Chương 1596: Chân tướng của sự tình
“Cái gì, ngươi tiếp cận cô ta là vì mục đích đó sao?” Diệp Thiếu Dương thực sự nhịn không được, chen vào một câu.
Hạng Tiểu Vũ nói: “Nếu không thì sao... Ta đường đường là đệ tử thủ tịch của Tam Thần Miếu, lẽ nào lại đi thích một con Phi Cương cho được.”
Ba người Diệp Thiếu Dương nhìn nhau kinh hãi. Câu chuyện tình cảm của hai người này, từ phiên bản ban đầu, theo điều tra chuyên sâu đã xoay chuyển hai lần, nào ngờ bây giờ lại đón nhận một cú đảo ngược ba trăm sáu mươi độ. Lần này chính miệng Hạng Tiểu Vũ nói ra, chắc chắn không sai được.
Hóa ra Hạng Tiểu Vũ căn bản chưa từng yêu Vương Mạn Nghĩ... Không hiểu sao, Diệp Thiếu Dương nghe xong lại có chút hụt hẫng, bèn nói: “Vương Mạn Nghĩ vì ngươi mà trở nên điên cuồng, ý của ta là, ban đầu cô ta đã tình nguyện vì ngươi mà từ bỏ thân phận Thi tộc.”
Hạng Tiểu Vũ đáp: “Không sai, nhưng thế thì đã sao? Diệp Thiên sư, lẽ nào sư phụ ngươi chưa từng dạy ngươi, thân là pháp sư phải trảm yêu trừ ma, phàm là tà vật trên thế gian, chỉ có thể giết lầm chứ không thể tha mạng sao!”
“Trảm yêu trừ ma là bản phận của ta, nhưng vế sau ngươi nói thì sư phụ ta thực sự chưa từng dạy. Sư phụ dạy ta rằng vạn vật đều có linh tính, cho dù là cương thi, chỉ cần đã mở linh trí thì đều có phân biệt thiện ác, sao có thể vơ đũa cả nắm?”
Diệp Thiếu Dương bình tĩnh nhìn thẳng vào hắn: “Hơn nữa, ta không cần bất kỳ ai giáo huấn mình phải làm thế nào. Ngươi lại càng không có tư cách.”
Hạng Tiểu Vũ bỗng nhiên cười rộ lên, gật đầu nói: “Ngươi rất tự phụ, rất giống ta năm đó.”
Tạ Vũ Tinh cũng không nhịn được nữa, lạnh lùng nói: “Hắn chính là Diệp Thiếu Dương, hắn không giống bất kỳ ai hết. Ngay cả Đạo Phong cũng không có tư cách nói lời này, ngươi ở đây làm bộ làm tịch cái gì!”
Hạng Tiểu Vũ không hề tức giận, hỏi lại: “Đạo Phong là ai?”
Diệp Thiếu Dương ngắt lời: “Đừng nói chuyện xa xôi nữa, tiếp tục vào việc chính đi.”
Hạng Tiểu Vũ im lặng một lát rồi nói tiếp: “Ta tiếp cận cô ta là để nắm rõ thực lực và thủ đoạn tấn công. Sau khi đã hiểu rõ ở một mức độ nhất định, ta biết rằng chỉ bằng sức lực của một mình mình thì căn bản không cách nào thu phục được cô ta. Vì vậy, ta cùng sư muội Tang Tang tìm kiếm vài vị pháp sư cùng nhau luyện tập trận pháp. Đồng thời, ta âm thầm mang Ngũ Sắc Huyền Thạch từ trong tông môn ra...”
“Đây là một loại linh thạch của giới pháp thuật phương Tây, cực kỳ trân quý. Nếu không phải để ngăn chặn Thi tộc gây loạn ở nhân gian, tông môn cũng sẽ không giao cho ta linh vật quý giá như vậy. Ta khắc đạo văn lên Ngũ Sắc Huyền Thạch, chôn ở năm vị trí giác quan trong sân trường, ngày đêm hấp thụ linh khí, đợi đến khi linh khí tràn đầy là có thể mở trận làm phép.”
“Tác dụng của trận pháp này chỉ có một, đó là định trụ toàn bộ khuôn viên trường học, tránh việc Vương Mạn Nghĩ thi triển sức mạnh Thi tộc để kéo trường học vào Thanh Minh giới. Ngươi đã có được địa hồn của ta, chắc chắn đã từng đến nơi đó, ngươi hẳn đã thấy thực lực của cô ta ở đó mạnh đến mức nào, căn bản không có cách nào đối phó.”
“Thế nhưng chỉ cần có thể áp chế sức mạnh Thi tộc của cô ta, buộc cô ta phải đối địch với chúng ta trong không gian thực tại, lúc này phát huy thần lực của đại trận trong tòa nhà số 5 thì tuyệt đối có thể đánh bại cô ta... Rất đáng tiếc, vào giây phút cuối cùng khi chúng ta đang chuẩn bị, những biểu hiện bất thường của Tang Tang đã khiến Vương Mạn Nghĩ nghi ngờ và đến chất vấn ta.”
“Trong tình thế sự việc sắp bại lộ, ta chỉ có thể hành động sớm hơn dự định. Lúc đó Ngũ Sắc Huyền Thạch vẫn chưa hấp thụ đủ nhật tinh nguyệt hoa, không phát huy được bất kỳ tác dụng gì. Chúng ta dựa vào trận pháp chủ đạo ở tòa nhà số 5 đại chiến với cô ta một trận, cuối cùng vẫn bị cô ta nắm lấy cơ hội, thi triển sức mạnh Thi tộc...”
“Cuối cùng chúng ta thất bại trong gang tấc. Ta trơ mắt nhìn cô ta kéo toàn bộ trường học vào Thanh Minh giới, tự tạo ra không gian luân hồi. Ta không còn cách nào khác, đành phải thi triển đại trớ chú để nhất thời nâng cao pháp lực, thừa dịp cô ta sơ hở mà phong ấn cả cô ta lẫn không gian đó lại. Coi như là lưỡng bại câu thương, nhưng ta không cam lòng chết đi, chỉ có thể nhờ vào sức mạnh của lời nguyền để tách rời hồn phách, thi thể cũng nhờ Lý Tố Thật xử lý tốt để giữ được sự hoàn chỉnh.”
“Bởi vì ta biết, chỉ cần không gian giam cầm vẫn còn tồn tại thì đó sẽ là một quả bom hẹn giờ, Vương Mạn Nghĩ sớm muộn gì cũng sẽ tìm được cơ hội trở lại chốn cũ. Mà tất cả những gì ta bố trí đủ để đảm bảo rằng kẻ đến sau khi điều tra sự việc, nhất định sẽ tra ra manh mối trên người ta, cuối cùng giúp ta sống lại.”
Hạng Tiểu Vũ nói một hơi đến đây thì dừng lại, giọng nói đanh thép: “Ta muốn sống lại là để triệt để tiêu diệt Vương Mạn Nghĩ. Hơn nữa, vụ án phức tạp bắt nguồn từ ta này, chỉ có ta mới có thể kích hoạt Ngũ Sắc Huyền Thạch!”
Ba người Diệp Thiếu Dương nghe xong, trầm ngâm hồi lâu. Diệp Thiếu Dương hơi nghi hoặc hỏi: “Tại sao Ngô Tang và Lý Tố Thật chưa từng nhắc với ta về chuyện Ngũ Sắc Huyền Thạch? Lý Tố Thật không nói làm gì, nhưng Ngô Tang là sư muội của ngươi, lẽ nào cô ấy không biết?”
“Không biết. Tang Tang là người trọng tình cảm, cô ấy và Vương Mạn Nghĩ quá thân thiết, ta không dám nói cho cô ấy biết, ngay cả động cơ điều tra ban đầu cô ấy cũng không rõ ràng. Nhưng cuối cùng, chính vì cô ấy mà hỏng việc.”
Dừng một chút, Hạng Tiểu Vũ nói: “Chuyện về Ngũ Sắc Huyền Thạch, ngoài ta ra không còn người thứ hai nào biết.”
Nhuế Lãnh Ngọc lên tiếng: “Nhưng chúng tôi đã kiểm tra khuôn viên trường, không hề phát hiện có biến động gì về phương diện này.”
Hạng Tiểu Vũ cười nói: “Không có biến động là bởi vì nó hoàn toàn chưa được kích hoạt. Ngay cả Vương Mạn Nghĩ cũng không biết sự hiện diện của nó. Cho nên, nó chính là quân bài tẩy, là vũ khí bí mật của chúng ta. Chỉ cần kích hoạt được Ngũ Sắc Huyền Thạch, định trụ được không gian giam cầm, khiến cô ta chỉ có thể dùng tu vi thật sự để chống trả, đến lúc đó nếu chúng ta còn không giết được cô ta thì Diệp Thiên sư, chúng ta xứng đáng xuống địa ngục.”
Diệp Thiếu Dương nhếch mép: “Chỉ đơn giản như vậy sao?”
“Không đơn giản chút nào. Việc kích hoạt Ngũ Sắc Huyền Thạch không hề dễ dàng, nếu không năm đó ta đã chẳng thất bại.” Giọng Hạng Tiểu Vũ chậm lại, lộ ra vẻ khó nói.
Diệp Thiếu Dương thấy hắn như vậy cũng không truy hỏi thêm.
“Còn về Địa Ngục Ma Tâm Thảo là thế nào?” Diệp Thiếu Dương hỏi.
“Ta nghe sư điệt của ta nói rồi, ta không biết, năm đó Vương Mạn Nghĩ không dùng thứ này làm vũ khí.”
Diệp Thiếu Dương kể lại cho hắn nghe về việc Nữ Bạt mang Ma Tâm Thảo và ác linh từ địa ngục đến. Hạng Tiểu Vũ nghe xong, thần sắc cũng trở nên nghiêm trọng, nói: “Các ngươi có biết Vương Mạn Nghĩ và Nữ Bạt có quan hệ gì không?”
“Nghe Ngô Tang nói là em gái của Nữ Bạt?” Tạ Vũ Tinh xen vào một câu.
Hạng Tiểu Vũ nói: “Nữ Bạt không vào luân hồi, không đọa địa ngục, cũng không phải do cha mẹ sinh ra, đào đâu ra em gái? Ta nghe chính Vương Mạn Nghĩ nói, Nữ Bạt năm đó bị ba đại thiên sư của Huyền Không Quan liên thủ trấn áp, trúng phải mai phục. Trong tình thế cấp bách, bà ta đã cắt thịt dưỡng linh, tạo ra ba phân thân ngoài thân. Vương Mạn Nghĩ chính là một trong số đó.”
“Nữ Bạt tạo ra ba linh thân, vốn dĩ là muốn dựa vào bọn họ từ bên ngoài đánh vào trong, cứu mình ra khỏi Vạn Yêu Tháp của Huyền Không Quan. Ba linh thân này đã tu luyện rất nhiều năm, nhưng nhận ra chỉ dựa vào sức mạnh cá nhân thì không cách nào thành công. Vì vậy Vương Mạn Nghĩ mới đến ngôi trường này, muốn chiếm lấy âm ổ quỷ huyệt ở tòa nhà số 4, xây dựng trận địa cho Thi tộc ở nhân gian, từ đó mà mưu tính đại sự.”
Đề xuất Voz: Ngôi Làng Linh Thiêng