái dị: “Diệp Thiếu Dương, ta thật sự đã đánh giá thấp ngươi rồi. Làm sao ngươi nhận ra được là ta?”

“Ngươi tưởng diễn xuất của mình tốt lắm sao?”

Diệp Thiếu Dương chẳng buồn giải thích nhiều. Trước đây, Nghiễm Tông Thiên sư thật từng đưa cho hắn một con mắt của Trương Quả Lão, dặn rằng chỉ cần Thông Huyền tiếp cận, con mắt này sẽ phát sinh dị tượng để cảnh báo.

Diệp Thiếu Dương thấy món đồ này hơi rợn người nên vẫn vứt dưới đáy ba lô không hề để ý tới. Vừa rồi lúc vội vã lôi pháp khí ra, hắn chạm phải một vật nóng hổi, lúc đó chẳng kịp nhìn là cái gì đã ném đại đi. Đến khi bị Thông Huyền đánh rơi, hắn mới thấy nó tỏa ra ánh sáng xanh biếc u uẩn, lúc này mới nhớ ra đó là con mắt của Trương Quả Lão.

Ánh sáng và hơi nóng đó chính là dấu hiệu báo trước Thông Huyền đang ở ngay sát bên.

Thật ra trước đó hắn đã nghi ngờ thân phận của y. Nghiễm Tông Thiên sư thật tuy có hơi gàn dở, lải nhải còn hơn cả Đường Tăng, nhưng tuyệt đối không phải hạng đạo sĩ tà ác, càng không thể hạ sát thủ với hắn. Dị tượng từ con mắt chỉ giúp hắn khẳng định phán đoán mà thôi.

Kỳ thực, Thông Huyền giả dạng rất giống, vì cả hai vốn là đồng thể đồng căn, diện mạo y hệt nhau, chỉ khác biệt ở khí chất và thần thái. Nhưng những thứ đó đều có thể ngụy trang.

Ít nhất là trước khi giao chiến, Diệp Thiếu Dương chưa hề nghi ngờ y. Lúc đó hắn còn đang buồn bực, không hiểu vì sao Nghiễm Tông lại thay đổi tính nết, đột nhiên nảy lòng tham với nội đan của Cửu Vĩ Thiên Hồ.

“Ngươi đúng là âm hồn bất tán, cứ nhắm vào ta mãi không buông. Lần mò tới tận đây, còn dám giả danh Nghiễm Tông Thiên sư, thật bái phục cái đầu của ngươi đấy!”

Thông Huyền đạo nhân cười lớn: “Không sai, Diệp Thiếu Dương, lần này ngay cả ta cũng không ngờ tới. Nói thật nhé, nếu lúc đó ngươi đồng ý giết Cửu Vĩ Thiên Hồ, ta có ít nhất một nghìn cách để lấy mạng ngươi trong quá trình đó. Nhưng ta không ngờ, ngươi lại vì một con yêu mà dám ra tay với tổ sư Đạo môn. Diệp Thiếu Dương à Diệp Thiếu Dương, ngươi càng lúc càng thú vị rồi đấy.”

Diệp Thiếu Dương rùng mình, nghĩ lại thấy đúng là vậy. Nếu hắn giết hồ ly, trong quá trình luyện hóa nội đan chắc chắn phải tiếp xúc gần, khi đó y muốn giết hắn dễ như trở bàn tay. Chính vì hắn không nghe theo, buộc cuộc quyết đấu phải nổ ra sớm, hắn mới có cơ hội phản đòn...

“Diệp Thiếu Dương, tiểu tử nhà ngươi quả là giảo hoạt. Trong tình cảnh bị động như vậy mà vẫn tạo ra được cơ hội lật ngược thế cờ, suýt chút nữa là thành công rồi... Tiếc là, ngươi cuối cùng vẫn bị thương quá nặng.” Thông Huyền đạo nhân mỉm cười với hắn: “Đến đây nào, giao cơ thể của ngươi cho ta, ta đã không chờ nổi nữa rồi...”

“Phì!”

Diệp Thiếu Dương suýt chút nữa đã nhổ nước bọt thẳng vào mặt y.

Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Tộc Chi Kiếp (Dịch)
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN