Chương 1393: Đại chiến Ngọc Ki Tử 2

Tứ Bảo chẳng buồn liếc mắt nhìn bọn họ lấy một cái, trực tiếp tiến về phía vòng chiến của Diệp Thiếu Dương. Hắn bưng La Hán Kim Thân trong tay, dọn dẹp đám đệ tử Côn Luân đang vây quanh bên ngoài.

Nhờ vậy, Quả Cam liền thong thả hơn nhiều, cô tiến lên cùng Diệp Thiếu Dương trước sau giáp công Ngọc Ki Tử.

Ngọc Ki Tử tuy là tông sư một phái, nửa bước đã chạm đến cảnh giới đăng phong tạo cực, nhưng dù sao cũng mới chỉ là một chuẩn Địa Tiên. Đánh đơn độc hắn còn không đấu lại một mình Diệp Thiếu Dương, huống chi giờ lại thêm cả Quả Cam.

Dưới sự giáp công của hai người, Ngọc Ki Tử nhanh chóng rơi vào thế hạ phong.

Diệp Thiếu Dương nhận thấy không quá mười chiêu nữa là có thể bắt sống lão, Ngọc Ki Tử bèn quăng phất trần ra. Phất trần lăng không triển khai, lão liều mạng hy sinh pháp khí này để ngạnh kháng một đòn của Diệp Thiếu Dương, tranh thủ chút thời gian ngắn ngủi, lấy ra một tờ linh phù, phun một ngụm máu lên đó, lấy huyết làm ấn, vẽ ra một đạo huyết phù.

“Tam Thanh sắc lệnh, thối huyết quá mệnh, tứ phương Đại Đế cấp cấp như luật lệnh!”

Lão chắp hai tay kẹp lấy linh phù ở giữa, dùng sức vỗ mạnh một chưởng.

Khi hai tay mở ra, linh phù nát vụn từng mảnh, linh quang sắc huyết bay tán loạn, cấu thành một chữ “Sắc” khổng lồ.

Diệp Thiếu Dương chém một kiếm tới, không ngờ lại bị linh lực bao bọc, nhất thời khó lòng rút kiếm ra được.

Mượn cơ hội này, Ngọc Ki Tử nhấc chân bỏ chạy.

“Huyết Chú.” Diệp Thiếu Dương nhìn màn sương máu đang chậm rãi tan đi trước mặt, biết đây là mật tông pháp thuật của phái Côn Luân. Ngụm máu này chính là Ngoại Đan Huyết.

Mao Sơn giỏi Phù, Long Hổ Sơn giỏi Thuật, Côn Luân Sơn giỏi Đan.

Các môn phái khác luyện đều là đan dược, chỉ có Côn Luân Sơn mới luyện ra Ngoại Đan thực thụ.

Trước đây khi Diệp Thiếu Dương đấu pháp với Ngọc Thần Tử, lão ta từng bức ra Ngoại Đan khiến anh chịu chút thiệt thòi, sau đó anh phải liều mạng đánh nát Ngoại Đan mới giết chết được lão.

Ngụm máu mà Ngọc Ki Tử vừa phun ra chính là tâm đầu huyết dùng để tẩm bổ Ngoại Đan, cương khí ẩn chứa bên trong mạnh mẽ vượt xa pháp thuật thông thường.

Diệp Thiếu Dương cũng từng nghe nói qua, Thiên Sư phái Côn Luân trong tình huống cực kỳ nguy hiểm sẽ bức ra tâm đầu huyết để kết ấn vẽ bùa, có thể lâm thời đề cao linh lực, ngăn chặn các đòn tấn công cường đại để tranh thủ thời gian thoát thân.

Cái giá phải trả là... một ngụm tâm đầu huyết mất đi này cần phải khổ tu bảy tám năm mới có thể bù đắp lại được.

Nói cách khác, lão vì bảo mạng mà đã hy sinh bảy tám năm pháp lực...

Diệp Thiếu Dương trong lòng cũng thầm cảm khái, không hổ là tông sư Đạo môn, hiểu rõ ý nghĩa của hai chữ “buông bỏ”, hơn nữa còn thực hiện vô cùng dứt khoát. Chỉ là... cho dù có để lão chạy, thì lão còn chạy đi đâu được nữa?

Diệp Thiếu Dương lập tức đuổi theo, vòng qua một bãi nước cạn, phát hiện Ngọc Ki Tử không chạy về hướng Huyền Không Quan mà lại chạy dọc theo bờ biển.

Vượt qua một đống cát, trước mắt xuất hiện một chiếc ca nô đang lao về phía này. Trên thuyền có hai đạo sĩ trẻ tuổi đang vẫy tay gọi Ngọc Ki Tử.

Diệp Thiếu Dương bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra Ngọc Ki Tử vẫn còn hậu thủ!

Ngọc Ki Tử bắt lấy sợi dây thừng do một đệ tử ném tới, mượn lực nhảy vọt lên thuyền. Ngay sau đó, chiếc thuyền lập tức quay đầu, lao ra khơi xa.

Đợi đến khi Diệp Thiếu Dương chạy tới sát mép nước, chiếc thuyền đã đi xa vài chục mét.

Diệp Thiếu Dương cũng không phải siêu nhân, khoảng cách xa như vậy chắc chắn không thể nhảy qua được.

“Chó cùng rứt dậu, đuổi tận giết tuyệt! Diệp Thiếu Dương, giữa ngươi và ta chỉ có thể là bất tử bất hưu!” Ngọc Ki Tử đứng ở đầu thuyền, một tay ôm ngực, hằn học nói.

“À đúng rồi, con quỷ bộc của ngươi vẫn còn trong tay ta. Ngươi yên tâm, ta cũng sẽ để ngươi nếm trải nỗi đau mất đi người thân, có điều, bây giờ vẫn chưa phải lúc!”

Nghĩ đến chuyện này, vẻ u ám lúc nãy của Ngọc Ki Tử quét sạch sành sanh. Lão cảm thấy mình vẫn là người chiến thắng, hướng về phía Diệp Thiếu Dương cười lớn đầy đắc ý.

Diệp Thiếu Dương pháp lực có mạnh đến đâu thì cũng không biết mấy thứ khinh công kiểu “Thiết Chưởng Thủy Thượng Phiêu”, nhìn chiếc thuyền càng lúc càng xa, anh cũng đành lực bất tòng tâm.

Ngọc Ki Tử cũng biết rõ điểm này nên mới cố ý ngạo mạn như vậy, mục đích là để kích động Diệp Thiếu Dương, tìm lại thể diện vừa đánh mất.

Quả Cam chạy tới bên cạnh Diệp Thiếu Dương, kéo tay anh nói: “Lão đại, anh leo lên lưng em, em đưa anh qua đó!”

Nói xong cô định nhảy ngay xuống nước.

Leo lên lưng cô... Diệp Thiếu Dương nhìn tấm lưng với những đường cong lả lướt của Quả Cam, nghĩ đến cảnh mình leo lên chắc chắn sẽ có những va chạm thân mật, anh khoát tay nói: “Như vậy không thích hợp.”

“Có gì mà không thích hợp!” Quả Cam kinh ngạc.

“Ta không muốn bị tên tiểu bạch kiểm kia truy sát đâu.”

Quả Cam lườm anh một cái: “Anh ta dám chắc? Anh là chủ nhân của em, chuyện này có liên quan gì đâu. Trước đây anh cũng đâu phải chưa từng nhìn thấy hay chạm qua cơ thể em!”

Khóe miệng Diệp Thiếu Dương giật giật, nói: “Bây giờ khác rồi, tuyệt đối không được.”

Quả Cam tức đến nỗi chu cả môi lên.

Lúc này, càng có thêm nhiều Giao Nhân bơi tới. Quả Cam ra lệnh một tiếng, bảo bọn họ đuổi theo.

Đám Giao Nhân nhanh chóng lao về phía chiếc thuyền của Ngọc Ki Tử.

Quả Cam cũng nhảy xuống nước để trực tiếp chỉ huy.

Đó là một chiếc thuyền máy, tương tự như du thuyền, một khi đã chạy thì tốc độ rất nhanh. Đám Giao Nhân ra sức đuổi theo, rồi nhanh chóng mất hút trong màn đêm mờ mịt trên biển.

Tứ Bảo chạy đến bên cạnh Diệp Thiếu Dương, thắc mắc: “Sao cậu không để Quả Cam đưa đi? Nếu không, dù có đuổi kịp cũng chưa chắc đã mang người về được!”

“Không tiện.” Diệp Thiếu Dương nhìn theo hướng đám Giao Nhân và chiếc thuyền biến mất, đáp lời.

“Cái gì mà không tiện?”

Diệp Thiếu Dương giải thích ngắn gọn, Tứ Bảo nghe xong liền nhảy dựng lên, trợn mắt nhìn anh: “Không thể nào! Cậu mà cũng biết nghĩ đến chuyện nam nữ hữu biệt sao?”

Diệp Thiếu Dương lườm hắn một cái cháy mắt: “Kinh ngạc lắm sao? Chẳng lẽ trong lòng cậu tôi là một tên sắc lang?”

Tứ Bảo bĩu môi: “Thì bình thường cậu cũng chiếm không ít tiện nghi của mấy em gái còn gì.”

“Chuyện đó sao mà giống nhau được. Giả sử bạn gái cậu ở đây, vì truy đuổi kẻ địch, cậu có sẵn lòng để tôi cưỡi lên người cô ấy rồi bơi đi không?”

“Cưỡi lên người cô ấy? Đù, bạn gái tôi sao có thể để cậu đụng vào!” Tứ Bảo kêu lên, dừng một chút rồi nói tiếp: “Nhưng ví dụ này không thỏa đáng. Quả Cam là yêu bộc của cậu, cậu và cô ấy đâu cần kiêng kỵ gì.”

“Tiêu Dật Vân là anh em của tôi, tôi phải nghĩ cho người ta chứ.”

Diệp Thiếu Dương liếc nhìn về hướng ban nãy, hỏi: “Đám người núi Kê Túc thế nào rồi?”

“Đi hết rồi.” Tứ Bảo nói, “Bọn họ và phái Côn Luân cũng chẳng phải quan hệ gắn bó gì cho cam. Đã đến nước này rồi, chẳng việc gì bọn họ phải bán mạng vì lão già đó nữa.”

Đợi một lát, từ phía xa vọng lại tiếng ca vui vẻ của đám Giao Nhân.

Diệp Thiếu Dương và Tứ Bảo nhìn nhau, cùng nở nụ cười.

Vô số Giao Nhân đang dập dềnh trên sóng nước, ở giữa họ nâng một chiếc thuyền. Đó chính là chiếc du thuyền lúc nãy Ngọc Ki Tử ngồi, có điều giờ nó đã bị lật úp. Ngọc Ki Tử cùng ba tên đệ tử đang ngồi chồm hổm trên đáy thuyền, mặt mày xám xịt, suy sụp hoàn toàn.

Diệp Thiếu Dương nhìn thấy cảnh đó liền bật cười ha hả, hai tay khum lại bên miệng, hét lớn về phía Ngọc Ki Tử: “Này, Ngọc Ki Tử sư thúc! Không phải người định đi sao? Sao tự nhiên lại quay lại thế? Hay là nghĩ thông suốt rồi, muốn cùng vãn bối quyết chiến một trận sinh tử?”

Ngọc Ki Tử cúi gầm mặt, vì quá phẫn nộ mà toàn thân lão run rẩy không ngừng.

Đề xuất Voz: Đặt tên là "Cơn mưa ngang qua"
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN