Chương 1580: Tiến nhập Huyễn Cảnh 2
Dương Thần Võ bảo bọn họ đợi một lát, rồi từ trong túi lấy ra hai thứ trông giống như bút sáp màu, gật đầu với Lý Đồng. Lý Đồng cũng lấy ra một công cụ nhìn rất giống thước kẹp, ở giữa có gắn một chiếc gương nhỏ.
Lý Đồng bật một chiếc đèn pin hồng ngoại, chiếu vào chiếc gương nhỏ để điểm sáng phản xạ lên tường, một tay điều chỉnh thước ngắm trên đó, miệng lẩm nhẩm: “Nhân Mã, mười hai giờ.”
Dương Thần Võ lập tức vẽ một vòng tròn tại nơi điểm đỏ chiếu vào, bên trong vẽ ký hiệu cung Nhân Mã.
“Bảo Bình, sáu giờ.”
Dương Thần Võ lại vẽ một vòng tròn ở góc dưới cùng, nơi có điểm đỏ, rồi vẽ thêm một ký hiệu vào trong.
Lý Đồng liên tục báo vị trí, Dương Thần Võ phụ trách vẽ vòng tròn. Diệp Thiếu Dương đứng bên cạnh nhìn với vẻ hiếu kỳ, lén hỏi Nhuế Lãnh Ngọc: “Đây là pháp thuật gì vậy?”
“Vu thuật phương Tây, bày trận dựa theo mười hai cung Hoàng Đạo.”
“À, cũng giống như chúng ta dùng Ngũ Hành Bát Quái sao?”
“Đúng vậy.”
Diệp Thiếu Dương không hỏi thêm nữa, đứng một bên quan sát.
Nhuế Lãnh Ngọc quay đầu nhìn A Ngốc, đột nhiên phát hiện không thấy người đâu, trong lòng kinh hãi, vội vàng nhìn quanh quất. Lúc này cô mới thấy hắn đang đứng cách đó mười mấy mét, đang tựa vào cửa sổ nhìn ra bên ngoài thẩn thờ.
Nhuế Lãnh Ngọc đi tới, thấy sắc mặt hắn nghiêm trọng như đang suy nghĩ điều gì, liền hỏi: “A Ngốc, huynh sao thế?”
“Ta ngửi thấy một mùi hương rất quen thuộc...” A Ngốc thì thào nói, “Nó ẩn hiện trong làn sương mù, ta không biết đó là gì, nhưng cảm giác vô cùng quen thuộc.”
Nhuế Lãnh Ngọc khẽ cau mày.
Mười hai vòng tròn và phù văn nhanh chóng được vẽ xong. Dương Thần Võ lấy từ trong túi ra một bình sứ có hình dáng kỳ lạ, trên thân có hình thập tự giá, đổ một ít nước vào lòng bàn tay rồi dùng ngón tay thấm, vẩy vào từng cung Hoàng Đạo. Hai tay hắn đan vào nhau, định làm phép thì sực nhớ ra điều gì đó, quay lại nhìn Diệp Thiếu Dương.
“Diệp Thiên sư, sau khi vào trong, trước tiên hãy tìm nơi trú ngụ Địa hồn của Tiểu sư thúc tôi, đừng vội đi tiêu diệt Vương Mạn Tư, đi sớm về sớm.”
“Tại sao?” Diệp Thiếu Dương khó hiểu hỏi. Nếu không nhờ Dương Thần Võ nhắc nhở, hắn thật sự định vào đó thử sức với Vương Mạn Tư một phen.
“Pháp lực của tôi có hạn, chỉ có thể duy trì lối vào không gian trong nửa giờ. Nếu anh bị Vương Mạn Tư cầm chân, quá nửa giờ mà chưa ra được, một khi không gian đóng lại, anh sẽ vĩnh viễn không trở về được nữa.”
Diệp Thiếu Dương gật đầu: “Hiểu rồi, nhưng tôi phải quay về bằng cách nào?”
“Tại nơi anh đi vào, lối ra không gian sẽ tồn tại trong nửa giờ. Sau khi thành công, anh chỉ cần men theo vị trí này quay lại, nhảy qua lối ra là được. Tuy nhiên...”
Dương Thần Võ trầm ngâm một lát rồi nói tiếp: “Không gian giam cầm thiên biến vạn hóa, ngộ nhỡ Vương Mạn Tư làm phép vặn vẹo không gian, anh sẽ rất dễ mất phương hướng. Tốt nhất anh nên mang theo một người đứng ở cửa ra, cầm vật làm tin cho anh. Nếu anh lạc đường, vẫn có thể dựa vào đó mà tìm về.”
Diệp Thiếu Dương cũng thấy cách này không tồi, quay sang nói với Nhuế Lãnh Ngọc: “Trông cậy vào em vậy.”
Nhưng Nhuế Lãnh Ngọc lại lắc đầu: “Thiếu Dương, em không vào đâu, em đợi anh ở đây.”
“Em không vào sao?” Diệp Thiếu Dương ngẩn người.
Nhuế Lãnh Ngọc kéo hắn sang một bên, hạ thấp giọng nói: “Với thực lực của anh, một mình đi vào em cũng yên tâm. Em muốn ở lại để trông chừng bọn họ. Nói dại, vỡ lở ra nếu tất cả chúng ta đều vào trong, bọn họ ở ngoài này đóng lối vào lại thì ai có thể ngăn cản?”
Diệp Thiếu Dương trong lòng chấn động, thầm mắng mình ngốc nghếch, suýt chút nữa đã quên mất vấn đề quan trọng này!
Lòng phòng bị người là không thể thiếu, nhất là khi đối phương lại là kẻ từng có hiềm khích với mình. Nếu không để lại người canh chừng, chẳng khác nào đem tấm lưng trần phơi ra trước mặt địch thủ, quả thực không ổn chút nào.
“Hay là em đi cùng anh, anh gọi đám Qua Qua đến đây vài đứa?”
“Không được, bọn họ dùng Vu thuật phương Tây, không ai hiểu được. Ngay cả khi bọn họ giở trò, cũng sẽ thần không biết quỷ không hay. Em tuy không hiểu cách bày trận của họ, nhưng ít nhất cũng biết nguyên lý, bọn họ không dám giở trò trước mặt em đâu.”
Diệp Thiếu Dương nghĩ cũng phải, liền gật đầu với cô. Có Nhuế Lãnh Ngọc trấn giữ ở đây, hắn hoàn toàn yên tâm.
Quay trở lại, Diệp Thiếu Dương đặt tay lên vai Lưu Minh, nói: “Ông đi cùng tôi.”
“Tôi ư!” Lưu Minh chỉ tay vào mũi mình, suýt chút nữa thì nhảy dựng lên.
“Đúng vậy, ông không muốn à?”
Lưu Minh nắm chặt lấy hai tay hắn, lắc như điên: “Diệp tiên sinh, Diệp Thiên sư, tôi không đi được đâu! Trong đó nguy hiểm như vậy, một người bình thường như tôi vào đó chẳng phải là nộp mạng sao?”
Diệp Thiếu Dương nhướng mày: “Có tôi ở đây, tôi để ông chết được chắc?”
“Nhưng... tôi chẳng biết gì cả, vào đó chỉ làm vướng chân thôi!”
“Ông chỉ cần đứng ở cửa ra đợi tôi là được, cũng không bắt ông giết quỷ, sợ cái gì!”
Dù sao cũng chỉ là để trông coi vật làm tin, ai đi cũng vậy. Thế nên Diệp Thiếu Dương cũng lười triệu hồi đám Qua Qua tới. Lần này vào là để tìm Địa hồn của Hạng Tiểu Vũ chứ không phải đi liều mạng với Vương Mạn Tư, không cần thiết phải gọi bọn chúng đến rồi mất công giải thích, làm lãng phí thời gian.
Nhuế Lãnh Ngọc thấu hiểu tâm tư của Diệp Thiếu Dương, thấy Lưu Minh còn đang do dự, cô tiến lên lạnh lùng nói: “Ông đừng quên, chúng tôi bây giờ là đang giúp ông. Nếu ông không phối hợp, Thiếu Dương có chuyện gì bất trắc, tính mạng của mấy ngàn sinh viên trường ông cũng coi như xong đời.”
Lưu Minh cứng họng, không thốt nên lời.
Diệp Thiếu Dương nói với Dương Thần Võ: “Ra tay đi.”
“Được, Diệp Thiên sư, phiền anh đặt tay vào vòng tròn chính giữa, không cần làm gì cả, chỉ việc phóng thích cương khí ra. Chúng tôi sẽ mượn pháp lực đó để xé mở vết nứt không gian!”
Diệp Thiếu Dương làm theo lời hắn.
Dương Thần Võ và Lý Đồng đứng hai bên trái phải của hắn, hai tay đan chéo trước ngực trong tư thế cầu nguyện, bắt đầu đọc một đoạn văn khấn: “Ta là cánh cửa, hễ ai qua ta mà vào thì sẽ được cứu rỗi, sẽ vào ra và tìm được đồng cỏ. Ta là người chăn chiên nhân lành, người chăn chiên nhân lành vì đàn chiên mà hy sinh mạng sống...”
Ngoại trừ trên phim ảnh, đây hầu như là lần đầu tiên Diệp Thiếu Dương nghe thấy có người đọc Thánh Kinh ngoài đời thực. Hắn vội vàng tập trung tinh thần, phóng ra cương khí, không muốn nghe tiếp nữa.
Hắn không có ác cảm gì với Cơ Đốc giáo, nhưng vì tín ngưỡng khác biệt nên không muốn tìm hiểu sâu. Điều này khác với Đạo gia và Phật gia. Đạo và Phật đã cùng tồn tại ở Hoa Hạ hàng ngàn năm, từ tranh chấp ban đầu đến cuối cùng là Tam giáo đồng nguyên, có rất nhiều thứ tương thông. Hơn nữa, cả hai giáo đều có mặt trong bảng Phong Thần, cùng chấp chưởng Âm Ti, nên thông thường giữa đạo sĩ và hòa thượng không hề bài xích nhau.
Nhưng Cơ Đốc giáo thì khác, đó hoàn toàn là một loại tín ngưỡng xa lạ, Diệp Thiếu Dương vốn không muốn dính dáng vào.
“Nhân danh Thiên Chúa, thắp lên ngọn lửa, nhìn thấu bóng tối vô tận, mở ra cánh cửa ánh sáng. Amen!”
Hai người đồng thanh dùng một loại ngôn ngữ mà Diệp Thiếu Dương không hiểu nổi, nhanh chóng đọc một tràng chú ngữ. Sau đó, mỗi người đưa tay phải ra, một người ấn ngón giữa vào cung Hoàng Đạo cao nhất, người kia ấn vào cung thấp nhất, rồi di chuyển theo hướng ngược nhau. Kỳ lạ thay, họ đã vạch ra một tia lửa ngay trên bức tường.
Diệp Thiếu Dương định thần nhìn lại, lúc này mới phát hiện trên tay hai người đều đeo một chiếc nhẫn kim loại sáng loáng. Khi vạch mạnh lên tường, ma sát tự nhiên sinh ra tia lửa.
Đề xuất Linh Dị: Tam Tuyến Luân Hồi