Chương 1384: Treo trên bầu trời tứ tú 2

Diệp Thiếu Dương nói: “Sau này đừng có luận Đạo với ta nữa, ta sẽ dắt ngươi xuống hố đấy.”

“Yên tâm đi, sau này sẽ không như vậy nữa.”

Ba người cùng nhau cười ha hả.

Tứ Bảo cố ý tiết lộ thân phận thực sự của Trương Vân cho Diệp Thiếu Dương: “Vị Vân sư đệ này cũng không đơn giản đâu, là một trong ‘Huyền Không Tứ Tú’, kỳ tài tu Đạo đấy. Đệ ấy cứ ở lỳ trong Huyền Không Quan không chịu ra ngoài, nên danh tiếng trong pháp thuật giới không vang dội lắm, nhưng thực tế thì rất lợi hại. Huyền Không Tứ Tú mà ra ngoài giang hồ lăn lộn, tuyệt đối sẽ quét sạch tứ phương. Cái gã Lăng Vũ Hiên mà ngươi đánh bại trước đó, so với bọn họ cũng chỉ là hàng đại trà thôi.”

Lợi hại hơn cả Lăng Vũ Hiên, vậy chẳng phải là thực lực đã tiệm cận vị thế Địa Tiên, thậm chí là đã bước qua ngưỡng cửa Địa Tiên rồi sao?

Diệp Thiếu Dương cảm thấy hơi loạn. Ở bên ngoài, toàn bộ thế hệ đệ tử đời thứ ba của pháp thuật giới cộng lại cũng không quá năm Thiên Sư, vậy mà Huyền Không Quan vừa ra tay đã có tận bốn người, mà biết đâu chừng còn nhiều hơn nữa...

Là kẻ nào nói pháp thuật giới chỉ có vỏn vẹn mấy Thiên Sư kia chứ? Diệp Thiếu Dương thầm nghĩ muốn lôi kẻ đó ra đánh cho một trận.

Cũng may bản thân đã thăng cấp Linh Tiên, nếu không thì dù là Địa Tiên, đứng trước mặt những người này cũng chẳng có chút cảm giác tồn tại nào.

“Tứ Bảo sư huynh quá khen rồi, đệ đâu có lợi hại như vậy. Những hư danh này cũng chỉ là phù vân mà thôi.” Trương Vân phong thái nhẹ nhàng nói.

Diệp Thiếu Dương ngẩn ra. Ngọa tào, đây chẳng phải là bài tủ của lão tử sao, từ khi nào bị tiểu tử ngươi học mất rồi!

Tứ Bảo ở bên cạnh cười trộm, ghé sát tai hắn, nói nhỏ như muỗi kêu: “Thế nào huynh đệ, cuối cùng cũng gặp được kẻ còn biết diễn sâu hơn cả ngươi rồi chứ?”

Trương Vân nói: “Diệp sư huynh, Sư tổ nghe nói huynh tới, nhưng vì đang bận chủ trì tiền hội, không thể phân thân nên mới phái đệ xuống núi tiếp đón. Hai vị bây giờ muốn đi đâu?”

“Không có mục đích gì cả, chỉ là đi dạo chút thôi.” Diệp Thiếu Dương đáp.

“Vậy để đệ dẫn đường cho hai vị. Mời hai vị sư huynh.”

Diệp Thiếu Dương và Tứ Bảo nhìn nhau, trong lòng đều hiểu rõ, người ta đây là đang giám sát mình.

Nhưng cũng không thể cự tuyệt, vì vậy cả hai đi theo sau Trương Vân lên núi. Đến điểm nút đầu tiên của thế trận “Cửu Long Bàn Thân”, đó là một tòa đình đài, không có gì khác ngoài một bục đá hình bát giác xây ở giữa, giống như bồn hoa. Ở chính giữa dựng một pho tượng đá hình người, mặc chiến giáp, uy phong lẫm liệt, nhưng trên mặt không có ngũ quan, chỉ có duy nhất một con độc nhãn.

“Thạch nhân một mắt...”

Diệp Thiếu Dương thầm hiểu, đây là một dạng Thạch Cảm Đương hóa hình người, dùng nó để làm khởi thức cho trận pháp, chứng tỏ toàn bộ Cửu Chuyển Bàn Long cục đều đã được tích hợp vào trong trận pháp.

Cả ngọn núi đều nằm trong trận, đây rốt cuộc là loại trận pháp khổng lồ đến mức nào?

Diệp Thiếu Dương không dám tưởng tượng, một khi trận pháp này khởi động sẽ tạo ra sức sát thương khủng khiếp ra sao. Đạo Phong thì không biết thế nào, chứ nếu là hắn, chắc chắn sẽ bị đánh đến mức không còn một mảnh vụn.

Điểm nút thứ hai là một giếng đá, bên trong nước suối róc rách chảy xuống theo các rãnh dẫn.

Diệp Thiếu Dương quan sát vị trí các rãnh, xác định dòng suối này dùng để bôi trơn mắt trận, giống như máu chảy trong cơ thể con người. Nhờ có dòng suối này điều hòa, trận pháp mới có thể vận hành, khí tức mới có thể thông suốt.

Ba người tiếp tục lên núi, đi qua chín khúc quanh, cuối cùng cũng đến trước chính điện.

Chính điện của Huyền Không Quan gồm ba lớp sân, kéo dài tận đỉnh núi, trông cổ kính và thâm nghiêm. Phía trước đại điện là một quảng trường khổng lồ giống như các đạo quán tự viện thông thường, được lát bằng đá xanh theo hình Bát Quái. Bên cạnh là Đạo môn tam bảo: Cự Chung, Hoa Cái và Phương Đỉnh.

