Chương 1378: Phong Huyệt
Lăng Vũ Hiên, Ngọc Thần Tử đều chết dưới tay hắn, Ngọc Ki Tử nhất định hận hắn thấu xương. Thế nhưng xét về đạo nghĩa, lão không thể công khai ra tay với hắn, vả lại... còn một nguyên nhân quan trọng hơn: Đạo Phong.
Đạo Phong đã tiêu diệt Côn Lôn Đạo Tông, lại đoạt đi trấn sơn chi bảo Thái Thanh Phù. Nỗi nhục diệt môn đoạt bảo vượt lên trên tất cả, nếu Ngọc Ki Tử hận hắn đến nghiến răng nghiến lợi, thì đối với Đạo Phong chính là thù bất cộng đái thiên.
Việc hắn đến Huyền Không Quan lần này rõ ràng là tới trợ giúp Đạo Phong, đối với Ngọc Ki Tử mà nói, đây chính là một hiểm họa khôn lường... Có lẽ, ngay cả Trần Lộ cũng là do lão bắt đi.
Tuy hiện tại chưa có chứng cứ xác thực, nhưng Diệp Thiếu Dương nghiến răng hạ quyết tâm nhất định phải điều tra đến cùng. Nếu thật sự là Ngọc Ki Tử hay người của phái Côn Lôn làm, hắn nhất định sẽ khiến bọn họ phải trả giá đắt.
Nhìn lại toàn thân ướt đẫm, quả thực vô cùng chật vật. Cũng may đai lưng và túi đeo lưng đã sớm được cất vào rương hành lý, nếu không bị ngấm nước biển thì coi như hỏng hết.
“Diệp đại ca, huynh lau mặt đi.”
Nguyên Bảo lấy từ rương hành lý của mình ra một chiếc khăn lông đưa tới. Diệp Thiếu Dương đón lấy, lau mái tóc vẫn còn đang nhỏ nước ròng ròng.
“May mà huynh không sao, nếu không đệ thực sự chẳng biết phải đối mặt với sư huynh thế nào.” Nguyên Bảo nói, “Diệp đại ca, đệ nói không sai mà, hôm nay huynh quả thật có họa sát thân.”
Lau khô tóc, Diệp Thiếu Dương phóng tầm mắt nhìn ra xa. Đoàn thuyền dường như vẫn còn cách đảo Bồng Lai một đoạn, thế là hắn bảo Nguyên Bảo canh chừng bên cạnh, tự mình khoanh chân ngồi xuống thổ nạp.
Sau khi lên đảo chưa biết sẽ xảy ra chuyện gì, vẫn nên khôi phục chút pháp lực thì hơn.
Một chu kỳ vận hành kết thúc, Diệp Thiếu Dương mở mắt nhìn lên. Đoàn thuyền đang xuyên qua màn sương mù, càng lúc càng gần hòn đảo.
Lát sau, từ trên thuyền đã có thể nhìn rõ tình hình trên đảo. Nhìn đại thể, nơi này không khác gì những hải đảo bình thường, núi non trùng điệp. Trên đỉnh ngọn núi cao nhất, Diệp Thiếu Dương nhìn thấy một kiến trúc tựa như cung điện, tựa như một con rồng cuộn, men theo sống núi mà xoay vần đi lên.
Tại điểm cao nhất của đỉnh núi, cũng là nơi kết thúc của con đường mòn, là một vách đá dựng đứng như bị đao chém. Một tòa đại điện gạch xanh ngói đỏ được xây ngay trên đỉnh núi, tường sau gần như nằm sát mép vực, tạo cảm giác chỉ cần đẩy nhẹ một cái là sẽ rơi xuống vực sâu vạn trượng, không biết người ta đã xây dựng nó bằng cách nào.
Phía bên phải đại điện có một tòa bảo tháp nhỏ nhắn linh lung, tường ngoài màu đỏ phủ kín phù văn màu vàng, dù đứng xa vẫn có thể nhìn rõ đại khái.
“Hóa ra đây chính là lý do được gọi là Huyền Không Quan!” Diệp Thiếu Dương bừng tỉnh đại ngộ, thì ra đây quả thực là một tòa đạo quan xây lơ lửng giữa không trung.
Lúc này thuyền đã cập bến, gã đạo sĩ không nói lời nào bước xuống thuyền dẫn đường. Diệp Thiếu Dương cùng Nguyên Bảo theo sau, đi dọc theo con đường lát đá xanh dẫn tới trước sơn môn.
Nhìn kiến trúc trước mặt, Diệp Thiếu Dương không khỏi cảm thán: Huyền Không Quan trong giới pháp thuật trước đây gần như giữ vị trí “thánh địa”. Hắn đã nghe danh từ lâu, hôm nay mới có cơ hội tận mắt chứng kiến phong thái này.
Đứng từ phía đối diện có thể thấy rõ toàn cảnh Huyền Không Quan. Nói là đạo quan, nhưng nó lớn hơn đạo quan bình thường không biết bao nhiêu lần: từ chân núi bắt đầu, tường thành uốn lượn kéo dài, mỗi khi tới một khoảng đất bằng lại có một tòa kiến trúc khép kín, sau đó tường cung điện lại chuyển hướng, gấp khúc tới khoảng đất bằng tiếp theo.
Vầng thái dương treo ở phía đông nam, nhìn như nằm ngay bên cạnh ngọn núi. Ánh sáng xuyên qua mây mù, chiếu xiên lên bảo tháp và tường thành, phản xạ ra một luồng tử khí mờ ảo bao trùm lên bầu trời đạo quan.
Diệp Thiếu Dương không kìm được lòng, lấy ra Âm Dương bàn. Dựa theo thế núi và cách cục kiến trúc trước mắt, ngón tay hắn liên tục gảy trên tinh bàn, cuối cùng dừng lại. Ánh mắt hắn đảo qua Cửu Cung tinh bàn, lập tức hít vào một ngụm khí lạnh.
“Sao thế Diệp đại ca, phong thủy nơi này thế nào, nói cho đệ nghe với!” Nguyên Bảo đầy hứng khởi hỏi.
Phật Đạo hai tông tuy mỗi bên có sở trường riêng, nhưng về phong thủy, Đạo môn tự nhiên là am hiểu nhất. Phật môn lại thiên về siêu độ và các pháp thuật tương tự. Vì vậy Nguyên Bảo chỉ có thể nhìn ra phong thủy nơi này vô cùng lợi hại, chứ không rõ chi tiết.
“Đây là cách cục Cửu Khóa Tử Khí Bàn Long! Là một trong những phong thủy cục tốt nhất. Chẳng trách người ta đều nói Bồng Lai có tiên sơn, dù không phải là núi tiên, nhưng tuyệt đối là một nơi tu luyện tuyệt vời. Tu luyện ở đây vài chục năm, muốn không thành Thiên Sư cũng khó!”
Nghe Diệp Thiếu Dương khen ngợi hết lời, Nguyên Bảo không nhịn được lẩm bẩm: “Thật sự lợi hại vậy sao?”
“Nơi này ba mặt giáp biển, vách đá vạn trượng, hội tụ chân nguyên Lục Hợp, tụ khí Bát Phương, vốn dĩ đã là một bảo địa phong thủy cực tốt. Đệ nhìn xem...” Diệp Thiếu Dương giơ tay chỉ vào bức tường cung điện uốn lượn trên núi:
“Hình dáng con rồng này là Thiết Bối Cầu Long, còn chín công trình tại các điểm mấu chốt chính là Long Cốt Châm. Chúng được dùng để khóa con rồng này lại, tổng cộng có chín cái, nên gọi là Cửu Khóa Liên Hoàn. Dựa vào thế núi, khe suối bao quanh, tử khí đông lai...”
Nguyên Bảo nghe mà ngẩn ngơ, gật đầu lia lịa, nhìn Diệp Thiếu Dương bằng ánh mắt sùng bái: “Diệp đại ca đúng là giỏi thật, ngay cả phong thủy cũng tinh thông như vậy.”
“Huynh cũng chỉ biết sơ sơ thôi, chẳng qua phong thủy cục này quá rõ ràng, chỉ cần xem xét một chút là nhận ra ngay.”
“Nguyên Bảo!”
Một tiếng quát lớn vang lên từ con đường mòn phía trong tường thành. Hai người cùng quay đầu lại, thấy mấy vị hòa thượng từ trên núi đi xuống. Dẫn đầu là một hòa thượng khoảng ngoài ba mươi tuổi, dáng người cao lớn, khí vũ hiên ngang, gương mặt không chút biểu cảm, chậm rãi bước tới. Theo sau là ba vị hòa thượng khác.
Người vừa quát Nguyên Bảo là một vị hòa thượng khoảng năm mươi tuổi, đôi mắt trợn ngược to như chuông đồng, đùng đùng nổi giận đi tới.
Nguyên Bảo thở dài, nói nhỏ sau lưng Diệp Thiếu Dương: “Dưới chân núi, dãy nhà chữ Huyền số mười ba, chính là phòng của Tứ Bảo sư huynh...”
Diệp Thiếu Dương sững người, định hỏi kỹ hơn thì vị đại hòa thượng đã bước tới, nhìn hắn từ đầu đến chân rồi hỏi: “Ngươi chính là Diệp Thiếu Dương?”
Diệp Thiếu Dương gật đầu. Thấy thái độ đối phương không mấy thiện cảm, hắn cũng chẳng buồn hành lễ.
Đại hòa thượng tiến tới xách cổ áo Nguyên Bảo lên, quát: “Quả nhiên là coi thường quy củ, dám cấu kết với tên nghịch đồ Tứ Bảo, dẫn Diệp Thiếu Dương tới đây. Còn không mau về diện bích hối lỗi!”
Nguyên Bảo cũng không thanh minh, chắp tay hành lễ với đại hòa thượng: “Đa tạ sư thúc.” Nói xong liền lách qua cổng đi vào trong.
“Các ngươi trông chừng nó cho kỹ!” Đại hòa thượng ra lệnh cho hai hòa thượng trẻ phía sau, bọn họ lập tức rời đi.
Lúc này chỉ còn lại vị đại hòa thượng và vị hòa thượng ngoài ba mươi tuổi có vẻ mặt lạnh lùng kia.
“Ngươi chính là Diệp Thiếu Dương!” Đại hòa thượng nhìn chằm chằm vào hắn bằng giọng điệu đầy khó chịu.
“Ta không phải thì ông là chắc? Nói thừa nhiều thế làm gì!”
Diệp Thiếu Dương bực mình mắng ngược lại một câu, coi như đòi lại chút thể diện cho Nguyên Bảo. Hắn thầm đoán, kẻ này tám phần chính là vị sư thúc đã giam giữ Tứ Bảo mà Nguyên Bảo đã nhắc tới.
Đề xuất Voz: Nocturne - Một Kí Ức Đẹp