Chương 1373: Đi trước treo trên bầu trời quan 2
“Đệ cứ dùng trước đi, thấy chỗ nào chưa ổn thì nhớ kỹ, về báo lại để huynh cải tiến.” Lão Quách cực kỳ ân cần nói.
“Làm phiền huynh quá, còn đặc biệt chế tạo cho đệ một thứ lợi hại thế này.” Diệp Thiếu Dương cảm động vô cùng.
Lão Quách gãi gãi đầu: “Cũng không hẳn là vì đệ đâu. Huynh tính để đệ dùng thử nghiệm trước, giúp huynh hoàn thiện công năng, đợi đến khi mọi thứ hoàn mỹ rồi, huynh sẽ làm thêm vài cái mang đi bán.”
“Mẹ kiếp, hóa ra huynh coi đệ là vật thí nghiệm à!”
“Đệ được không một cái cặp táp, có tổn thất gì đâu?”
“Cũng đúng. Mà này, sao dạo này huynh lại mày mò cái này, không bán ‘Quỷ Thư số 1’ nữa à?”
“Quỷ Thư số 1 tạm thời ngừng bán rồi.” Lão Quách cười gian trá, “Cứ để những kẻ không mua được phải mòn mỏi chờ đợi đi. Huynh đang nghiên cứu Quỷ Thư số 2 với công năng mạnh hơn, đợi đến lúc tung ra thị trường, bọn họ chắc chắn sẽ tranh nhau đến vỡ đầu. Đây gọi là kinh doanh kiểu nhỏ giọt.”
Diệp Thiếu Dương chẳng hiểu “kinh doanh nhỏ giọt” là gì, chỉ biết lão là một tên gian thương nên cũng lười hỏi thêm.
“Nói chính sự đi, huynh có biết Huyền Không Quan nằm ở đâu không?” Diệp Thiếu Dương vừa thu dọn đồ đạc vừa hỏi.
Lão Quách nhún vai: “Đệ hỏi đúng người rồi đấy... Huynh không biết.”
“Không biết?” Diệp Thiếu Dương ngẩn người.
“Thật sự không biết. Giới pháp thuật cũng chẳng mấy ai biết đâu.” Lão Quách nói, “Chỉ nghe bảo là ở Nam Hải.”
“Huynh nói thế thì khác gì bảo nó nằm trên Trái Đất.” Diệp Thiếu Dương cạn lời.
“Huyền Không Quan xưa nay vốn không qua lại với người ngoài, trừ vài vị Thái Đẩu Tông Sư trong giới pháp thuật ra thì chẳng ai rõ cả. Đúng rồi, sao đệ không gọi điện hỏi sư phụ?”
Diệp Thiếu Dương trợn trắng mắt: “Điện thoại mà gọi được thì đệ đã chẳng hỏi huynh.”
Lão Quách cũng nhíu mày suy nghĩ, một lát sau đứng dậy bảo: “Để huynh về lật lại danh bạ, tìm vài người quen hỏi thăm chút, có tin tức sẽ báo cho đệ ngay.”
Sau khi lão đi, Diệp Thiếu Dương tự mình suy ngẫm, trong lòng cảm thấy rất phiền muộn. Hiện tại mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, nhưng lại chẳng biết đích đến ở phương nào... Cảm giác này thật sự vô cùng bí bách.
Bất chợt nghĩ đến Nhuế Lãnh Ngọc, tâm niệm hắn khẽ động: Nhuế Lãnh Ngọc đang ở vùng duyên hải phía Nam, lại là tu sĩ dân gian lớn lên ở Hồng Kông, kiến thức rộng rãi, có lẽ cô ấy sẽ biết Huyền Không Quan chăng? Cho dù cô ấy không biết, có khi sư phụ cô là Nhất Cốc đại sư cũng sẽ biết.
Thế là hắn vội vàng gọi điện thoại sang, đem tình hình nói qua một lượt. Nhuế Lãnh Ngọc nghe xong, vô cùng lo lắng nói: “Chuyện này anh phải hết sức thận trọng, Huyền Không Quan là thế lực đứng đầu giới pháp thuật, ‘Nhân Gian Tam Thiên Sư’ không phải hạng dễ chọc đâu.”
Từ giọng điệu nghiêm trọng của cô, Diệp Thiếu Dương nhận ra nỗi lo lắng của cô lần này vượt xa tất cả những lần hành động trước đây của hắn.
Cửu Vĩ Thiên Hồ hay Huyết Bồ Đề dù mạnh đến đâu cũng đều là tà vật, hành động của hắn luôn mang danh nghĩa chính nghĩa.
Nhưng lần này... đối thủ lại là Huyền Không Quan, phía sau còn có ba vị Thiên Sư: Vô Cực, Vô Trần, Vô Niệm.
Nhờ trấn giữ yêu ma, canh giữ Hải Nhãn của nhân gian mà Huyền Không Quan đối với toàn bộ giới pháp thuật là một tồn tại cực kỳ đặc thù. Ba huynh đệ họ có danh vọng cao ngất trời, vượt xa tất cả mọi người.
Đặc biệt là Vô Cực Thiên Sư, được xưng tụng là đệ nhất pháp sư nhân gian, thực lực sâu không lường được.
Nếu hắn đi giúp Đạo Phong, chắc chắn sẽ xảy ra tranh chấp với Huyền Không Quan, hậu quả thật khôn lường.
Điều quan trọng nhất là lần này hắn không đi hàng yêu trừ ma, mà ngược lại, nếu không khéo sẽ trở thành kẻ thù của toàn bộ giới pháp thuật.
Diệp Thiếu Dương chợt hiểu vì sao sư phụ lại không cho mình đi.
Tiếc rằng, lần này hắn không thể tuân theo sư mệnh.
Diệp Thiếu Dương hít một hơi thật sâu, nói: “Anh biết, nhưng anh không thể không đi.”
Đầu dây bên kia, Nhuế Lãnh Ngọc trầm mặc.
Diệp Thiếu Dương rất sợ cô sẽ khuyên mình đừng đi, nhưng kết quả cô chỉ nói bốn chữ: “Em đi cùng anh.”
Diệp Thiếu Dương nở nụ cười tươi rói trước màn hình điện thoại.
Chẳng cần quá nhiều lời lẽ, bầu bạn chính là lời tỏ tình dài lâu nhất.
Dẫu có là cửu tử nhất sinh cũng phải cùng nhau xông pha.
“Được rồi, vậy em có biết Huyền Không Quan nằm ở đâu không? Anh tới tìm em rồi chúng ta cùng đi.”
Nhuế Lãnh Ngọc đáp: “Làm sao em biết được.”
Diệp Thiếu Dương trợn mắt: “Em cũng không biết sao? Chẳng phải nói ở Nam Hải ư, em thường xuyên đi lại giữa Hồng Kông và đại lục, chưa từng nghe qua à?”
Nhuế Lãnh Ngọc cho biết mình chưa bao giờ nghe nói Huyền Không Quan nằm ở vị trí cụ thể nào, nhưng cô có thể đi hỏi sư phụ.
Cúp điện thoại, Diệp Thiếu Dương tức đến ngứa răng, trong lòng mắng thầm Đạo Phong thật chẳng ra gì, bảo người ta đi cứu mạng mà lại đi vội vàng như thế, ngay cả địa chỉ cũng chẳng thèm để lại. Vạn nhất vì không biết đường mà lỡ việc thì đúng là bi kịch.
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, Diệp Thiếu Dương ra mở cửa thì ngẩn người:
Đứng ngoài cửa là một tiểu hòa thượng, trông chừng mười mấy tuổi, đầu tròn vo, trông chẳng khác gì một củ khoai tây.
“Xin hỏi, có phải Diệp Thiên Sư không ạ?” Hòa thượng chắp tay hành lễ.
“Là ta, nhóc là...”
“Cuối cùng cũng tìm được rồi.” “Củ khoai tây” cười hắc hắc, nói: “Đệ là đệ tử đời thứ ba của Ngũ Đài Sơn, sư huynh bảo đệ tới tìm huynh.”
“Sư huynh nhóc là...”
“Sư huynh của đệ là Tứ Bảo pháp sư.”
Diệp Thiếu Dương méo mặt, nhắc tới Tứ Bảo là hắn lại thấy bực mình: “Cái tên lừa trọc này, hơn mười ngày nay gọi điện không được, ta còn tưởng hắn chết rồi chứ!”
Tiểu hòa thượng sờ sờ cái đầu trọc lóc của mình, nói: “Sư huynh chưa chết, huynh ấy bị các sư thúc canh giữ rồi. Điện thoại cũng bị tịch thu nên không cách nào liên lạc với huynh được. Huynh ấy cũng hết cách, vừa hay hôm nay đệ đi làm công chuyện, huynh ấy mới có cơ hội nhờ đệ tới tìm huynh... Diệp Thiên Sư, đệ dẫn huynh đi tìm huynh ấy nhé.”
Diệp Thiếu Dương giật mình: “Hắn đang ở đâu?”
“Huyền Không Quan!”
Diệp Thiếu Dương ngây người, lúc này mới nhớ ra Tứ Bảo từng nói sư môn có một đợt hành động, phải bận rộn một thời gian, hóa ra là đi Huyền Không Quan!
Tiểu hòa thượng nói tiếp: “Tứ Bảo sư huynh bảo đệ báo cho huynh biết, hiện tại mấy vị Thái Đẩu của giới pháp thuật đều đang ở Huyền Không Quan để bí mật bày binh bố trận đối phó Đạo Phong. Sư huynh bảo đệ dẫn huynh tới đó, rồi sau đó mới tính tiếp.”
Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh! Hắn đang rầu rĩ vì không biết đường thì lập tức có người tới dẫn lối.
“Tốt lắm, tên hòa thượng lẳng lơ này làm việc cũng ra hồn đấy. Nhưng mà, sao hắn lại bị canh giữ?”
Tiểu hòa thượng đáp: “Chưởng môn sư thúc biết huynh ấy thân thiết với huynh, sợ huynh ấy báo tin cho huynh đến cứu viện Đạo Phong nên đã giam lỏng huynh ấy trước để tránh phạm sai lầm lớn.”
Hóa ra là vậy.
Diệp Thiếu Dương nhìn tiểu hòa thượng trước mặt, hỏi: “Vậy sao nhóc lại không nghe lệnh chưởng môn mà lại giúp Tứ Bảo?”
“Đệ và Tứ Bảo sư huynh là đồng môn huynh đệ, cùng một sư phụ dạy dỗ. Đệ tin tưởng nhân phẩm của huynh ấy, chuyện huynh ấy nhờ đệ làm chắc chắn không sai.”
Đôi mắt tiểu hòa thượng sáng rực lên: “Hơn nữa... đệ đã nghe danh Diệp Thiên Sư từ lâu, vô cùng sùng bái huynh, cứ bám lấy Tứ Bảo sư huynh đòi gặp huynh suốt. Lần này có cơ hội đồng hành cùng huynh, đệ vui lắm!”
“À... nhóc tên gì?”
“Nguyên Bảo ạ.”
Diệp Thiếu Dương phì cười, cái pháp danh này thật đúng là hợp với cái đầu tròn vo của cậu nhóc, bèn trêu một câu: “Sư phụ nhóc đặt tên này dựa theo ngoại hình đấy phỏng?”
Đề xuất Voz: Có gấu là người Hàn đời đếu như là mơ