Chương 1602: Vô ích giới tranh 3
“Vì ta mặc áo tím mà. Chủ thượng có bốn thị nữ là Thanh, Tử, Hoàng, Lan. Bốn người chúng ta vốn là chị em cùng nhau tu luyện thành người, mỗi người mặc y phục một màu khác nhau để dễ phân biệt.”
“Hèn gì. Vậy cô có tên chính thức không? Cái tên A Tử này tôi nghe cứ thấy gờn gợn, cảm giác mình cứ như Kiều Phong vậy...”
“Kiều Phong là ai?”
Diệp Thiếu Dương nói: “Xem ra cô chưa từng xem qua Thiên Long Bát Bộ rồi. Kiều Phong là một vị đại hiệp, vợ hắn chết rồi, cô em vợ cứ đi theo hắn suốt ngày, cô nương đó cũng tên là A Tử.”
A Tử gãi đầu không hiểu: “Nói một cách nghiêm túc thì Chủ thượng chính là chị của ta...”
Diệp Thiếu Dương nhất thời cạn lời. Bản thân nói hươu nói vượn một hồi, không ngờ lại chiếm tiện nghi của Tiểu Cửu.
“Đúng rồi, ba vị thị nữ kia tên gì?”
“Cũng giống ta thôi, lấy màu áo làm tên: A Thanh, A Lan và A Hoàng.”
A Hoàng... Trong đầu Diệp Thiếu Dương lập tức hiện ra hình ảnh một chú chó vàng nhỏ dễ thương.
“Chủ nhân đừng hỏi nữa, mau đi thôi. Vượt qua ngọn núi này là tới Giới Hà rồi, chúng ta phải nhanh chóng đến giải vây cho Chủ thượng.”
Diệp Thiếu Dương đáp một tiếng, thi triển Mao Sơn Lăng Không Bộ, tăng tốc leo núi.
Tại Học viện Ngoại ngữ Thạch Thành.
Nhóm của Nhuế Lãnh Ngọc vẫn đang ở giữa vườn hoa, mở rộng phạm vi tìm kiếm tung tích của khối Huyền Thạch.
Nhuế Lãnh Ngọc cũng am hiểu pháp thuật phương Tây, cô hỏi Hạng Tiểu Vũ về thuộc tính và cách định trận của Huyền Thạch, rồi dùng la bàn của mình để kiểm tra. Kết quả giống hệt anh ta: có thể cảm nhận được Huyền Thạch đang tồn tại, thậm chí xác định được vị trí. Nhưng theo vị trí đó, Huyền Thạch lẽ ra phải bị đào lên rồi, hay nói cách khác, nếu nó thực sự tồn tại thì vị trí của nó đang lơ lửng giữa không trung.
Nhuế Lãnh Ngọc nhìn vào khoảng không nơi Huyền Thạch đáng lẽ phải ở đó. Chỗ đó trống rỗng, cô thậm chí còn đưa tay ra quờ quạng nhưng chẳng chạm vào thứ gì, chỉ biết ngẩn người kinh ngạc.
Một người vốn thông minh nhạy bén như cô, lúc này cũng hoàn toàn mất phương hướng. Hạng Tiểu Vũ cũng chẳng khá khẩm hơn.
Trong lúc mọi người còn đang do dự, bầu trời bắt đầu lác đác mưa, những hạt mưa xuyên qua màn sương mù rơi xuống.
Nhuế Lãnh Ngọc đưa tay hứng lấy vài giọt mưa, xác định là mưa thật. Mưa mỗi lúc một nặng hạt, cô liền gọi mọi người rời khỏi vườn hoa, đến sảnh của tòa giảng đường gần đó để trú mưa.
Đúng lúc này chuông tan học vang lên, sinh viên từ trong giảng đường ùa ra, tỏa đi khắp các hướng.
“Qua Qua, Tiểu Thanh, mấy đứa mau trở về khu vực mình phụ trách đi. Bây giờ đông người, phải hết sức cẩn thận, đừng để xảy ra chuyện ngoài ý muốn!”
Sau khi bọn Qua Qua rời đi, Tạ Vũ Tinh nói: “Tôi cũng sang bên khu ký túc xá xem thế nào, để bọn họ khỏi lười biếng. Lãnh Ngọc, cô đợi ở đây à?”
“Tôi đợi mưa tạnh rồi sẽ quay lại vườn hoa nghĩ cách tiếp.”
“Được, cô cẩn thận nhé.” Tạ Vũ Tinh đưa tay nhéo má cô một cái.
“Muốn chết à!”
Tạ Vũ Tinh cười rồi nhanh chóng chạy đi.
Trong sảnh chỉ còn lại ba người nhóm Hạng Tiểu Vũ, Lưu Minh, Nhuế Lãnh Ngọc và A Ngốc.
Kể từ khi gặp nhau ở trường, A Ngốc vẫn luôn theo sát sau lưng Nhuế Lãnh Ngọc như một vệ sĩ, không rời nửa bước.
Mưa mỗi lúc một lớn, cả nhóm đứng dưới hiên nhìn những hạt mưa rơi không ngớt trong sương mù. Lưu Minh đột nhiên hỏi: “Nước mưa có làm tan được sương mù không nhỉ?”
“Nằm mơ đi.” Nhuế Lãnh Ngọc đáp, “Đây không phải sương mù bình thường, nếu không làm sao có chuyện sương mù dày đặc mà trời vẫn mưa to được.”
“Cũng đúng.” Lưu Minh lầm bầm, rồi thở dài thườn thượt.
Mí mắt phải của Nhuế Lãnh Ngọc chợt giật liên hồi. Cô giật mình, không biết đây có phải điềm báo gì không. Bất chợt cô nghĩ đến: Chẳng lẽ Diệp Thiếu Dương gặp nguy hiểm?
Bản lĩnh tâm lý của Nhuế Lãnh Ngọc rất tốt, cô nhanh chóng trấn tĩnh lại, tự an ủi mình: Dù sao cũng là Tiểu Cửu chủ động mời Diệp Thiếu Dương đi, chắc sẽ không có chuyện gì. Cho dù có bất trắc, với thế lực của Tiểu Cửu ở Thanh Minh giới, hẳn là cũng không xảy ra vấn đề gì quá lớn...
Tuy nghĩ vậy, cô vẫn không khỏi lo lắng cho anh, nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng chẳng có cách nào khác, chỉ biết thầm cầu nguyện trong lòng.
“Rắc!”
Trong mười ba cành cây, một cành đột nhiên gãy làm đôi.
Thanh Vân Tử kinh ngạc nhìn quẻ trận mình vừa bày ra, trong lòng dâng lên một nỗi kinh hoàng.
Cách đó không lâu, một người vốn luôn vô tư lự như ông bỗng cảm thấy một tia điềm báo bất an trong lòng. Sự biến đổi bất ngờ này khiến ông nhận ra có điều chẳng lành, liền thuận tay nhặt mấy cành cây cắm xuống đất, phỏng theo “Mười ba Ma Y Thần Toán” để thôi diễn căn nguyên của điềm báo này.
Những cành cây này mô phỏng mười ba lá cờ của Ma Y phái. Với pháp lực của ông, không cần phải câu nệ vào khí cụ pháp trận, vạn vật đều có thể dùng để lập trận.
Cành cây gãy tương đương với cột cờ gãy, đây là đại hung trong các điềm báo.
“Sư phụ, người đang gieo quẻ sao?” Dương Cung Tử từ trong rừng cây đi ra, vừa vặn thấy cảnh này liền khẽ hỏi.
Sắc mặt Thanh Vân Tử tái mét, không đáp lời. Ông lấy từ trong túi ra mấy miếng ngọc thiền, dùng cành cây vẽ đồ hình Cửu Cung trên mặt đất rồi ném những miếng ngọc vào. Một tay ông bấm quyết, một tay dùng cành cây gạt những miếng ngọc vào các ô vuông.
Dương Cung Tử chưa bao giờ thấy Thanh Vân Tử nghiêm trọng như vậy, cô cũng ý thức được tính chất nghiêm trọng của vấn đề nên đứng sang một bên, không dám lên tiếng.
“Rắc” một tiếng, miếng ngọc thiền cuối cùng khi vừa được gạt vào đồ hình Cửu Cung bỗng nhiên nát vụn, vỡ tan tành.
Thanh Vân Tử thẫn thờ nhìn những mảnh vụn ngọc dưới đất, không thốt nên lời.
“Sư phụ...” Dương Cung Tử nhìn mà kinh hồn bạt vía, không kìm được khẽ gọi một tiếng.
“Ngọc nát trong ô, chín chết một hồn bay.” Thanh Vân Tử vỗ đùi một cái: “Không đúng, không đúng, sao có thể đến nhanh như vậy được!”
Ông quay đầu hỏi Dương Cung Tử: “Đạo Phong bên đó thế nào rồi?”
“Đã luyện hóa xong hai tấm Quỷ Phù, đang luyện hóa tấm cuối cùng, đang ở thời khắc mấu chốt.”
Thanh Vân Tử suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy thì điềm báo không ứng lên người nó, ta biết rồi...”
“Sư phụ, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Thanh Vân Tử buồn bã nói: “Mệnh phạm tử kiếp, mười phần chết, không phần sống.”
Dương Cung Tử sững sờ, thất thanh hỏi: “Là ai?”
“Ta đã chết rồi, ở nhân gian này còn điều gì luyến tiếc nữa chứ? Người có thể khiến thần thức của ta cảm ứng được, tự nhiên là nó rồi.”
“Thiếu Dương!!” Dương Cung Tử suýt nữa đứng không vững, “Thiếu Dương gặp tử kiếp? Không thể nào, sư phụ, người đừng dọa con!”
Ngón tay phải của Thanh Vân Tử liên tục bấm quyết, sắc mặt thay đổi thất thường, cuối cùng ông buông tay, hít sâu một hơi rồi lắc đầu: “Vẫn không đúng, mẹ kiếp, quẻ tượng gì mà quái gở thế này, trong đó còn pha lẫn Thiên Diễn Số, ngay cả ta cũng không tính ra được. Nếu không phải Thiếu Dương, vậy thì chính là...”
Ánh mắt ông dời xuống mảnh ngọc vỡ dưới đất, thầm nghĩ: Trong túi mình có tiền đồng, có thạch nhũ, dưới đất cũng có đá vụn, sao mình lại chọn đúng mấy miếng ngọc thiền ít khi dùng tới này chứ? Chẳng lẽ đây cũng là một loại điềm báo?
Ông chợt giật mình, kêu lên: “Ngọc!”
Giới Hà, nhìn từ xa trên đỉnh núi xuống trông giống như một con sông thực sự. Nhưng trên đường đi Diệp Thiếu Dương đã nghe A Tử giới thiệu, anh biết nước trong sông không phải là nước thật, mà là linh khí đậm đặc ngưng tụ thành, giống như một màn sương mù đã hóa lỏng.
Đề xuất Voz: Linh Hồn Sử Việt