Chương 146: Phòng giữ xác quái nhân

“Cái này, chuyện này cũng quá tà ác rồi, hơn nữa, tại sao mụ ta lại phải sát hại sản phụ?” Tạ Vũ Tinh hỏi.

“Sản phụ và hài nhi vốn là mẹ con thiên tính, nếu sản phụ không chết, mụ ta sẽ không cách nào hoàn toàn khống chế được Anh linh.”

“Chuyện này... Thật là đáng chết! Diêm Vương gia không quản sao?” Tạ Vũ Tinh bực tức nói.

Diệp Thiếu Dương liếc nhìn nàng một cái, đáp: “Chuyện dưới Âm Phủ cô không biết thì đừng nói bừa, ngược lại chỉ cần nó đã đến Dương Gian thì chính là việc của pháp sư chúng tôi. Tin tốt là, nó chắc chắn là một trong Ngũ Quỷ mà chúng ta đang tìm, còn tin xấu là... mụ ta có thể bế khí ẩn hình, rất khó tìm ra.”

Những lời này của Diệp Thiếu Dương, nhiều điều Trịnh Kiêu Phi cũng mới nghe lần đầu, ông chắp tay nói: “Lần này toàn bộ trông cậy vào Diệp tiên sinh, chỉ cần có thể bắt được mụ Tiếp Âm Sinh Bà này, trả lại sự thái bình cho bệnh viện, đến lúc đó tôi nhất định sẽ gửi Diệp tiên sinh một phần thù lao xứng đáng.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu: “Nếu là ở nơi khác, muốn bắt được Tiếp Âm Sinh Bà là cực kỳ khó khăn, nhưng ở trong trận Ngũ Quỷ Bàn Sơn này, mụ ta cũng chỉ là một quân cờ trong tay kẻ khác. Tu vi mụ ta càng mạnh, quỷ khí của trận pháp sẽ càng cường đại, bản thân mụ cũng không thể thoát khỏi trận pháp này, vì thế chúng ta vẫn có cơ hội bắt được mụ.”

Trịnh Kiêu Phi nghe vậy thì kinh hãi: “Tiếp Âm Sinh Bà có tu vi mạnh như thế, chẳng lẽ còn có thứ gì có thể chế ngự được mụ, nhốt mụ trong trận pháp này sao?”

Diệp Thiếu Dương hừ lạnh một tiếng: “Trong Vô Cực Quỷ Vực, ác quỷ mạnh hơn Tiếp Âm Sinh Bà còn đầy rẫy. Có điều giờ tôi cũng rất tò mò, kẻ đứng sau điều khiển trận Ngũ Quỷ Bàn Sơn này rốt cuộc là ai? Tại sao hắn không ra mặt ngăn cản tôi phá trận...”

Dù chưa rõ nguyên nhân, nhưng Diệp Thiếu Dương tin rằng trong tương lai không xa, mình nhất định sẽ phải quyết chiến một trận sinh tử với kẻ đứng sau màn này. Nhưng trước đó, anh cần phải phá giải trận pháp “Long Vĩ Tứ Châm” cái đã.

Tiếp Âm Sinh Bà chính là đối thủ trước mắt, so với Thực Thi Quỷ thì khó nhằn hơn nhiều.

Lúc này Thằng Mã gọi điện tới, báo rằng tiền đã chia xong, hỏi anh đang ở đâu. Diệp Thiếu Dương đọc địa chỉ rồi cúp máy. Tạ Vũ Tinh lại hỏi: “Tôi còn một thắc mắc, cái người phụ nữ đầy máu đó —— không, nữ quỷ đó, rốt cuộc là ai?”

“Huyết Hồ Quỷ, chuyên thích uống kinh huyết của phụ nữ khi sinh nở. Mụ ta là đồng bọn của Tiếp Âm Sinh Bà, ban đầu xuất hiện trên trần nhà để hù dọa sản phụ, khiến tâm thần họ tán loạn, dễ dàng bị Tiếp Âm Sinh Bà lợi dụng. Sau đó chờ lúc sản phụ băng huyết, chính là lúc mụ ta thưởng thức mỹ vị...”

“Thật buồn nôn.” Tạ Vũ Tinh nhíu mày, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, hỏi: “Đúng rồi, đứa bé kia bị Tiếp Âm Sinh Bà mang đi hồn phách thì sẽ thế nào?”

“Tiếp Âm Sinh Bà không thể mang đi hết ba hồn bảy vía, trong thân thể đứa trẻ sơ sinh vẫn còn lưu lại một đạo Mệnh Hồn. Hiện giờ thì chưa thấy gì, dù sao trẻ con cũng chưa biết nói, chưa hiểu chuyện nên nhìn không ra vấn đề. Nhưng chờ lớn lên một chút thì sẽ khác,” Diệp Thiếu Dương nhún vai, “Đứa trẻ sẽ trở thành kẻ thiểu năng.”

“Đáng thương vậy sao?” Tạ Vũ Tinh không nỡ, “Có cách nào chữa khỏi không?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Trừ phi giết chết Tiếp Âm Sinh Bà, khiến Anh linh mất đi chỗ dựa, nó sẽ bị luồng hồn phách còn lại trong thân thể hút về. Nhưng chỉ có thời hạn ba tháng, sau ba tháng tâm trí đứa trẻ phát triển, dù hồn phách có về cũng sẽ bị tổn thương trí lực nhất định.”

Tạ Vũ Tinh nghe vậy mắt sáng lên: “Giao cho anh đấy, tôi tin anh làm được.”

“Tiếp Âm Sinh Bà không dễ đối phó đâu,” Diệp Thiếu Dương nhún vai, “Tôi sẽ cố hết sức.”

Trịnh Kiêu Phi xoa xoa tay, áy náy nói với Diệp Thiếu Dương: “Chuyện của bệnh viện vốn là việc của tôi, lẽ ra tôi nên tham gia điều tra, nhưng ngặt nỗi... ngày mai tôi phải vào Kinh tham gia một hội nghị y học, trưa nay phải đi rồi, định mời anh bữa cơm mà không kịp, đành chờ khi về vậy. Chuyện điều tra... vẫn phải làm phiền Diệp tiên sinh. Diệp sư tổ, ha ha.”

Diệp Thiếu Dương cười cười: “Ông không ở đây cũng không sao, chỉ cần ông sắp xếp ổn thỏa, để người của bệnh viện phối hợp với tôi điều tra là được.”

Trịnh Kiêu Phi gật đầu: “Vậy tôi sẽ gửi thông báo, sắp xếp mọi chuyện ngay.”

Sau khi ông giải quyết xong, Thằng Mã cũng vừa tới, mọi người cùng nhau ra ngoài. Diệp Thiếu Dương tò mò hỏi Trịnh Kiêu Phi: “Ông là đệ tử ngoại môn của Long Hổ Sơn, sao lại vào bệnh viện làm việc, còn làm tới chức Viện trưởng thế này?”

Trịnh Kiêu Phi cười đáp: “Nhà tôi vốn là thế gia Đông y, mở tiệm thuốc ở thị trấn dưới chân núi Long Hổ. Sư phụ tôi khi đó thường xuống mua dược liệu, thấy tôi hiếu học nên nhận làm đệ tử. Tôi theo ông ấy mấy năm, chủ yếu học về y thuật, pháp thuật chỉ biết sơ sơ thôi. Sau này tôi trưởng thành, thi đậu đại học rồi đi làm như người bình thường, cứ thế thăng tiến lên chức Viện trưởng này, ha ha, cũng chỉ là một kẻ tục nhân thôi.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Tôi cũng là tục nhân, chuyện xong xuôi đừng quên trả thù lao đấy.”

“Ha ha, yên tâm, tuyệt đối không thiếu đâu. Tôi dám lừa ai chứ chẳng dám lừa Diệp sư tổ.”

Trịnh Kiêu Phi vì phải kịp chuyến bay nên cáo từ đi trước. Diệp Thiếu Dương cùng Thằng Mã tiễn Tạ Vũ Tinh lên xe, dặn dò nàng: “Vẫn như cũ, ở đây cứ giao cho chúng tôi. Cô về tiếp tục bắt tên quỷ xấu trai gì đó đi, những việc khác không cần bận tâm, cần giúp đỡ tôi sẽ gọi điện.”

Tạ Vũ Tinh gật đầu, hỏi: “Kế hoạch tiếp theo của anh là gì?”

Diệp Thiếu Dương nhướn mày: “Dạo quanh bệnh viện trước, sau đó mời cô em y tá hôm nọ đi ăn, tìm hiểu tình hình hôm đó rồi tính tiếp.”

Tạ Vũ Tinh nghe xong, khó chịu lườm anh một cái: “Thấy anh hớn hở thế kia, e là mục tiêu chính chỉ là mời người ta đi ăn, còn việc khác chỉ là phụ thôi chứ gì?”

Diệp Thiếu Dương giật mình: “Làm gì có chuyện đó!”

“Ai thèm quản anh, dù sao người ta cũng chẳng thèm để mắt đến hạng thần côn như anh đâu, tự mà lo liệu lấy đi.” Tạ Vũ Tinh hừ một tiếng, lái xe rời đi.

“Nói nhăng nói cuội gì thế không biết!” Diệp Thiếu Dương lầm bầm nhìn theo chiếc xe, rồi cùng Thằng Mã quay lại bệnh viện. Anh đi dạo một vòng quanh khu nội trú và khuôn viên, phát hiện âm khí cực kỳ nặng nề. Trong một dãy nhà ngói bình thường nằm sau khu nội trú, Diệp Thiếu Dương tìm thấy nhà xác. Nhìn qua khe cửa, bên trong đặt một dãy tủ đông, không biết có bao nhiêu thi thể đang nằm đó.

Đang định tìm khe hở nào lớn hơn để nhìn cho rõ, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói lạnh lẽo: “Đang làm gì đấy?”

Diệp Thiếu Dương quay đầu lại, thấy trong phòng bảo vệ, một gã đàn ông trung niên đang nép mình trong bóng tối, lạnh lùng nhìn mình trừng trừng. Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, lúc đi tới anh đã đặc biệt liếc qua phòng bảo vệ nhưng không thấy ai, hóa ra gã rúc trong góc khuất.

Từ ánh mắt hung hiểm và dáng vẻ lùn đậm của gã đàn ông này, Diệp Thiếu Dương cảm nhận được một tia khí tức khác thường. Anh nhíu mày, cố ý ướm lời hỏi: “Ông là bảo vệ ở đây à?”

Gã trung niên trợn mắt, dùng giọng nói không chút cảm xúc đáp: “Đi đi, đây không phải nơi các người nên đến.”

Diệp Thiếu Dương định nói thêm gì đó, nhưng gã trung niên đã đứng dậy, trực tiếp đóng sầm cửa lại.

Diệp Thiếu Dương đành gọi Thằng Mã đi về, dọc đường anh nói: “Gã trông nhà xác này có vấn đề.”

Thằng Mã ngẩn người, phản xạ có điều kiện hỏi: “Là quỷ hay là cương thi?”

“Đều không phải, tôi cũng chưa rõ lắm, đợi trời tối rồi quay lại xem sao.”

Đề xuất Tiên Hiệp: Ám Hà Truyện (Dịch)
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN