Chương 1574: Bắc Tông cao nhân
A Ngốc nói: “Ngươi cứ chờ xem.”
Nhuế Lãnh Ngọc giật mình nhận ra, A Ngốc cư nhiên lại nở một nụ cười hiếm thấy.
“Lão đại có tình địch rồi nha.” Quả Cam ghé sát tai Nhuế Lãnh Ngọc, nói đùa một câu.
Nhuế Lãnh Ngọc đáp: “Nói bậy bạ gì đó!”
“Cái đó, theo em thấy, hắn rất thích chị.”
“Đừng nói nhảm, trong mắt chị, cậu ta cũng giống như một đứa trẻ thôi. Cậu ta tương đối ỷ lại vào chị vì cậu ta không quen biết ai khác.”
Chính vì bản thân là người đã cứu A Ngốc, đồng thời anh ta cũng chỉ tin tưởng mỗi mình cô, nên Nhuế Lãnh Ngọc đối với anh ta có một loại ý thức trách nhiệm giống như chị gái chăm sóc em trai. Cô rất hy vọng anh ta có thể tốt lên, khôi phục lại dáng vẻ lúc trước, bản thân cô cũng sẽ có cảm giác thành tựu.
Quả Cam nghiêng đầu quan sát A Ngốc, nói: “Nhìn hắn có vẻ rất ngoan, cũng thật đẹp trai, kiểu đẹp trai nam tính rắn rỏi. Nếu hắn không bị mất trí nhớ, ánh mắt sắc bén hơn một chút, chắc chắn sẽ cực kỳ có khí phách. Ái chà, mới nghĩ thôi đã thấy mê người rồi.”
“Cái đồ mê trai này.” Nhuế Lãnh Ngọc mắng.
Họ đi dạo đến tận khi trời sập tối, Nhuế Lãnh Ngọc mệt đến mức chân muốn rụng rời, trong khi mấy cô nàng kia không phải linh thú thì cũng là quỷ, hoàn toàn không có cảm giác gì, vẫn cười nói vui vẻ, đòi đi dạo tiếp.
“Đại tẩu, làm phiền chị cái này.” Mỹ Hoa lại chọn trúng một bộ, nói với Nhuế Lãnh Ngọc.
Nhuế Lãnh Ngọc không còn cách nào khác, đành lấy điện thoại ra, thừa dịp nhân viên cửa hàng đang bị Quả Cam thu hút sự chú ý, lén lút chụp vài tấm hình.
Loại chuyện này tuyệt đối không thể làm công khai, nếu không sẽ bị người ta coi là kẻ đi xem mẫu để về nhà mua hàng online cho rẻ.
Thực tế là vì Mỹ Hoa là quỷ, thân thể vô hình, không thể mặc quần áo của nhân gian, nên Nhuế Lãnh Ngọc mới phải dùng điện thoại chụp lại. Chờ khi về nhà in ra rồi đốt cho cô ấy, Mỹ Hoa sẽ ở Âm Phủ tự tìm nguyên liệu, dựa theo mẫu mã đó mà làm ra quần áo.
“Sao em toàn chọn sườn xám với mấy kiểu trang phục cổ thế này?” Nhuế Lãnh Ngọc có chút hiếu kỳ.
Mỹ Hoa đáp: “Em chỉ thích quần áo thời đó thôi. Em có một ý tưởng, đó là mở một tiệm may ở Quỷ Thị, chuyên bán đồ nữ, đại tẩu thấy thế nào?”
Nhuế Lãnh Ngọc ngẩn người một chút rồi nói: “Chị chưa từng ở Âm Phủ nên cũng không rõ lắm.”
Dừng một chút, cô lại hỏi: “Thực ra chị rất muốn hỏi, quỷ có thể biến hóa, muốn quần áo kiểu gì thì cứ biến ra là được, tại sao còn phải mua đồ để mặc?”
Mỹ Hoa cười nói: “Đại tẩu, cái này chị không hiểu rồi. Trang phục biến hóa ra chỉ là để cho người ta nhìn thôi, thực chất là một loại thủ thuật che mắt, là giả, chỉ để tự lừa mình dối người. Thứ nhất là rất vô nghĩa, thứ hai... loại chướng nhãn pháp này sẽ bị những người có tu vi cao hơn nhìn thấu, trông sẽ chẳng khác nào không mặc gì cả.
Cho nên người chết mới cần đốt quần áo, ít nhất cũng phải có một bộ tử tế để mặc. Còn những cư dân dưới đó như bọn em, thường dùng loại vải dệt từ nguyên liệu phổ thông dưới Âm Phủ để may đồ, đó mới là quần áo thật sự.”
Nhuế Lãnh Ngọc chợt hiểu ra, lẩm bẩm: “Tại sao chị lại không biết những chuyện này nhỉ?”
“Chị có ở Âm Ti bao giờ đâu mà biết, chờ chị chết rồi sẽ biết thôi.” Mỹ Hoa nói xong mới chợt nhận ra mình lỡ lời, vội vàng che miệng lại.
Thế nhưng, cô bỗng cảm thấy có một đôi mắt thâm độc đang nhìn chằm chằm vào mình. Quay mặt tìm kiếm, cuối cùng cô thấy A Ngốc đang nhìn mình với ánh mắt đầy giận dữ.
Dáng vẻ lúc này của anh ta hoàn toàn không giống một kẻ ngốc. Ngay cả Mỹ Hoa, một người có tu vi không thua kém gì Âm Thần, cũng cảm thấy một nỗi sợ hãi trào dâng.
Chính cô cũng không hiểu tại sao lại như vậy.
Nhuế Lãnh Ngọc cảm thấy thần sắc cô ấy khác thường, quay đầu nhìn lại thì A Ngốc đã sớm khôi phục dáng vẻ bình thường: gương mặt đờ đẫn ngồi trên ghế sofa của tiệm quần áo.
“Sao vậy?” Nhuế Lãnh Ngọc thắc mắc hỏi.
Mỹ Hoa lắc đầu, cô không biết phải mô tả cảm giác đó như thế nào, nhưng trong lòng cô chắc chắn một điều: A Ngốc này tuyệt đối không phải người bình thường.
Bên ngoài trời đã chạng vạng, Nhuế Lãnh Ngọc lúc này mới dẫn bọn họ rời khỏi trung tâm thương mại. Cô đã mệt đến kiệt sức, còn mấy cô nàng kia thì chẳng hề hấn gì. Quả Cam và Tiểu Bạch đều "mượn" cô một khoản tiền để mua không ít quần áo. Mỹ Hoa cũng chọn được nhiều mẫu trang phục cổ để nhờ cô chụp ảnh.
Cô ấy còn thu thập thêm một số tờ rơi quảng cáo có hình mẫu, dự định nhờ Nhuế Lãnh Ngọc về đốt cho mình.
Ai nấy đều thu hoạch đầy mình.
Nhuế Lãnh Ngọc còn mua cho A Ngốc hai bộ quần áo. Anh ta đang mặc một bộ đồ thể thao Adidas và đôi giày thể thao màu trắng, trông rất bảnh bao.
“A Ngốc, vóc dáng cậu cao ráo, khí chất lại tốt, mặc âu phục chắc chắn sẽ rất ổn. Sau này có thời gian, tôi lại đưa cậu đi mua.”
A Ngốc nhìn cô, ánh mắt lấp lánh, hồi lâu không nói nên lời.
“Lãnh Ngọc, tại sao cô lại đối tốt với tôi như vậy?”
Thừa dịp Quả Cam và những người khác đang tụt lại phía sau để mua khoai nướng, A Ngốc khẽ hỏi Nhuế Lãnh Ngọc.
Nhuế Lãnh Ngọc mỉm cười: “Thế này mà đã gọi là tốt sao?”
A Ngốc hít một hơi thật sâu, nhìn xuống phần bụng hơi nhô lên của mình, đau lòng nói: “Tiếc là tôi hiện giờ là một phế nhân, chẳng làm được gì, cũng chẳng thể cho cô cái gì.”
Nhuế Lãnh Ngọc đặt một tay lên vai anh ta, nói: “Tôi chưa bao giờ nghĩ cậu là phế nhân. Cậu phải phấn chấn lên, tôi sẽ cố gắng chữa khỏi cho cậu. Tôi không cần cậu cho tôi cái gì cả, những thứ tôi cần, Thiếu Dương đều có thể cho. Nhưng tôi rất muốn thấy cậu khỏe mạnh trở lại, đến lúc đó, chúng ta có thể làm bạn tốt.”
A Ngốc nhìn sâu vào mắt cô, gật đầu.
Rời khỏi khu phố thương mại, Nhuế Lãnh Ngọc dẫn bọn họ trở lại trường học.
Lúc này trời vừa sập tối, sương mù càng lúc càng đậm. Nhuế Lãnh Ngọc tìm thấy Diệp Thiếu Dương ở phòng trực ban của ban quản lý ký túc xá.
Trương Tiểu Nhị và Lão Quách đều ở đó, đang vây quanh một nồi lẩu nghi ngút khói.
Diệp Thiếu Dương nhìn thấy Nhuế Lãnh Ngọc, lập tức chào mời: “Mau lại đây ăn đi, Lưu Minh gửi đến nồi lẩu hải sản đấy, em cũng nếm thử xem!”
Nhuế Lãnh Ngọc cũng đã đói, tiến lên đoạt lấy đôi đũa từ tay Diệp Thiếu Dương rồi ăn ngon lành.
Trương Tiểu Nhị vội vàng đưa tới một bộ bát đũa mới: “Sư nương, mời người!”
Nhuế Lãnh Ngọc lườm cô nàng một cái: “Đừng gọi là sư nương, nghe già lắm.”
Sau khi ăn xong, Diệp Thiếu Dương gọi đám Dưa Dưa về, bảo Quả Cam và những người khác đi thay ca.
Vì không cần ngủ cũng không biết mệt, cả đám đều cảm thấy không cần thiết phải thay ca. Hơn nữa bình thường ở Âm Ti mỗi người một việc, rất hiếm khi có dịp tụ tập đông đủ thế này. Sau khi thương lượng, họ quyết định không đi nghỉ mà tất cả cùng đi tuần tra trong sân trường, đông người trò chuyện cho đỡ buồn chán.
Diệp Thiếu Dương không còn cách nào khác đành đồng ý. Ăn xong, anh dặn dò họ một phen rồi cáo từ rời đi.
Dương Thần Võ đã hẹn tối nay sẽ tới tìm, Diệp Thiếu Dương vẫn rất mong chờ được gặp mặt ông ta.
Lão Quách ăn xong cũng ra về.
Nhuế Lãnh Ngọc dẫn theo A Ngốc, cùng Diệp Thiếu Dương về nhà.
Đi xuyên qua màn sương mù dày đặc, có thể thấy từng nhóm sinh viên đi lại, tiếng cười nói rộn rã suốt dọc đường. Ngay cả sương mù dày đặc cũng không thể ngăn nổi sự nhiệt huyết của những người trẻ tuổi này.
Diệp Thiếu Dương hít một hơi thật sâu.
Nhuế Lãnh Ngọc hỏi: “Sao vậy?”
“Nhìn thấy nhiều sinh viên như vậy, anh cảm thấy áp lực rất lớn.”
Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Anh nên có lòng tin chứ.”
“Cho nên anh mới hít khí vào để tiếp thêm động lực cho mình, chứ không phải thở dài đâu.”
Về đến nhà, Diệp Thiếu Dương mở cửa, chân mày lập tức nhíu lại: Từ khe cửa phòng ngủ đang khép hờ truyền ra một luồng ánh sáng xanh lục, đó không phải ánh đèn, nhìn cũng không giống loại ánh sáng của dương gian.
Đề xuất Tiên Hiệp: Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch]