Chương 1483: Địa Ngục ác linh 2
Diệp Thiếu Dương cầm đèn pin soi chiếu xung quanh rồi nói: “Chắc chắn phải có manh mối. Hai người này nếu chết ở đây thì không thể trần truồng mà đến được. Nếu có mặc quần áo, bên trong có thể còn ví tiền, giấy tờ tùy thân hoặc thứ gì đó tương tự, ước chừng rơi ở loanh quanh đây thôi, cứ tìm kỹ một chút là sẽ thấy.”
Trương Tiểu Nhị rất tán thành quan điểm này, thúc giục hắn bắt đầu tìm kiếm. Diệp Thiếu Dương lấy lý do thiết bị không đủ, bảo phải đợi cảnh sát đến thêm đã, đồng thời âm thầm liếc nhìn mặt đất sũng nước đầy rẫy lũ trùng kia, bản thân hắn cũng chẳng muốn tiếp xúc gần với chúng chút nào.
Diệp Thiếu Dương một lần nữa mở tấm da người ra, lấy từ bên trong một ít vụn thực vật quỷ dị, dùng đèn pin soi kỹ. Cảm giác chúng không khác gì cỏ thông thường, chỉ là trên lá có thêm một lớp tơ máu bóng loáng.
“Sư phụ, đây là cỏ gì mà đáng sợ vậy, còn có thể di động và tấn công nữa?”
Diệp Thiếu Dương ngưng thần nhìn một lát rồi đáp: “Đây không phải thứ của nhân gian, nó là thực vật ở Quỷ Vực.”
Trương Tiểu Nhị đi theo hắn không phải ngày một ngày hai nên cũng biết chút kiến thức cơ bản này, lập tức hít một hơi lạnh nói: “Thực vật ở Quỷ Vực sao lại đến được nhân gian? Mà đây là cỏ gì ạ?”
“Ta không biết. Quỷ Vực có vô vàn loài thực vật, đại đa số ta cũng chưa từng thấy qua.”
“Vậy sao sư phụ biết nó đến từ Quỷ Vực?”
“Ta tuy không biết tên nó, nhưng lúc nãy khi nó rung động đã phát ra loại quái âm kích thích thần thức, rõ ràng chính là Địa Ngục Ma Âm. Bất kể loại thực vật này làm sao phát ra được Địa Ngục Ma Âm, đều chứng minh lai lịch của nó là từ Quỷ Vực, hơn nữa nhất định phải từ mấy tầng đại địa ngục mà ra!”
Lưu Minh nghe đến đó thì thực sự nhịn không được, run rẩy hỏi một câu: “Thật sự… thật sự có địa ngục sao?”
Trương Tiểu Nhị lập tức quở trách: “Trước mặt sư phụ tôi mà ông còn hỏi mấy câu thấp kém thế này à?”
Diệp Thiếu Dương liếc Lưu Minh một cái, hỏi: “Ông có làm chuyện gì trái với lương tâm không?”
“Chuyện này… chuyện trái lương tâm thì thật sự không có.” Lưu Minh do dự một chút, cuối cùng vẫn không dám hỏi thêm.
Mấy người đang nói chuyện thì điện thoại reo, là Tạ Vũ Tinh gọi tới hỏi vị trí cụ thể.
Diệp Thiếu Dương bảo Trương Tiểu Nhị ra đón cô vào. Tạ Vũ Tinh còn dẫn theo Kỳ Thần cùng hai thuộc hạ khác, khi nhìn thấy mặt người và tấm da người, tất cả đều kinh ngạc không thôi.
Diệp Thiếu Dương tóm tắt lại sự việc một lượt, để bọn họ tiến hành lục soát toàn bộ phòng máy nước nhằm tìm kiếm manh mối.
Tạ Vũ Tinh cho biết sẽ điều động thêm người tới, dù sao đây cũng là án mạng, dù hắn không yêu cầu thì cảnh sát cũng sẽ triển khai điều tra toàn diện.
Diệp Thiếu Dương để mặc cô điều phối, bản thân dẫn theo Trương Tiểu Nhị cùng Lưu Minh đi kiểm tra lại hồ phun nước một lần nữa. Lần này hắn kiểm tra kỹ lưỡng cửa dẫn nước, thậm chí tháo cả đường ống phun nước ra nhưng vẫn không tìm thấy bất kỳ manh mối nào.
Đúng như dự đoán, xem ra chỉ có thể bắt đầu điều tra từ thân phận người chết.
Ba người Diệp Thiếu Dương quay lại bên ngoài phòng máy nước chờ đợi.
“Sư phụ, mặt của thầy…” Trương Tiểu Nhị nghiêng đầu nhìn hắn.
Bị nhắc nhở, Diệp Thiếu Dương mới thấy mặt hơi ngứa, lấy Âm Dương Kính ra soi thì phát hiện hai bên má đỏ bừng, sưng vù lên như vừa đánh phấn hồng, trông có vẻ hài hước khó tả.
“Mẹ kiếp, độc tính mạnh thật.”
Cũng may hắn là Tiên Thiên Linh Thể, bách độc bất xâm, chứ nếu là người bình thường bị phun trúng, không chết thì cũng khốn đốn to.
Diệp Thiếu Dương bảo Lưu Minh dẫn đường tìm một nhà vệ sinh gần đó để rửa mặt, sau đó xoa chút phèn chua để giảm sưng.
Trương Tiểu Nhị đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, hỏi: “Đúng rồi sư phụ, thầy xem chuyện này liệu có liên quan gì đến tòa nhà số 5 không?”
Vấn đề này Diệp Thiếu Dương đã nghĩ đến từ lâu. Tuy hai sự kiện linh dị này nhìn qua chẳng có chút liên hệ nào, nhưng việc chúng cùng xảy ra trong một ngôi trường vào cùng một thời điểm thì tỉ lệ trùng hợp còn thấp hơn cả trúng số.
“Hiệu trưởng Lưu, chuyện đã đến nước này, ông không định nói gì sao?” Diệp Thiếu Dương liếc nhìn Lưu Minh, cười như không cười hỏi.
“A, cái hồ nước kia đã lâu không có người dọn dẹp, tôi thật sự không biết gì cả.”
Diệp Thiếu Dương hừ lạnh một tiếng, biết Lưu Minh đang giả ngu. Hắn rõ ràng hỏi về tòa nhà số 5 mà ông ta lại đánh trống lảng sang chuyện cái hồ, nên hắn cũng không vạch trần ngay. Hắn vẽ hai đạo bùa, bảo ông ta đưa cho hai người công nhân lúc nãy, hòa vào nước uống để tiêu trừ âm khí trên người.
Chờ thêm một lát, Lão Quách cũng chạy tới. Diệp Thiếu Dương kể sơ bộ sự việc rồi dẫn lão vào góc tối xem mẫu thực vật kia. Ngay cả một người hiểu biết rộng về Quỷ Vực như Lão Quách cũng không nhận ra đây là loài gì, nhưng lão cũng khẳng định như Diệp Thiếu Dương, đây chắc chắn là thực vật của Quỷ Vực.
“Hay là tìm người hỏi chút đi.” Lão Quách gợi ý.
Diệp Thiếu Dương nói: “Ngay cả huynh cũng không biết thì đám Quỷ sai, Âm thần thông thường chắc cũng chịu, phải tìm người nào kiến thức uyên bác một chút.”
Nói đoạn, hắn kích hoạt hồn ấn của Dưa Dưa. Không lâu sau, Dưa Dưa bay thẳng tới, nhưng vì nó dùng âm khí che phủ thân thể nên dù trong trường người qua kẻ lại tấp nập cũng chẳng ai nhìn thấy nó.
Trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ, qua một thời gian khổ tu thiếu thốn giải trí, nó đã mọc ra bốn đôi cánh, tu vi tăng tiến vượt bậc. Ngay cả giữa ban ngày ở nhân gian, nó cũng có thể ngự không bay lượn rất lâu.
Gặp mặt xong, Diệp Thiếu Dương không nói nhảm, đưa một mảnh lá cây kỳ quái cho nó, bảo nó mang xuống Quỷ Vực tìm người hỏi thăm lai lịch.
Dưa Dưa nhận lấy nhìn một hồi, chính nó cũng không biết, bèn hỏi: “Tìm ai hỏi bây giờ ạ?”
“Quan hệ của nhóc ở dưới đó rộng như vậy, tìm ai tùy nhóc, miễn sao hỏi ra kết quả rồi lên báo cho ta là được, đừng có làm mất thời gian.”
“Rõ!” Dưa Dưa cũng biết việc chính quan trọng, lập tức rời đi ngay.
Chờ thêm một lúc nữa, Tạ Vũ Tinh từ trong phòng máy bước ra, tiến về phía Diệp Thiếu Dương. Đột nhiên cô nhíu mày, nhìn chằm chằm mặt hắn hỏi: “Mặt của ông sao sưng vù như bánh bao thế kia, bị ai đánh à?”
“Đâu có,” Diệp Thiếu Dương xoa xoa mặt, hỏi: “Thế nào rồi?”
Tạ Vũ Tinh nói: “Nhặt được một cái ví tiền, bên trong có chứng minh thư và thẻ sinh viên tên là Ngô Vui, nhưng chưa biết là ai trong hai người kia.”
Diệp Thiếu Dương nói: “Giấy tờ đâu, đưa ta xem chút.”
“Đã cho vào túi vật chứng rồi, lát nữa phải đem về lập hồ sơ, tôi có chụp ảnh đây.” Tạ Vũ Tinh mở bộ sưu tập trong điện thoại ra đưa cho hắn.
Thẻ sinh viên bị ăn mòn không nhìn rõ được nữa, chứng minh thư thì miễn cưỡng thấy được mặt người nhưng mờ mịt lắm, không nhìn rõ diện mạo.
Diệp Thiếu Dương tưởng phía sau còn ảnh khác nên tiện tay lướt một cái. Đột nhiên, một tấm ảnh giường chiếu cỡ lớn đập vào mắt, hắn giật thót mình, vội vàng đứng xoay người đi để tránh người khác nhìn thấy.
Trong ảnh là Tuyết Kỳ đang nằm trên giường, mặc một bộ nội y màu trắng. Tiểu loli tuy vóc dáng chưa nảy nở hết nhưng lại mang một vẻ quyến rũ đặc biệt.
Diệp Thiếu Dương suýt chút nữa thì phun máu mũi. Hắn lướt tiếp ra sau, toàn bộ đều là ảnh giường chiếu thường ngày của Tuyết Kỳ, nhìn qua là biết bị chụp trộm, còn có cả vài tấm cận cảnh, nhìn quần áo thì biết không phải chụp trong một ngày.
Đề xuất Voz: Vừa thoát khỏi căn nhà có quỷ