Chương 1549: Ngươi nếu không rời ta nhất định bất khí

Diệp Thiếu Dương khoanh chân ngồi trên sàn nhà, nhìn mặt nước trống rỗng mà thẫn thờ.

Nhuế Lãnh Ngọc cũng ngồi đó, dáng vẻ trầm tư, không nói một lời.

Diệp Thiếu Dương đem toàn bộ sự việc xâu chuỗi lại từ đầu một lượt, có chút bất đắc dĩ nói: “Chuyện này đúng là thiên hồi bách chuyển. Ngay từ đầu manh mối là Hạng Tiểu Vũ thay lòng đổi dạ thích Đặng Tuệ, sau đó Vương Mạn Tư muốn trả thù. Về sau mới biết không liên quan gì đến Đặng Tuệ, mà là hai người họ vì chủng tộc bất đồng, Hạng Tiểu Vũ lục thân bất nhận, ra tay độc ác với Vương Mạn Tư. Bây giờ mới rõ, hóa ra là chịu sự đầu độc của Ngô Tang... Cũng may là mạch truyện chính không đổi, hơn nữa ngày càng sáng tỏ.”

Còn về những câu chuyện tình cảm đan xen, đối với Diệp Thiếu Dương mà nói, đó cũng chỉ là chuyện cũ mà thôi. Dẫu sao cũng đã lắng đọng suốt ba mươi năm, ân ân oán oán đều nên kết thúc rồi.

Quay đầu lại nhìn, thấy Nhuế Lãnh Ngọc vẫn ngồi im không nhúc nhích, biểu cảm rất ngưng trọng, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. Anh nhẹ nhàng chạm vào vai cô, hỏi: “Em sao thế?”

“Không có gì, chỉ là cảm thấy câu chuyện này thật thê mỹ. Một pháp sư, một cương thi... hai người yêu nhau sâu đậm, cuối cùng lại diễn biến thành một tràng tai nạn, hơn ba mươi năm vẫn chưa thể kết thúc.”

Diệp Thiếu Dương không suy nghĩ nhiều, thuận miệng đáp: “Loại tình yêu này vốn dĩ sẽ gây tổn thương cho nhau.”

Trái tim Nhuế Lãnh Ngọc khẽ lay động, cô nhìn anh, trong lòng trào dâng một nỗi thôi thúc, suýt chút nữa đã muốn nói cho anh biết chân tướng về việc anh chính là chuyển thế của Quỷ Đồng. Cô mang theo một tia hy vọng hỏi: “Thiếu Dương, nếu anh là Hạng Tiểu Vũ, em là Tư Tư, anh sẽ làm thế nào?”

Sao lại hỏi giống hệt câu của Tạ Vũ Tinh thế này? Chẳng lẽ các cô gái đều thích loại giả thiết này sao?

Diệp Thiếu Dương nắm lấy một bàn tay của cô, cười nói: “Anh không ngờ em cũng hỏi loại vấn đề phi thực tế này.”

Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Bất luận chuyện gì cũng đều có khả năng xảy ra. Bắt quỷ vốn là một nghề nguy hiểm, vạn nhất giữa hai chúng ta có một người chết đi, thì phải làm sao?”

Diệp Thiếu Dương nhíu mày. Tình huống Nhuế Lãnh Ngọc nói tuy khó xảy ra, nhưng không có gì là tuyệt đối. Đến lúc đó chỉ còn lại một người, phải tính thế nào?

Đây là lần đầu tiên Diệp Thiếu Dương nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này. Anh ngẫm nghĩ rồi nói: “Nếu anh chết trước, anh sẽ ở Âm Ti đợi em. Chờ đến khi em xuống, chúng ta cùng đi đầu thai. À... nếu sau đó em tái giá, thì tùy em tự do lựa chọn.”

“Nói cứ như thể em đã gả cho anh rồi không bằng.” Nhuế Lãnh Ngọc lườm anh một cái, rồi lại trầm ngâm nói: “Nếu như không có kiếp sau thì sao? Nếu như Âm Ti hay bất cứ thế lực nào phản đối, không cho chúng ta ở bên nhau? Ví dụ như giống Đạo Phong vậy, bị coi là kẻ thù của tam giới, hay như chuyển thế Quỷ Đồng, chúng ta căn bản không thể ở bên nhau.”

Diệp Thiếu Dương tuy cảm thấy không có khả năng đó, nhưng vẫn nghiêm túc suy nghĩ, vẻ mặt không khỏi lộ ra một tia quyết tuyệt.

Nhuế Lãnh Ngọc lập tức đoán được nội tâm của anh, lạnh lùng nói: “Anh có phải đang nghĩ, đến lúc đó sẽ rời xa em thật xa để không làm liên lụy đến em không?”

Diệp Thiếu Dương ngượng ngùng cười. Đã bị cô đoán trúng, anh đành thành thật: “Nếu thực sự đến mức liên lụy đến em, anh nhất định sẽ tự sát cho hồn phi phách tán, tuyệt đối không để em phải khó xử.”

Nhuế Lãnh Ngọc đột ngột túm lấy cổ áo anh, trừng mắt nhìn, dùng giọng điệu lạnh lùng nói: “Nhớ kỹ lấy! Cho dù cả thế giới này ruồng bỏ anh, em vẫn sẽ ở bên anh. Em không sợ bị liên lụy. Có câu nói sến súa thế nào nhỉ... Chàng không rời bỏ, thiếp nhất định chẳng buông tay.”

Chàng không rời bỏ, thiếp nhất định chẳng buông tay...

Diệp Thiếu Dương thầm hít một hơi sâu, cười đáp: “Quả thực rất sến, nhưng anh nhớ kỹ rồi.”

Vớt sợi dây chuyền từ trong chậu nước ra, Diệp Thiếu Dương nâng niu trong tay, lặng lẽ ngắm nhìn. Ngô Tang sau khi chết, thà rằng hồn phi phách tán cũng muốn phong ấn một hồn một phách của mình vào trong pháp khí này, chính là để có cơ hội kể lại chân tướng, cho Hạng Tiểu Vũ một cơ hội sống lại.

Trong lòng Diệp Thiếu Dương cảm khái không thôi, anh siết chặt sợi dây chuyền.

Nhuế Lãnh Ngọc hỏi: “Giờ làm gì tiếp theo?”

“Đi Quỷ Vực! Đến Đoạn Hồn Nhai tìm Thiên hồn của Hạng Tiểu Vũ!”

Nhưng dù sao đây cũng là khách sạn, không tiện lập đàn làm phép đi Âm, pháp khí mang theo cũng không đủ, vì vậy anh đưa theo Dưa Dưa và A Ngốc cùng nhau về nhà.

Đối với A Ngốc, Diệp Thiếu Dương luôn có một cảm giác xa lạ kỳ quái, không thể thân thiết nổi. A Ngốc đối với anh — hay đúng hơn là đối với bất kỳ ai cũng chẳng thèm quan tâm, hắn chỉ nghe lời mỗi Nhuế Lãnh Ngọc. Điểm này cũng khiến Diệp Thiếu Dương không mấy thích thú, nhưng chưa đến mức ghen tuông.

Về đến nhà, Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc ra dáng một đôi nam nữ chủ nhân, cùng nhau lục lọi, trải giường chiếu cho A Ngốc.

Những thứ đệm giường, chăn màn này đều do Diệp Thiếu Dương tranh thủ lúc rảnh rỗi mua sắm dần. Ở trên Mao Sơn anh đã quen tự lo liệu cuộc sống, giờ đây có nhà riêng cũng vậy, ngoại trừ thiếu một cô vợ, cơ bản cái gì cũng đủ, trông cũng ra dáng một gia đình.

Diệp Thiếu Dương vào phòng trải giường xong đi ra, lúc định lấy gối cho A Ngốc thì phát hiện Nhuế Lãnh Ngọc đang nằm bò trên giường mình, không ngừng nhặt nhạnh cái gì đó.

“Em làm gì thế?” Diệp Thiếu Dương không khỏi hiếu kỳ hỏi.

Sắc mặt Nhuế Lãnh Ngọc tái xanh ngồi dậy, đưa mấy sợi tóc dài đến trước mặt anh.

Diệp Thiếu Dương để đầu đinh, tự nhiên không thể mọc ra tóc dài như vậy.

Ánh mắt Nhuế Lãnh Ngọc đảo qua, lại phát hiện trên giường có một đôi tất đã qua sử dụng, bên trên in hình Cừu Vui Vẻ.

Nhuế Lãnh Ngọc cười lạnh: “Anh mặc cái này à?”

“Chuyện này...”

“Nghĩ cho kỹ rồi hãy giải thích nhé, chỉ có một cơ hội duy nhất thôi đấy.”

“Cái đó, không cần giải thích, đây là của Tuyết Kỳ. Tối qua Tuyết Kỳ ngủ ở đây. Ơ, Tuyết Kỳ đâu rồi?” Diệp Thiếu Dương tìm một lượt mới phát hiện Tuyết Kỳ không có ở đây.

Nhuế Lãnh Ngọc nghe xong càng giận hơn: “Đây chẳng phải giường của anh sao? Tuyết Kỳ tối qua ngủ cùng anh?”

Diệp Thiếu Dương suýt chút nữa thổ huyết, vội vàng xua tay, lắp ba lắp bắp giải thích sự việc một hồi, sắc mặt Nhuế Lãnh Ngọc mới dịu xuống.

“Đợi Tuyết Kỳ về, em phải hỏi cho rõ! Nếu không đúng như lời anh nói thì anh chết chắc!”

Diệp Thiếu Dương bĩu môi, dùng giọng điệu cảm thán nói: “Anh cứ tưởng em là kiểu người thanh cao thoát tục, không câu nệ tiểu tiết chứ...”

Lời chưa nói hết đã bị Nhuế Lãnh Ngọc ngắt lời, cô lạnh lùng nói: “Đó đều là ảo tưởng của lũ đàn ông các anh! Làm gì có người phụ nữ nào thấy trên giường người đàn ông của mình có đồ của phụ nữ khác mà không nghi ngờ? Nằm mơ đi!”

Diệp Thiếu Dương bị mắng một trận nhưng lại cười hì hì, ghé đầu sát lại, hớn hở hỏi: “Em vừa nói gì cơ? Anh là người đàn ông của em à?”

Nhuế Lãnh Ngọc lườm một cái: “Cút!”

Diệp Thiếu Dương bố trí xong pháp đàn, dặn dò Dưa Dưa và A Ngốc ở nhà trông chừng, không được đi đâu, sau đó cùng Nhuế Lãnh Ngọc làm phép đi Âm, tiến vào Âm Ti, hướng về phía Đoạn Hồn Nhai mà đi.

Sóng biển cuộn trào, từng đợt vỗ mạnh vào những mỏm đá ngầm.

Trên đảo một mảnh hoang vu, nhất là ngọn núi ở chính giữa, đỉnh núi đã đổ sụp, dưới chân là một đống đổ nát hoang tàn, dường như trên núi từng có kiến trúc nào đó nhưng giờ đã tan tành.

Một nam một nữ, cùng một bé gái, đang đứng trên mỏm đá cao nhất của bến tàu, đưa mắt nhìn ba chiếc thuyền chở đầy người đang rời bến. Bé gái và chàng thanh niên không ngừng chậm rãi vẫy tay.

Cho đến khi thuyền khuất bóng, hai người mới quay mặt lại nhìn người phụ nữ đứng ở giữa.

Đề xuất Tiên Hiệp: Nô Lệ Bóng Tối
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN