Chương 1465: Cương thi Giáo Viên 2
Diệp Thiếu Dương ngơ ngác nhìn nàng, cau mày nói: “Ta thật sự rất cạn lời, vào lúc này rồi mà cô còn tâm trí hỏi mấy câu ngây ngô như vậy, cô đến đây để tấu hài hay là không sợ chết hả? Đây không phải là xem phim xác sống 3D hay chơi trò chơi đâu, nếu cô chết ở đây thì chỉ có một kết cục duy nhất là hồn phi phách tán!”
Trương Tiểu Nhị dường như đến lúc này mới nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, nàng cắn môi nói: “Xin lỗi sư phụ, vì có người ở đây nên con mới không cảm thấy sợ lắm...”
“Kiến cắn chết voi cô chưa nghe qua à? Trời mới biết ở đây có bao nhiêu cương thi, ta lại chẳng có pháp khí nào trong tay, pháp lực vốn dĩ đã bị phế đi bảy tám phần. Nếu cô không nghe theo chỉ huy, ta không lo nổi cho cô đâu!”
“Vâng, sư phụ, con nghe lời người. Giờ chúng ta phải làm gì, làm sao mới ra ngoài được ạ?”
“Làm sao ra ngoài thì ta chưa biết, trước tiên cứ giữ mạng cái đã.”
Diệp Thiếu Dương cắn ngón giữa, nặn máu vào lòng bàn tay trái, vẽ một đạo Chưởng Tâm Lôi, sau đó nắm lấy tay Trương Tiểu Nhị, vẽ cho nàng một cái tương tự, dặn dò nàng dù gặp phải tà vật gì cũng cứ dập mạnh tay vào là được. Máu Thiên Sư của anh đối với tà vật thông thường vẫn có sức sát thương cực mạnh.
“Có chú ngữ gì không ạ?” Trương Tiểu Nhị hỏi.
“Càn Khôn Tá Pháp! Chỉ cần thầm niệm trong lòng là được!”
Trương Tiểu Nhị định hỏi thêm gì đó, Diệp Thiếu Dương đột nhiên đưa tay bịt miệng nàng lại, chỉ về phía bụi cỏ dại ngoài tường rào. Không có gió nhưng cỏ lại lay động, chứng tỏ có thứ gì đó đang di chuyển bên trong.
Diệp Thiếu Dương nửa quỳ thân mình, từ trên đỉnh tường vây đổ nát nhặt lấy một viên gạch cầm chắc trong tay phải. Đột nhiên, một bóng đen vọt ra khỏi bụi cỏ. Đó là một con chó đen, kích thước không lớn lắm, chỉ tương đương một con Husky bình thường. Một nửa mặt nó đã mất sạch da, một bên nhãn cầu cũng không còn, sâu trong hốc mắt có thứ gì đó đang ngọ nguậy.
Trương Tiểu Nhị nhìn kỹ, suýt chút nữa là nôn thốc nôn tháo. Trong hốc mắt trống rỗng kia chen chúc đầy những con sâu nhỏ màu nâu đỏ, trên phần mũi đã lộ xương sọ là những con giòi hồng nhạt béo múp míp đang chui ra chui vào. Trương Tiểu Nhị hai tay bịt chặt miệng, không ngừng hít khí lạnh, cố gắng hết sức kìm nén cảm giác buồn nôn.
Con chó gầm gừ với Diệp Thiếu Dương, nhe nanh múa vuốt, hai hàng răng nhọn hoắt lộ ra trong không khí, trên đó còn dính những sợi dịch nhầy dính dớp. Nếu bị cái miệng đó cắn một phát... Chỉ mới nghĩ đến thôi, Trương Tiểu Nhị đã rùng mình ớn lạnh.
“Sư phụ, chó cũng có thể thành cương thi sao?” Trương Tiểu Nhị hạ giọng xuống mức thấp nhất.
“Người có thể thành cương thi, chó đương nhiên cũng được, động vật đều có thể.”
“Vậy... nó không biết nhảy lên chứ?”
Vừa dứt lời, con chó cương thi đột nhiên bật mạnh bốn chân, thân hình lao vút lên không trung, nhắm thẳng hướng Diệp Thiếu Dương mà vồ tới. Diệp Thiếu Dương sớm đã chuẩn bị, anh lách người né tránh, đồng thời tay phải tung một chưởng vào bụng nó.
Uy lực của Chưởng Tâm Lôi đối với cương thi thông thường tuyệt đối là vũ khí hạng nặng, lại đánh trúng vào phần mềm nhất trên cơ thể con chó. Cái bụng nó lập tức nổ tung, một đống thi trùng rơi xuống rào rào như mưa. Con chó cương thi ngã vật xuống đất, rên rỉ nửa ngày cũng không đứng lên nổi.
Diệp Thiếu Dương cũng cuống cuồng lắc đầu, hai tay phủi thi trùng khắp người, hai chân không ngừng nhảy nhót, trông chẳng khác nào đang nhảy điệu Disco.
“Meo!”
Một con mèo vọt ra từ bụi cỏ, lao thẳng về phía Diệp Thiếu Dương.
“Cẩn thận!”
Nhờ phản xạ nhạy bén từ nhiều năm tập võ, Trương Tiểu Nhị lập tức vung tay đập tới. Chưởng Tâm Lôi đánh trúng đầu con mèo, hất văng nó vào tường rào. Con mèo lăn mấy vòng rồi rơi xuống đất, lặn mất tăm trong bụi cỏ.
Trước ánh mắt kinh ngạc của Diệp Thiếu Dương, Trương Tiểu Nhị chớp chớp mắt nói: “Sao hả, con cũng đâu có vô dụng đâu!”
“Tốt lắm,” Diệp Thiếu Dương chỉ ra sau lưng nàng, “đám này giao cho cô cả đấy!”
Trương Tiểu Nhị quay đầu nhìn lại, đó là một bầy cương thi không biết từ đâu đã leo lên đầu tường vây bên kia, đang lù lù tiến lại gần.
“Sư phụ, đừng mà!” Trương Tiểu Nhị nép sau lưng Diệp Thiếu Dương.
“Vậy thì ngoan ngoãn một chút, bám sát ta!”
Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, lao nhanh tới, tay phải gạt một cái, khóa chặt cánh tay con cương thi đối diện rồi tung chưởng vào mặt nó, đánh văng xuống tường. Một con khác lập tức vồ lên. May mà tường vây chật hẹp, cương thi đông đến mấy cũng chỉ có thể xông lên từng con một. Diệp Thiếu Dương thi triển Mao Sơn Thể Thuật, một chọi một đấu với chúng, liên tục đánh gục từng con một.
“Ưng Trảo Thủ, Tiểu Cầm Nã Thủ, Triêm Y Thập Bát Điệt... Ái chà, Hầu Tử Thâu Đào, móc nó đi sư phụ...”
Trương Tiểu Nhị vốn là kẻ cuồng võ, thấy Diệp Thiếu Dương đánh đấm hăng say, nàng đứng sau vỗ tay cổ vũ, thậm chí còn lên tiếng chỉ đạo.
“Móc cái gì mà móc, cương thi làm gì có đào mà móc!” Diệp Thiếu Dương dở khóc dở cười.
Cái cô nàng Trương Tiểu Nhị này đúng là một kẻ tấu hài vô đối. Anh đã dẫn theo bao nhiêu người đi khai quang đấu pháp, chưa từng thấy ai đáng ghét như vậy... À không đúng... còn có Tiểu Mã! Hai người này phong cách quả thực rất giống nhau. Nhớ đến Tiểu Mã, lòng Diệp Thiếu Dương không khỏi dâng lên một nỗi cô đơn. Không biết vị Bạch Vân Thành Chủ này lúc này ở Quỷ Vực ra sao rồi?
“Sư phụ cẩn thận!”
Trương Tiểu Nhị đột nhiên xông lên, giúp anh đánh ngã một con cương thi khi anh đang phân tâm.
“Được rồi, cô còn hữu dụng hơn Tiểu Mã một chút.”
Diệp Thiếu Dương liên tục đánh gục cương thi, tiến dần về phía trước. Khi đến cuối tường vây, anh nhìn xuống dưới mà sững sờ. Chỉ thấy dưới chân tường có ít nhất ba mươi, năm mươi con cương thi đang xếp hàng leo lên.
“Mẹ kiếp!” Diệp Thiếu Dương chửi thề một tiếng. Nhiều cương thi như vậy, trong tay lại không có pháp khí, dù có đánh luân phiên thì anh cũng sẽ kiệt sức mà chết.
“Sư phụ, giờ làm sao đây?”
“Tìm nơi nào an toàn cái đã.”
Vừa dứt lời, một tiếng thét chói tai đột nhiên vang lên từ tòa ký túc xá bên cạnh, nghe qua không chỉ là giọng của một người.
“Qua đó xem sao!”
Diệp Thiếu Dương nói xong liền nhảy xuống tường, xoay người định đỡ Trương Tiểu Nhị thì thấy nàng cũng đã nhảy xuống. Thế là cả hai cùng lao về phía ký túc xá, đám cương thi phía sau lập tức đuổi theo gắt gao.
Hai người chạy một mạch đến cầu thang, lao lên tầng, lần theo tiếng thét. Âm thanh phát ra từ cuối hành lang tầng bốn. Khi lên tới nơi, họ thấy ít nhất bảy tám con cương thi đang vây quanh một căn phòng học lớn cửa đôi, liên tục cào cấu vào cánh cửa.
Bên trong đã được chặn lại bằng vật gì đó, thi thoảng lại vang lên tiếng thét của các nữ sinh. Hai người trao đổi ánh mắt, thầm hiểu rằng có người đang bị kẹt bên trong!
Ngửi thấy mùi sinh hồn trên người họ, mấy con cương thi lập tức quay đầu lao tới.
“Tự bảo vệ mình cho tốt!”
Diệp Thiếu Dương dặn dò rồi xông lên, thi triển Thiên Cương Bộ, lướt đi thoăn thoắt giữa đám cương thi. Loại cương thi cấp thấp này không biết phun độc, điểm mạnh nhất chỉ là sức khỏe, nhưng may mắn là Diệp Thiếu Dương đã quá quen thuộc với chúng. Anh biết rõ cách lợi dụng nhược điểm khớp xương cứng nhắc của chúng để tá lực đả lực, cuối cùng đánh gục từng con một.
Đề xuất Tiên Hiệp: Trong Tông Môn Trừ Ta Ra Tất Cả Đều Là Gián Điệp