Chương 15: Mời đi vào giấc mộng
“Ta nằm trên giường, cứ cảm giác có người đang nhìn mình, thậm chí còn thổi hơi lạnh vào gáy...” Mã ca một tay vuốt phía sau cổ, “Thế nhưng trợn mắt nhìn lại thì chẳng thấy thứ gì cả.”
Diệp Thiếu Dương lườm hắn một cái: “Chẳng lẽ tối nay ngươi thấy quỷ nhiều quá nên thần kinh nhạy cảm rồi?”
“Không đúng, không đúng,” Mã ca khoát tay lia lịa, “Cái cảm giác đó rất chân thật. Ngươi nếu không tin thì đến phòng ta ngủ thử một lát đi.” Nói xong, hắn không đợi đối phương đồng ý đã kéo Diệp Thiếu Dương sang căn phòng sát vách của mình.
Diệp Thiếu Dương kiểm tra bốn phía một lượt, chẳng thấy vấn đề gì cả. Hắn nói với Mã ca nhưng hắn nhất quyết không tin, cứ khăng khăng bắt Diệp Thiếu Dương phải ngủ thử một lát.
“Dù sao đây cũng là phòng giường đôi, giường lớn lắm, tới đi tới đi.”
Diệp Thiếu Dương miễn cưỡng cùng hắn leo lên giường.
“Này, ngươi không phải cố ý lừa ta ngủ cùng ngươi đấy chứ?”
“Phi, Mã ca ta không có sở thích đó,” Mã ca khó chịu đáp, “Nhìn cái vẻ không tình nguyện của ngươi kìa, ta đoán nếu là Chu Tĩnh Như kéo ngươi lên giường, đừng nói là có quỷ, cho dù là ngủ ở nhà xác chắc ngươi cũng đi!”
“Có thể bớt nói nhảm được không?” Diệp Thiếu Dương đột nhiên nghĩ đến, ngộ nhỡ ngày mai Chu Tĩnh Như tìm đến, thấy mình bỏ phòng riêng không ở lại chạy sang chen chúc một giường với Mã ca, không biết cô ấy có nghĩ xiên xẹo gì không?
Hai người mỗi người nằm một bên giường, nằm xuống chưa bao lâu, Mã ca đã phát ra tiếng ngáy vang trời. Diệp Thiếu Dương trong lòng thầm mắng, còn bảo là chuyện ma quái, ma quái mà ngươi ngủ ngon thế này à.
Trằn trọc nửa đêm, Diệp Thiếu Dương cũng vừa mệt vừa oải, dùng chăn trùm kín đầu để ngăn tiếng ngáy, một lát sau cũng thiếp đi.
Căn phòng tối đen rơi vào tĩnh mịch tuyệt đối.
Phía trên đầu giường treo một bức tranh sơn thủy, phong cảnh kiều diễm. Đột nhiên, một đạo bạch quang lóe lên, trong tranh xuất hiện thêm người, một thanh niên mặc đồ ngủ đang đi trên con đường ven hồ, vừa đi vừa dừng lại nhìn ngó xung quanh...
“Cái chỗ quái quỷ gì thế này!” Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn lại, bên trái là cánh đồng lúa mạch non xanh mướt trải dài vô tận, bên phải là một hồ nước trong vắt nhìn thấu tận đáy, vô số cá tôm đang bơi lội. Hắn chưa bao giờ thấy phong cảnh nào đẹp đến thế này.
Thế nhưng Diệp Thiếu Dương biết, chuyện này rất không bình thường.
Phía trước cách đó không xa có một bóng người mơ hồ, cũng giống hắn vừa đi vừa nghỉ. Diệp Thiếu Dương rảo bước tới gần, phát hiện hóa ra là Mã ca, cũng đang mặc bộ đồ ngủ màu trắng giống hệt mình.
Mã ca thấy hắn thì vui vẻ chào hỏi: “Tiểu Diệp tử ngươi cũng tới à, nước ở đây được lắm, xuống bơi một chuyến đi!”
Diệp Thiếu Dương lạnh lùng nói: “Bơi? Ngươi có biết đây là đâu không? Đây là mộng cảnh!”
“Mộng?” Mã ca ngẩn người, nhìn ngó xung quanh rồi lẩm bẩm: “Chân thực thế này, sao lại là mộng được?”
“Mộng cảnh đương nhiên là chân thực rồi. Không tin ngươi trả lời ta mấy câu hỏi xem: Thứ nhất, đây là nơi nào? Thứ hai, ngươi đến đây bằng cách nào?”
Người đang nằm mơ, nếu không có ai nhắc nhở thì căn bản sẽ không suy nghĩ đến những vấn đề này mà cứ ngỡ mình đang ở thế giới thực. Tuy nhiên, mộng cảnh dù chân thực đến đâu cũng luôn có những lỗ hổng không thể lấp đầy.
Mã ca trợn to mắt, ấp úng nói: “Đúng vậy, đây là nơi nào, dường như ta chưa từng đến đây bao giờ. Làm sao mà đến được... ta thực sự không nhớ rõ.”
“Ngươi nhớ lại xem, việc gần nhất ngươi làm là gì.”
Mã ca trầm ngâm một lát, đột nhiên vỗ trán: “A, ta với ngươi tắm xong rồi cùng nhau đi ngủ!” Hắn lấm lét nhìn quanh, sợ hãi vô cùng, “Tại sao chúng ta lại ở đây? Chẳng lẽ đúng là đang nằm mơ thật? Chẳng lẽ... ngươi cũng là giả, là hình ảnh ta tưởng tượng ra?”
“Đừng có nói mộng mị, ảo giác sẽ không hỏi ngươi mấy câu đó đâu.” Diệp Thiếu Dương hít một hơi, nói ra một sự thật khó lòng chấp nhận: “Cả hai chúng ta đều đã tiến vào cùng một giấc mộng.”
Mã ca ngẩn người hồi lâu mới thốt lên: “Điều này làm sao có thể!”
“Ta cũng là lần đầu gặp chuyện này. Có lẽ do hai chúng ta ngủ chung một giường, ngươi nói đúng đấy, căn phòng này có vấn đề.”
Mã ca cau mày hỏi: “Làm sao ngươi biết mình đang nằm mơ?”
Diệp Thiếu Dương lườm hắn: “Có thể đừng hỏi câu ngu ngốc thế không? Ta là đạo sĩ, nếu ngay cả chuyện này cũng không biết thì đã bị quỷ hại chết từ lâu rồi.”
“Vậy... thân thể chúng ta hiện giờ đang làm gì?”
“Đương nhiên là vẫn đang ngủ.”
Mã ca nuốt nước miếng, cảm giác này vô cùng kỳ quái, rõ ràng người đang ở đây nhưng thân thể lại ở một nơi khác. Hắn gãi đầu, đột nhiên tung một cú đấm vào quai hàm Diệp Thiếu Dương. Cú đấm rất nặng, khiến cằm hắn lệch hẳn sang một bên.
Diệp Thiếu Dương nắn lại cằm, nổi giận quát: “Ngươi làm cái quái gì thế!”
“Người ta bảo trong mộng không biết đau, hắc hắc, ta thử chút xem sao.”
Diệp Thiếu Dương cạn lời.
“Tiểu Diệp tử, giờ phải làm sao?”
“Ta cũng không biết. Thông thường chỉ cần người ta nhận thức được mình đang nằm mơ thì sẽ lập tức tỉnh lại. Nhưng chúng ta vẫn chưa tỉnh, hơn nữa cả hai lại ở chung một giấc mộng, chuyện này quá kỳ lạ.”
“Vậy thì đừng nghĩ nữa, kiểu gì cũng có người đánh thức chúng ta thôi.”
Mã ca đi đến ven hồ, nhìn ngó một lúc rồi hưng phấn nói: “Nước sạch quá, ta phải xuống chơi một lát, coi như đi du lịch Maldives một chuyến. Chậc, mỗi tội không có mỹ nữ.”
Mắt hắn đột nhiên sáng rực lên như mắt sói: “Này Tiểu Diệp tử, giả sử ở đây có mỹ nữ, ta có làm gì người ta thì cũng không sao đúng không? Dù sao cũng là nằm mơ mà, nhưng cảm giác lại chân thật lắm. Mẹ kiếp, sao lại không có lấy một mống đàn bà nào nhỉ!”
Mã ca cởi quần áo, để lộ thân hình trắng hếu đầy mỡ, nhảy ùm xuống hồ. Bơi chưa được bao lâu, đột nhiên một trận cuồng phong nổi lên, mặt hồ đang yên bình bỗng chốc dậy sóng dữ dội. Mã ca bắt đầu sợ hãi, hét lớn với Diệp Thiếu Dương: “Đây là nằm mơ, ngộ nhỡ ta chết đuối thì có sao không? Hay là lúc đó sẽ tỉnh lại luôn?”
“Làm gì có chuyện tốt như thế, lên đây mau!”
Mã ca bơi về phía bờ, vừa định leo lên thì một đợt sóng lớn ập đến, cuốn phăng hắn vào giữa dòng nước. Chỉ sau vài ngọn sóng, bóng dáng hắn đã biến mất tăm.
Diệp Thiếu Dương thầm kêu không ổn. Trong tình cảnh này hắn cũng chẳng có cách nào, cuống cuồng xoay sở. Đột nhiên hắn nghĩ ra, mình và Mã ca có lẽ đã bị tà thuật nào đó nhốt vào mộng cảnh. Đối phó với tà thuật thì hắn vẫn có cách. Hắn vội vàng sờ xuống hông, nhưng đai lưng đựng pháp khí không có trên người. Trong lúc cấp bách, hắn cắn mạnh vào đầu lưỡi. Máu tươi trào ra, hắn rùng mình một cái, cảnh tượng trước mắt vặn vẹo rồi dần tối sầm lại. Vài giây sau, hắn cảm nhận được cơ thể mình, mở mắt ra thì thấy mình vẫn đang nằm trên giường. Nhìn sang bên cạnh, Mã ca đang co giật tứ chi, mặt mũi tái xanh, mồ hôi đầm đìa, trông như đang bị nghẹt thở.
“Mã ca! Mã ca!” Diệp Thiếu Dương vỗ mạnh vào mặt hắn mấy cái nhưng hắn vẫn không tỉnh. Không chút do dự, hắn dùng móng tay cái rạch một đường lên ngón giữa, máu thấm ra, hắn ấn mạnh vào ấn đường của Mã ca, niệm một hồi Quy Hồn Chú.
Mã ca “A” lên một tiếng rồi bật dậy, hít một hơi thật sâu: “Mẹ kiếp, suýt thì nghẹt chết ta rồi!”
Hắn thở hồng hộc một hồi rồi nói với Diệp Thiếu Dương: “Ta đoán không sai mà, chết đuối trong mộng là sẽ tỉnh lại ngay.”
Diệp Thiếu Dương cười lạnh: “Ngươi thì biết cái gì, nếu không phải ta cứu ngươi thì giờ này ngươi đã sớm tắt thở mà chết rồi.” Nói đoạn, hắn kể lại đầu đuôi sự việc, Mã ca nghe xong mặt cắt không còn giọt máu.
“Hóa ra nếu chết trong mộng thì ngoài đời thực cũng chết luôn sao? Tại sao lại như vậy?”
“Không rõ, nhưng chắc chắn là do tà thuật nào đó.” Diệp Thiếu Dương bật đèn, xuống giường tìm kiếm xung quanh. Hắn tin rằng nếu đối phương có thể dùng tà thuật khống chế giấc mộng của mình thì chắc chắn đang ở gần đây, tám phần mười là ở ngay trong căn phòng này.
“Tiểu Diệp tử!” Mã ca run rẩy kêu lên.
Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu, thấy hắn đang nhìn trân trân vào phía trên đầu giường. Hắn nhìn theo và thấy bức họa kia: Hồ nước trong xanh, cánh đồng lúa mạch xanh mướt... Không sai, đó chính là nơi bọn họ vừa ở trong giấc mơ.
Đề xuất Linh Dị: Ác Mộng Kinh Tập