Chương 1436: Hết duyên chớ cưỡng cầu

Diệp Thiếu Dương cả kinh, mắng: “Ngươi thần kinh à, quay về tìm chết chắc!”

“Ta mặc dù cam tâm tình nguyện giúp ngươi, nhưng ta dù sao cũng là đệ tử Ngũ Đài Sơn, vi phạm giới luật sư môn, trốn tránh không phải là biện pháp, cũng chẳng phải tác phong của ta, thôi thì cứ trở về nhận tội vậy.”

Diệp Thiếu Dương hỏi: “Sẽ ra sao?”

“Yên tâm đi, ngươi cũng nói rồi đó, đây là xã hội hiện đại, họ cũng không thể đánh chết ta được, cùng lắm là trục xuất sư môn, hoặc là bắt diện bích hối lỗi thôi.”

Tứ Bảo cười cười: “Nếu như bị trục xuất, trái lại cũng là chuyện tốt. Còn nếu bị bắt diện bích, ta sẽ lén trốn xuống núi tìm ngươi.”

“Để ta giúp ngươi cua cái cô Hiểu Văn kia trước, làm đủ mọi bước dạo đầu cho.” Diệp Thiếu Dương nhướng mày với hắn.

“Mẹ kiếp, vẫn còn phần của ta sao!” Tứ Bảo hướng về phía cậu giơ ngón tay giữa, rồi chào tạm biệt mấy người còn lại.

Diệp Thiếu Dương rất sợ người trên đảo kịp phản ứng rồi đuổi theo mình, vì vậy liền bảo mấy Giao Nhân thúc đẩy, bám vào mạn thuyền, rẽ sóng lao về phía biển sâu.

Nhìn Tứ Bảo trên bến tàu càng lúc càng xa, Diệp Thiếu Dương nhảy lên mũi thuyền, giơ ngón tay giữa hướng về phía hắn, Tứ Bảo cũng giơ ngón tay giữa đáp lại, sau đó cả hai cùng nhau vẫy tay.

Diệp Thiếu Dương nhảy trở lại khoang thuyền, nghĩ đến những trải nghiệm vừa qua, trong lòng thực sự có một cảm giác khó tả.

“Sư phụ, tại sao người lại muốn giết chết Vô Cực Thiên Sư?” Diệp Thiếu Dương ngồi xuống bên cạnh Thanh Vân Tử, hỏi.

“Không phải ta giết, ta làm gì có bản lĩnh giết hắn. Lúc hắn tung ra đòn đánh cuối cùng đã quyết ý hy sinh rồi, con biết không, bất kể ta có ngăn cản hay không, lão ta cũng chắc chắn phải chết.”

Hóa ra là vậy... Nghĩ đến việc Vô Cực Thiên Sư không phải chết dưới tay Thanh Vân Tử, cảm giác áy náy trong lòng Diệp Thiếu Dương lập tức vơi đi rất nhiều, cậu hỏi: “Tại sao lão ta lại muốn hy sinh bản thân?”

“Điều này chẳng phải đã quá rõ ràng sao, để có thể giết được con, trong tình huống đó lão ta chỉ có duy nhất một cơ hội, cho nên lão tình nguyện hy sinh chính mình.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Đúng vậy, người không nhắc là con quên khuấy mất, không phải lão ta vẫn luôn đối đầu với Đạo Phong sao, tại sao đến cuối cùng lại đột nhiên muốn giết con, thật là mờ mịt khó hiểu.”

Thanh Vân Tử đưa mắt nhìn sang chỗ khác, nói: “Ta... ta cũng không biết, có lẽ là muốn giả vờ giết con để làm Đạo Phong phân tâm chăng.”

Diệp Thiếu Dương vừa nghe qua thì thấy có lý, nhưng nghĩ kỹ lại thấy không ổn: Đạo Phong lúc đó đã bị Tà Linh vây khốn, muốn giết anh ấy thì cứ trực tiếp động thủ là được, hà tất phải dương đông kích tây, làm chuyện thừa thãi như vậy.

Diệp Thiếu Dương nhíu mày khổ sở suy nghĩ.

Nhuế Lãnh Ngọc bỗng nhiên nghĩ ra điều gì đó, miệng hơi há ra, quay đầu nhìn về phía Thanh Vân Tử, nhưng ông đã nhắm mắt lại.

Nhuế Lãnh Ngọc lại ngẩng đầu nhìn về phía Đạo Phong.

Đạo Phong cũng đang nhìn cô, thừa dịp Diệp Thiếu Dương đang cúi đầu trầm tư, anh khẽ lắc đầu với Nhuế Lãnh Ngọc.

Nhuế Lãnh Ngọc lập tức hiểu ra, kinh ngạc lấy tay che miệng.

“Em sao vậy?” Diệp Thiếu Dương vừa lúc ngẩng đầu lên, thấy dáng vẻ đó của cô liền hỏi.

“Em... em hơi say sóng.” Nhuế Lãnh Ngọc đành mượn cớ, trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò.

“Vậy chúng ta đi chậm một chút, Lão Đại.”

Mấy Giao Nhân lên tiếng. Từ sau đêm đó, bọn họ đều đã biết Diệp Thiếu Dương, cũng giống như Quả Cam, bọn họ gọi cậu là Lão Đại. Bọn họ biết người trên thuyền đang bàn chuyện đại sự nên rất thông minh không hề quấy rầy, chỉ lặng lẽ đẩy thuyền, vận dụng tu vi ngăn cản sóng biển, cố gắng giữ cho con thuyền ổn định nhất có thể.

“Sư phụ, vậy tại sao Vô Cực Thiên Sư lại hồn phi phách tán, nhưng tinh phách lại không xuống Âm Ti mà lại bay lên trời, điều đó có nghĩa là gì?”

Thanh Vân Tử ho khan một tiếng, thò tay vào trong áo móc ra một nắm đậu phộng, bóc một hạt bỏ vào miệng nhưng không nhai.

“Tinh phách của lão ta đã đi đến Thanh Minh giới. Lão vốn là một luồng thanh khí trong cơ thể Quỷ Vương, nếu hồn phách tiến vào Âm Ti sẽ bị Vô Cực Quỷ Vương thu hồi lại, nghìn năm tu vi sẽ tan thành mây khói... Lão hóa thành tinh phách, tụ hồn ở Thanh Minh giới để tránh khỏi thần niệm của Quỷ Vương, sau đó mới nhập vào Lục Đạo Luân Hồi, có thể triệt để tẩy sạch hơi thở của Quỷ Vương để trở thành nhân loại.”

“Ồ, thì ra là như vậy!”

“Cho nên lão mới không tiếc cái chết, vì điều này trái lại có thể thành toàn tâm nguyện của lão. Tự sát là tội nghiệt, nên lão chỉ có thể tìm cơ hội để được chết.”

Diệp Thiếu Dương kinh ngạc, nhíu mày nói: “Nhưng cứ như vậy, mấy ngàn năm tu vi của lão chẳng phải là mất sạch sao?”

Thanh Vân Tử mỉm cười nhàn nhạt, liếc nhìn Đạo Phong một cái rồi nói với Diệp Thiếu Dương: “Con tưởng ai cũng như con, cam nguyện từ bỏ nhục thân sao? Các con sinh ra đã làm người, nên không thể thấu hiểu được tâm tình của loại Tà Linh này đâu. Chỉ cần có thể làm một con người thực sự, sau khi chết có thể luân hồi không nghỉ, có chân chính ba hồn bảy vía, cho dù phải trả giá bằng vạn năm tu vi thì đã sao chứ.”

Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu, chần chừ nói: “Nếu đã như vậy, coi như là thành toàn cho lão, chúng ta cũng không nợ Vô Cực Thiên Sư cái gì.”

Thanh Vân Tử hừ một tiếng: “Đám người Huyền Không Quan không nghĩ như vậy đâu, bất quá, thế cũng tốt.”

“Tốt cái gì?”

“Ta về sẽ truyền ngôi lại cho con, sau đó con chính là chưởng môn Mao Sơn, bọn họ có muốn báo thù thì cứ đi tìm con, không liên quan gì đến ta, chẳng phải rất tốt sao?”

“Mẹ kiếp, lão già này, người là do người đánh chết, người định phủi sạch trách nhiệm như vậy sao, người tưởng người ta đều là lũ ngốc chắc!”

Thanh Vân Tử cười nói: “Yên tâm đi, bọn họ không tìm thấy ta đâu.”

“Người cứ trốn đi, con xem người có thể trốn đến đâu!” Diệp Thiếu Dương lườm một cái, nghĩ đến trận chiến cuối cùng, đột nhiên lại tươi cười rạng rỡ nói: “Sư phụ này, hôm nay người thực sự ngầu lòi luôn đó, trước mặt bao nhiêu người như vậy mà liên tiếp đánh bại hai vị chưởng môn, lại còn bức tử Vô Cực Thiên Sư, bọn họ chắc chắn là kinh ngạc đến ngây người, vì không ai biết người thực ra lại lợi hại đến thế!”

Trên mặt Thanh Vân Tử cũng lộ ra vẻ đắc ý, tay vuốt chòm râu, cảm thán: “Dẫu sao cũng già rồi, nhưng hôm nay cũng coi như trẻ lại một lần.”

Diệp Thiếu Dương vỗ đùi nói: “Thực ra cái chết của Vô Cực Thiên Sư đã được định sẵn rồi: Trước đó Quỷ Kim Dương Tinh rơi xuống, đối ứng chính là lão ta, đệ nhất Đạo môn, vừa khéo ứng với Quỷ Kim Dương Tinh!”

Thanh Vân Tử khẽ cười.

Diệp Thiếu Dương nhảy lên mũi thuyền, nắm lấy cánh tay Đạo Phong hỏi: “Anh rốt cuộc có phải là Quỷ Đồng chuyển thế gì đó không?”

Đạo Phong nhìn mặt biển xa xăm, nói: “Nếu ta phải, thì ngươi tính sao?”

“Cái này... em cũng không biết.” Diệp Thiếu Dương thành thật trả lời, “Nhưng em nghĩ, xuất thân là không thể lựa chọn, nhưng con người có thể chọn mình sẽ làm gì. Nói tóm lại... em không tin anh sẽ trở thành hạng người như họ nói.”

Đạo Phong lúc này mới xoay người lại nhìn cậu, ánh mắt vô cùng phức tạp.

Diệp Thiếu Dương nghiêm sắc mặt nói: “Nếu anh không đi làm Quỷ Vương gì đó, anh mãi mãi là sư huynh của em. Nếu không, tương lai thực sự có ngày đó, em cũng sẽ không khách khí với anh đâu.”

Đạo Phong nhìn cậu, trên mặt vẫn là biểu cảm lạnh lùng như trước.

Diệp Thiếu Dương trở lại khoang thuyền, nắm tay sư phụ nói: “Lão già, người tốt nhất nên khuyên nhủ anh ấy đi. Hôm nay người vì anh ấy mà gần như quyết liệt với toàn bộ pháp thuật giới rồi, vạn nhất sau này họ lại truy đuổi anh ấy thì biết làm sao bây giờ.”

Đề xuất Voz: Nghiện ma tuý
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN