Chương 153: Tìm kiếm kẻ phụ thân

Trước khi ngủ, Diệp Thiếu Dương nhận được điện thoại của Chu Tĩnh Như hỏi thăm tình hình hai ngày nay. Hắn đại khái kể lại một lượt, Chu Tĩnh Như nghe xong không quản phiền hà mà dặn dò đủ điều, nhắc hắn phải cẩn thận hành sự, rồi trịnh trọng nói: “Nếu cần em giúp gì, anh Thiếu Dương, anh nhất định phải tìm em đầu tiên đấy.”

“Biết rồi.” Cảm giác được người khác quan tâm cũng không tệ, lòng Diệp Thiếu Dương thấy ấm áp hẳn lên. “Đúng rồi, cái cô ngực lớn... phi phi, Thanh Tuệ ấy, từ Tây Xuyên về chưa?”

Hắn thầm thè lưỡi, suýt chút nữa thì bị thằng Mã hại chết. Cứ nghe nó gọi Thanh Tuệ là “em gái ngực lớn” mãi nên nhất thời hắn không nhớ ra tên, suýt nữa thì lỡ miệng gọi theo.

Chu Tĩnh Như trái lại không để tâm, nói: “Em cũng đang định nói chuyện này, ngày mai cô ấy về, có cần để cô ấy đến giúp anh không?”

“Cái này thì không cần.” Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một chút rồi nói: “Em cứ để cô ấy đi tìm chị Vũ Tình, tìm hiểu tình hình về tên Cổ sư kia xem cô ấy có biết gì không, giúp bắt được hắn là tốt nhất. Tiện thể điều tra luôn về miếu Thất Nãi Nãi, có tin gì thì gọi cho anh.”

Chu Tĩnh Như vâng một tiếng, lại dặn hắn chú ý an toàn thêm lần nữa rồi mới cúp máy.

Sáng ngày thứ hai, Diệp Thiếu Dương bảo thằng Mã đi mua đồ, còn mình thì một mình đi tới khoa phụ sản của bệnh viện.

Hắn vừa xuất hiện đã lập tức được người phụ trách khoa phụ sản đón tiếp nồng hậu. Sáng sớm hôm nay, lần đầu tiên phòng giải phẫu của khoa không còn thấy bóng dáng của người đàn bà trang điểm lòe loẹt kia nữa, ai nấy đều biết chuyện này có liên quan đến chàng thanh niên được Viện trưởng Trịnh mời tới.

“Oa, vị pháp sư này trẻ và đẹp trai quá đi mất...”

Diệp Thiếu Dương men theo tiếng trầm trồ nhìn lại, sau cửa kính thủy tinh của phòng trực, ít nhất có bốn năm cô y tá đang trợn tròn mắt quan sát mình. Hắn nhất thời cảm thấy mặt nóng ran, vội vàng cúi đầu đi theo sau bác sĩ chủ nhiệm vào một văn phòng. Vị chủ nhiệm rót cho hắn chén nước, hàn huyên một lát rồi theo sắp xếp đi gọi Hứa Nhã Mỹ tới.

Hứa Nhã Mỹ đến không lâu sau thì thằng Mã cũng tới, nó gật đầu với Diệp Thiếu Dương, không nói gì thêm.

“Anh Thiếu Dương, sau khi các cô ấy biết anh là bạn em, không ít người tới xin số điện thoại, muốn mời anh xem bói xem tướng đấy, có cho không anh?”

Diệp Thiếu Dương ngượng ngùng gãi đầu không biết trả lời sao, thằng Mã liền nhanh nhảu đỡ lời: “Diệp Tử không có thời gian đâu, việc này cứ để tôi. Tôi cũng biết thuật bói toán theo ngày tháng năm sinh, Bát Quái Văn Vương, Tử Vi Đấu Số, xem tướng sờ xương...”

Diệp Thiếu Dương đảo mắt trắng dã nhìn nó. Cái thằng này, bản lĩnh thật sự thì chẳng có bao nhiêu mà mấy danh từ chuyên môn thì nói vanh vách, chẳng biết học lỏm ở đâu ra. Hắn ho khan hai tiếng:

“Bớt nói nhảm đi, vào việc chính nào. Thứ nhất, Nhã Mỹ, hiện tại bệnh viện có bao nhiêu sản phụ đang chờ sinh đã nhập viện rồi?”

Hứa Nhã Mỹ ngẩn người: “Hỏi cái này làm gì ạ?”

Diệp Thiếu Dương giải thích: “Tiếp Âm Sanh Bà sẽ chọn ra một thai nhi thích hợp từ các sản phụ đang nằm viện. Yêu cầu đơn giản là tìm đứa trẻ nào sau khi thành quỷ có thiên phú tu luyện cao, rồi để lại một luồng quỷ khí trên trán mẹ của nó.”

“Làm vậy không phải để ảnh hưởng đến sự phát triển của thai nhi, mà là một loại đánh dấu, chứng minh thai nhi này đã được bà ta chọn trúng, các tà vật quỷ yêu khác sẽ không dám xâm hại. Thiên Thông Nhãn có thể nhìn thấy dấu ấn này, chỉ cần xác định được ai là đối tượng câu hồn tiếp theo của Tiếp Âm Sanh Bà, chúng ta sẽ có hy vọng tìm thấy bà ta.”

Hứa Nhã Mỹ suy nghĩ một chút, nhíu mày nói: “Bà ta biết anh đang bắt mình, liệu có còn dám xuất hiện không?”

“Chắc chắn có. Bà ta chọn trúng một đứa trẻ cũng không dễ dàng gì, vả lại bà ta cũng biết phòng sinh là nơi pháp sư thường không vào được nên có thể yên tâm câu hồn. Xong việc, bà ta sẽ nhập xác vào một nhân viên y tế.”

“Tôi đã nói rồi, bà ta giỏi nhất là bế khí ẩn hình, sau khi nhập xác thì rất khó nhìn ra sơ hở, ngay cả Thiên Thông Nhãn cũng chịu. Thế nên bà ta gần như không có gì phải kiêng dè, sẽ không vì sự hiện diện của tôi mà từ bỏ việc câu hồn đâu.”

Hứa Nhã Mỹ nghe xong thì rùng mình, lo lắng nói: “Anh Thiếu Dương... anh nói làm em sợ quá, em cũng là y tá phòng sinh mà...”

Diệp Thiếu Dương mỉm cười trấn an: “Cô không cần lo lắng. Nếu tôi đoán không lầm, Tiếp Âm Sanh Bà đã nhập xác vào một người nào đó rồi, nếu không tôi đã chẳng hoàn toàn không cảm nhận được hơi thở của bà ta.”

Lời vừa thốt ra, cả thằng Mã và Hứa Nhã Mỹ đều ngây người.

“Nhập vào người khác mà nhìn bề ngoài không thấy... có gì dị thường sao?” Hứa Nhã Mỹ run giọng hỏi.

“Rất khó nhìn ra, nhưng qua một điểm thì có thể suy đoán được.” Diệp Thiếu Dương nhìn hai người nói: “Đừng quên một điều, Tiếp Âm Sanh Bà không thể đột phá được sự ràng buộc của Ngũ Quỷ Bàn Sơn trận. Theo tôi suy đoán, phạm vi của trận pháp này bao trùm cả bệnh viện. Thế nên rất đơn giản, trong khoa phụ sản của các cô, bất cứ bác sĩ hay y tá nào không chịu rời khỏi cổng bệnh viện thì chắc chắn người đó bị Tiếp Âm Sanh Bà nhập xác.”

Nói xong, hắn nhìn vào mặt Hứa Nhã Mỹ, trịnh trọng gật đầu.

Hứa Nhã Mỹ hít sâu một hơi: “Có không ít người độc thân giống em đều ở ký túc xá, thường xuyên chẳng đi đâu cả.”

Diệp Thiếu Dương lắc đầu: “Trước đây không tính, Tiếp Âm Sanh Bà cũng không nhất thiết phải bám vào người đó mãi. Thế nên tôi có một cách, cần cô phối hợp...”

Diệp Thiếu Dương nhỏ giọng nói ra kế hoạch của mình. Hứa Nhã Mỹ nghe xong, hai mắt sáng lên, gật đầu lia lịa.

“Nhưng mà, chẳng phải anh vừa nói dù biết mụ quỷ bà đó đi câu hồn, anh cũng không có cách nào đối phó sao?”

“Ý tôi là nếu mụ ta lẫn vào đám đông thì tôi không cách nào nhận ra, đương nhiên không đối phó được. Giờ tôi đang tìm cách lôi mụ ta ra, sau đó thì...” Diệp Thiếu Dương cười cười, “Thời gian còn sớm, đi xem phòng sinh trước đã.”

Hứa Nhã Mỹ đi báo cáo với y tá trưởng một tiếng về việc Diệp Thiếu Dương muốn tham quan phòng sinh. Y tá trưởng cũng không hỏi kỹ, có Viện trưởng Trịnh dặn dò nên bà ấy đương nhiên cho đi, còn bảo Hứa Nhã Mỹ đi cùng hỗ trợ.

Diệp Thiếu Dương để thằng Mã ở lại, đi theo sau Hứa Nhã Mỹ vào từng phòng bệnh thăm hỏi. Trong phòng toàn là các bà bầu, hai người bước đi rất nhẹ, cũng không nói chuyện. Diệp Thiếu Dương giả vờ vô tình nhìn lướt qua mặt mấy bà bầu rồi đi ra ngay.

Phòng chờ sinh có tổng cộng năm phòng, mỗi phòng ba giường, có mười lăm sản phụ sắp đến kỳ sinh nở đang nằm chờ. Diệp Thiếu Dương đã thấy mười ba người, còn hai người nữa đi vệ sinh chưa ra.

“Thế nào rồi anh?” Đi tới cầu thang, Hứa Nhã Mỹ không kìm được mà hỏi nhỏ.

Diệp Thiếu Dương lắc đầu, chưa kịp trả lời thì thấy hai người phụ nữ bụng mang dạ chửa dắt tay nhau từ nhà vệ sinh đi ra. Diệp Thiếu Dương nhìn chằm chằm vào một người trong đó, mắt lập tức trợn tròn.

Chờ đến khi hai sản phụ vào hẳn trong phòng, Diệp Thiếu Dương mới nói khẽ với Hứa Nhã Mỹ: “Là một trong hai người đó.”

Hứa Nhã Mỹ lập tức hỏi: “Ai cơ?”

“Người mặc áo vàng ấy.”

Hứa Nhã Mỹ ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Cô ấy tên Thiệu Mỹ, thật là trùng hợp, ngày mai cô ấy làm phẫu thuật đẻ mổ. Người còn lại tên là Tuần Na, hai người họ ngày mai đều đẻ mổ cùng một giờ.”

“Hẹn nhau à?” Diệp Thiếu Dương hỏi.

“Vâng, hai người họ là bạn thân, mang thai cùng lúc nên cố ý dọn vào ở chung một phòng bệnh, hẹn nhau cùng đẻ mổ. Còn bảo xem con ai ra trước để tranh làm anh làm chị nữa.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu: “Ngày mai cô có đỡ đẻ cho họ không?”

“Em đỡ cho Tuần Na.” Hứa Nhã Mỹ thở phào một hơi, “May mà không phải Thiệu Mỹ, giờ biết sự thật rồi... em sợ lúc đó mình sẽ run mất.”

Nói đoạn, cô lại nhíu mày, lắc lắc cánh tay Diệp Thiếu Dương: “Anh Thiếu Dương, Thiệu Mỹ là người tốt lắm. Lúc em trực đêm, cô ấy còn gọi đồ ăn ngoài cho em ăn cùng nữa. Người tốt như vậy, anh nhất định phải cứu cô ấy và đứa bé trong bụng nhé!”

Diệp Thiếu Dương trầm ngâm rồi gật đầu.

Đề xuất Tiên Hiệp: Trạch Nhật Phi Thăng (Dịch)
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN