Chương 1472: Bí mật của năm đó
“Dạ, lúc đó là em nhặt được điện thoại, chứng kiến một màn kinh hoàng... Em sợ quá ném luôn cái điện thoại đi, rồi mọi người đều chạy ra ngoài. Em cũng chạy theo, kết quả vấp ngã một cái. Lúc ngã xuống đất, đầu vừa vặn đối diện với màn hình điện thoại, khi đó em thấy hình ảnh đã thay đổi, không còn là Lỗ Trinh kêu cứu gì đó nữa, mà là một luồng sáng trắng, chiếu vào khiến em không nhìn thấy gì cả.
Sau đó em thấy một bóng người xuất hiện trên màn hình, ánh sáng rất mạnh, chỉ thấy được một cái bóng mờ. Rồi mặt hắn tiến sát vào màn hình, đôi mắt đột nhiên sáng rực lên, nói với em câu đó: Cho ta mượn dùng một chút.
Tiếp đó em cảm thấy đầu óc nặng trĩu, giống như rơi vào một cái hố không đáy, cứ thế trôi nổi giữa không trung. Phía dưới là một ngôi trường, trông rất giống trường của chúng em, nhưng có nhiều chỗ không giống. Lúc đó em không thể khống chế được cơ thể, cứ bay mãi, ý thức cũng mơ hồ... Em cũng không biết đã lơ lửng bao lâu, sau đó dường như nghe thấy có tiếng ai đó gọi, rồi đẩy em về một hướng, trôi nổi thêm một lúc nữa thì em tỉnh lại...”
Diệp Thiếu Dương nghe xong trầm ngâm gật đầu, hỏi thêm vài câu nhưng Lý Vũ đều không trả lời được. Vì vậy, hắn an ủi cậu vài câu rồi chào tạm biệt, cùng mọi người đi ra ngoài.
“Dì à, lát nữa dì tìm ít gừng già đã nảy mầm ba năm, nấu canh cho con trai dì uống, mỗi ngày ba bát, uống ba ngày là có thể xuất viện.” Gặp mẹ của Lý Vũ ở cửa, Diệp Thiếu Dương lập tức dặn dò. Tác dụng lớn nhất của canh gừng chính là an thần định hồn.
Mẹ Lý Vũ cảm ơn rối rít, tiễn họ rời đi.
Ngồi vào trong xe, Tạ Vũ Tinh hỏi: “Đi đâu đây?”
“Học viện Ngoại ngữ.” Diệp Thiếu Dương đáp.
Học viện Ngoại ngữ, ký túc xá số 4.
Diệp Thiếu Dương ngửa mặt nhìn lên một ô cửa sổ tầng hai, quan sát rất lâu, thậm chí tư thế cũng không hề thay đổi.
Tạ Vũ Tinh thực sự thấy nhàm chán, không nhịn được hỏi: “Sao ông cứ nhìn chằm chằm vào chỗ đó mãi thế, chỉ là một bức tường thôi mà, tôi không tin ông có thể nhìn ra hoa ra hoét gì từ đó đâu.”
“Chỗ này từng là một cánh cửa.” Diệp Thiếu Dương chỉ vào bức tường ngoài ở tầng hai nói.
Ba người bọn Tạ Vũ Tinh đều ngẩn ra một lúc, quan sát hồi lâu mới tìm thấy dấu vết xi măng trám lại trên tường. Vết tích rất mờ nhạt, dường như cố ý che giấu, nếu không nhìn kỹ thì căn bản không nhận ra.
“Nói như vậy... cũng có thể, nhưng sao ông biết?” Tạ Vũ Tinh tò mò hỏi.
“Trong cái thế giới kia, tôi chính là đi xuyên qua đây để vào tòa nhà số 5.”
Trương Tiểu Nhị vừa nghe xong, đối chiếu với vị trí tòa nhà số 5 trong trí nhớ, lập tức nhận ra ngay: “Không sai, chính là chỗ này!”
“Vào xem thử!”
Diệp Thiếu Dương dứt lời, men theo một ô cửa sổ hỏng đã đi qua trước đó mà leo vào hành lang, ba người phía sau cũng lục tục đi theo.
Lên đến tầng hai, Diệp Thiếu Dương đi tới bức tường đối diện phòng 205 nơi xảy ra chuyện, mượn đèn pin của Tạ Vũ Tinh, kiểm tra từng tấc trên tường. Quả nhiên, hắn phát hiện ra một khe hở nhỏ, vừa vặn tạo thành hình dáng một cánh cửa.
Diệp Thiếu Dương hít một hơi thật sâu, nói: “Tôi nghĩ mình đã biết bí mật Quỷ Thi đi vào trong tường rồi!”
Hắn chỉ tay vào bức tường, tiếp lời: “Nơi này từng là một cánh cửa. Con Quỷ Thi đó và những thiếu nữ bị bắt đi đều được đưa qua đây để vào tòa nhà số 5!”
Ba người nghe xong không khỏi kinh ngạc.
Tạ Vũ Tinh cau mày nói: “Làm sao có thể? Cho dù trước đây chỗ này có một cánh cửa thì nó cũng đã bị lấp lại rồi, sao cô ta có thể xuyên tường được? Quan trọng nhất là, tòa nhà số 5 mà ông nói, dù nó từng tồn tại thì bây giờ cũng biến mất lâu rồi mà.”
Diệp Thiếu Dương đáp: “Còn việc bọn họ xuyên tường bằng cách nào thì vẫn là một ẩn số. Tuy nhiên, tôi tin chắc bọn họ nhất định đã đến tòa nhà số 5, chính là cái thế giới tôi từng đi qua. Nếu không thì chẳng lẽ lại trùng hợp đến thế, cánh cửa dẫn đến tòa nhà số 5 nằm ở đây, mà Quỷ Thi cũng biến mất ở đúng chỗ này.”
Tạ Vũ Tinh suy nghĩ một chút rồi nói: “Tôi vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao người sống lại có thể đi xuyên tường để vào một không gian hư ảo như thế.”
“Cô không cần hiểu đâu, chuyện này vốn dĩ đã không hợp logic rồi. Đi khỏi đây trước đã.”
Bước ra khỏi tòa nhà, Diệp Thiếu Dương đề nghị tìm chỗ nào đó ngồi xuống. Trương Tiểu Nhị thông thuộc địa hình nơi này nên dẫn họ đến một cái đình nghỉ mát gần đó.
“Tiểu sư đệ, mọi người cứ đi nói chuyện đi, dù sao mấy chuyện này anh cũng không hiểu, không góp vui nữa. Ở nhà chị dâu chú còn đang đợi anh về gói sủi cảo, có chuyện gì thì cứ gọi điện cho anh.”
Diệp Thiếu Dương cười nói: “Bảo chị dâu gói nhiều một chút, tối nay em qua nhà anh ăn chực sủi cảo.”
“Được thôi, mọi người cứ qua cả đi, để anh chuẩn bị thêm ít đồ nhắm.”
Lão Quách bước đi vài bước rồi đột nhiên quay đầu lại nói: “Đúng rồi tiểu sư đệ, việc chú nhờ anh điều tra, anh đã xuống dưới Âm tra giúp chú rồi. Đạo Uyên và gã A Tu La Vương kia đã đánh xong rồi, không phân thắng bại, sau đó ai đi đường nấy.”
“Ồ...” Diệp Thiếu Dương ngẫm lại cũng đúng, Đạo Uyên chân nhân và Nam Cung Ảnh không oán không thù, thậm chí còn chẳng quen biết nhau, chẳng lý nào lại vì một lời không hợp mà đánh đến mức một mất một còn, hết giận là xong thôi.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Nam Cung Ảnh này quả thực là một kình địch, cũng may có Đạo Phong cản ở phía trước, tạm thời hắn sẽ không tìm đến gây phiền phức cho mình.
Nghĩ đến Đạo Phong, tâm trạng Diệp Thiếu Dương lại trở nên phức tạp, có cảm giác như cả hai không cùng thuộc về một không gian thời gian vậy. Hắn lập tức trấn tĩnh tinh thần, tập trung toàn bộ tâm trí vào sự việc trước mắt.
Khi gần đến cái đình mà Trương Tiểu Nhị nói, Diệp Thiếu Dương từ xa đã thấy một đôi tình nhân đang ngồi bên trong. Cô gái dạng chân ngồi trong lòng chàng trai, hai người vừa hôn nhau thắm thiết vừa sờ soạng lung tung trên người đối phương, quần áo cô gái đã bị cởi ra một nửa, lộ ra bờ vai trắng ngần.
“Đù! Ban ngày ban mặt mà cũng dám làm thế này, quá lộ liễu rồi!” Diệp Thiếu Dương há hốc mồm, kinh ngạc đến mức không khép lại được.
“Đổi chỗ khác đi.” Tạ Vũ Tinh nói xong liền quay người bước đi. Thấy Diệp Thiếu Dương vẫn đứng chôn chân tại chỗ, trừng mắt nhìn cảnh xuân trước mặt, cô tức giận quát lớn: “Tên biến thái kia, đi thôi!”
Kết quả là tiếng quát quá lớn khiến đôi tình nhân kia giật mình. Phát hiện có ba người đang đứng nhìn từ xa, họ vội vàng đứng dậy mặc lại quần áo rồi chuồn mất theo lối nhỏ đối diện.
Diệp Thiếu Dương gãi đầu cười hì hì với Tạ Vũ Tinh, mặt dày nói: “Cách này của tôi không tệ chứ, nháy mắt đã chiếm được chỗ rồi.”
“Hừ hừ.” Tạ Vũ Tinh cũng lười vạch trần hắn.
Trương Tiểu Nhị ở bên cạnh cười lớn: “Điều này chứng tỏ da mặt hai người kia vẫn chưa đủ dày. Nếu đổi lại là sư phụ, phỏng chừng dù có bị bao nhiêu người vây xem thì chắc cũng chẳng dừng lại đâu.”
“Chẳng dừng lại, ha ha, từ này dùng hay đấy!” Tạ Vũ Tinh che miệng cười ngặt nghẽo, “Đừng nói nữa, tên tiểu thần côn này đúng là hạng người đó thật!”
“Bậy bạ, sao cô biết tôi là hạng người đó? Tôi đã thử với cô bao giờ đâu?” Diệp Thiếu Dương lập tức phản bác.
Tạ Vũ Tinh nhướng mày: “Ông sàm sỡ tôi còn ít chắc?”
Diệp Thiếu Dương đứng ngây người tại chỗ, cứng họng không nói được câu nào.
Đề xuất Đô Thị: Siêu Phẩm Vu Sư