“Đi, ta dẫn ngươi đi xem Mai Hoa Thung.” Tứ Bảo kéo hắn về phía rìa quảng trường.

Diệp Thiếu Dương còn đang thắc mắc Mai Hoa Thung có gì hay mà xem, nhưng khi ra đến rìa, toàn thân hắn bỗng cứng đờ, suýt chút nữa thì hồn phi phách tán.

Ngay sát rìa quảng trường chính là vách đá cao hàng trăm mét. Có một con đường nhỏ dẫn xuống khoảng mười mét, nơi đó có một bệ đá hình bát giác nhô ra, trên đó cắm các cây Mai Hoa Thung. Hai đạo đồng đang tỷ thí trên đó, bước chân nhanh như gió, thỉnh thoảng còn kết ấn đấu pháp.

Mà ngay bên cạnh họ chính là vực sâu vạn trượng...

Diệp Thiếu Dương thật sự toát mồ hôi hột.

Tứ Bảo nói: “Thấy chưa, lần đầu ta nhìn thấy cũng kinh hãi như vậy đấy.”

Trương Vân có chút kiêu ngạo nói: “Đệ tử Huyền Không Quan chúng đệ quanh năm suốt tháng đều rèn luyện như thế này. Mai Hoa Thung chỉ là một phần thôi. Phía trước còn có Lăng Không Tầm, Xé Trời Phủ... mỗi thứ đều có tác dụng riêng.”

Dù không biết những thứ đó là gì, nhưng nghe tên thôi cũng biết chẳng phải thứ gì tốt lành, Diệp Thiếu Dương không khỏi cảm thán trong lòng.

Trương Vân nói tiếp: “Những thứ này đều để Luyện Tâm. Tu Đạo cả đời như đi trên băng mỏng, nếu không có sự điềm tĩnh và dứt khoát khi đối mặt với cái chết thì không phải là một pháp sư hợp cách. Đương nhiên, yêu cầu của Huyền Không Quan chúng đệ có hơi cao hơn các môn phái thông thường một chút. Đúng rồi, Mao Sơn và Ngũ Đài Sơn đều là đại môn phái của hai tông Đạo - Phật, không biết có hình thức huấn luyện tương tự không?”

Tứ Bảo đáp: “Phật gia chú trọng một chữ ‘Duyên’, không bắt ép mọi người đều làm như vậy. Người có cơ duyên tự nhiên sẽ có phương thức tu luyện khác nhau. Như ta từ nhỏ đã ngồi trên một cành cây cao nhất ở Ngũ Đài Sơn để minh tưởng rồi.”

Trương Vân gật đầu: “Cũng đúng. Còn Diệp sư huynh thì sao?”

Diệp Thiếu Dương nhún vai: “Ta thì không cực khổ như vậy. Hồi mới nhập môn ta rất sợ quỷ, sư huynh liền ném ta vào bãi tha ma mỗi đêm, tìm mấy con quỷ đến biểu diễn chặt đầu, phân thây các loại ảo thuật cho ta xem, xem đến mức phát chán thì thôi. À đúng rồi, năm đó ta sáu tuổi.”

Trên mặt Tứ Bảo và Trương Vân đều lộ rõ vẻ kinh hãi. Đây là lần đầu tiên họ nghe thấy phương thức huấn luyện đáng sợ như vậy.

“Không phải nên tiến hành từng bước sao? Quá khích như vậy, vạn nhất sợ quá mà xảy ra chuyện thì sao?” Trương Vân hỏi.

Diệp Thiếu Dương cười nói: “Với hạng người như sư huynh ta thì chẳng có đạo lý gì để nói cả. Huynh ấy lúc đó bảo ta rằng, nếu muốn làm pháp sư thì phải xem cho đủ một lần, nếu không thì cút xéo đi. Ta khi đó vốn quật cường, sợ đến chết cũng không chịu rời đi. Sau này thì chai lỳ luôn. Những phương pháp huấn luyện kỳ quái tương tự còn nhiều lắm, ta cũng chẳng buồn kể.”

Tứ Bảo và Trương Vân nghe xong không khỏi xúc động. Trương Vân lẩm bẩm: “Quả nhiên thành công không có đường tắt, Diệp sư huynh có được ngày hôm nay cũng là từng bước đi lên.”

Diệp Thiếu Dương hất tóc một cái, thản nhiên nói: “Tất cả hư danh đều chỉ là phù vân mà thôi...”

Cuối cùng cũng tìm được cơ hội trả lại câu này, lòng Diệp Thiếu Dương sướng rên!

Dù hắn đã che giấu sự thật rằng lúc đó bản thân bị Đạo Phong trói chặt vào cây, ban đầu lần nào cũng sợ đến mức khóc thét, thậm chí còn tiểu cả ra quần...

Trương Vân hỏi: “Đúng rồi, ‘sư huynh’ trong miệng Diệp sư huynh chính là Đạo Phong danh chấn thiên hạ sao?”

“Ta chỉ có một vị sư huynh.” Diệp Thiếu Dương đang nói đến nội môn.

Trương Vân thở dài: “Trước khi vào Huyền Không Quan, đệ cũng từng tu hành ở nhân gian, vẫn luôn nghe danh Đạo Phong. Nhân Gian Đạo Thần mà lại nhập Ma, thật sự là đáng tiếc.”

Dứt lời, y ngẩng đầu nhìn Diệp Thiếu Dương, chân thành nói: “Đệ thấy rất hợp tính với Diệp sư huynh, nên mạo muội khuyên huynh một câu. Huynh là đệ tử đệ nhất của pháp thuật giới, nhất định phải lấy đại cục làm trọng, tuyệt đối không được vì tình riêng mà lầm đường lạc lối.”

Đề xuất Voz: Làng Quê, Thành Phố, Tôi và Em
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN