Chương 1648: Đã lâu không gặp

Lão Quách nhìn Diệp Thiếu Dương cười rộ lên, trêu chọc: “Sư đệ à, chú mà đi làm quan thì đúng là hạng nịnh thần chuyên nghiệp, lại có thể suy đoán sở thích của lãnh đạo, gãi đúng chỗ ngứa như vậy.”

Diệp Thiếu Dương lườm lão một cái, vừa định mở miệng thì lão Quách đã nói tiếp: “Nhưng mà chú lại nhắc nhở anh, nghe nói thư pháp của Thôi Phủ Quân cực tốt, chú có thể thử chép vài bài thơ hay văn cổ gì đó rồi đốt cho ông ấy để thỉnh giáo. Chú không biết vẽ tranh, nhưng bút pháp chữ Hán của chú thì anh biết, tuyệt đối là hàng nhất lưu.”

“Ý kiến này hay đấy, lúc nào rảnh em sẽ thử xem!”

Diệp Thiếu Dương cười hắc hắc, rồi lập tức đổi sắc mặt nghiêm túc: “Sư huynh, em nói với anh chuyện chính sự này. Sau khi từ Mao Sơn trở về, có khả năng em sẽ đi La Bố Bạc. Lần này là đi thăm dò cổ mộ, chắc chắn phải dùng đến kiến thức về Âm trạch Phong thủy. Cái trình độ của em trong mảng này thì anh biết rồi đấy, làm thầy cúng dạo thì được chứ đụng trận thật sự thì không đủ dùng. Anh là chuyên gia mảng này, lúc đó anh đi cùng em nhé.”

Lão Quách khẽ nhíu mày, suy nghĩ một lát rồi nói: “Tiểu sư đệ, việc này chú đã nhận lời người ta thì anh đi là chắc chắn rồi. Có điều anh chỉ biết về Âm trạch Phong thủy, chứ chưa từng vào mộ bao giờ. Các loại cơ quan mai phục anh không rành lắm, hơn nữa pháp lực của anh có hạn, đi theo chú sợ lại thành gánh nặng.”

Diệp Thiếu Dương thở dài: “Nếu nói như anh thì em biết đi đâu tìm một người toàn tài bây giờ?”

Lão Quách cười đáp: “Sao chú lại quên mất vị hảo huynh đệ kia!”

Mắt Diệp Thiếu Dương sáng lên: “Tứ Bảo! Đúng rồi, trời ạ! Lần đầu tiên em gặp hắn chính là ở trong cổ mộ, tên này cũng tự khai là đã từng đào không ít mộ huyệt, pháp lực thì khỏi phải bàn.”

Lão Quách gật đầu: “Quan trọng nhất là, nếu gặp phải tình huống nguy hiểm nhất, cậu ta là chiến hữu mà chú có thể tin tưởng nhất.”

Diệp Thiếu Dương tán thành, đây quả thực mới là điều quan trọng nhất. Thăm dò những nơi hung hiểm như vậy, khả năng gặp nguy nan là rất lớn, thậm chí có lúc trong một nhóm người chỉ một kẻ có thể sống sót, phải dẫm lên xác đồng đội mới tìm được lối ra. Những lúc như thế, người đồng đội thân thiết nhất cũng có thể trở thành kẻ thù đáng sợ nhất.

Nếu là những kẻ tụ tập giữa đường, bình thường không sao, nhưng một khi lâm vào cảnh sinh tử thì rất dễ xảy ra chuyện. Còn Tứ Bảo, đối với anh mà nói, là người mà anh dám tin tưởng giao phó cả tấm lưng mình.

“Tên này sau khi về Ngũ Đài Sơn thì mất liên lạc luôn, điện thoại không gọi được, chắc là bị nhốt vào ‘phòng tối’ rồi. Em vốn định lên Ngũ Đài Sơn tìm hắn, nhưng vị sư thúc tu Bế Khẩu Thiền kia có hiềm khích với em, em mà lên đó e là càng loạn thêm. Em không thể xông núi tìm người, vả lại cũng chẳng biết hắn bị nhốt ở đâu.”

Lão Quách nói: “Để anh đi cho một chuyến. Anh chỉ là một đệ tử ngoại môn, cho dù có tìm Phương trượng của họ khiêu chiến thì chắc ông ta cũng chẳng thèm liếc anh lấy một cái. Giờ anh về nhà báo với chị dâu một tiếng rồi khởi hành ngay.”

“Được, tìm được hắn thì cứ đưa về nhà em chờ em là được.” Diệp Thiếu Dương tiễn lão ra cửa, không nói một lời cảm ơn, bởi giữa họ đó là sự tin tưởng tuyệt đối.

Lão Quách vừa ra đến cửa đột nhiên quay phắt lại, vỗ trán kêu lên: “Xem cái trí nhớ của anh này, nghe chú nói chuyện này chuyện nọ làm anh quên mất chính sự mình đến đây.”

Nói đoạn, lão lấy từ trong ba lô ra một gói giấy, mở ra. Diệp Thiếu Dương nhìn vào, thấy một đôi thẻ bài màu xanh nhạt đang tỏa ra ánh sáng lấp lánh.

“Phù hiệu cài ngực?”

Diệp Thiếu Dương cầm lấy một chiếc, nhìn thấy bên trên khắc bốn chữ “Bắt Quỷ Liên Minh” bằng triện văn, bên cạnh còn vẽ biểu tượng Thái cực.

“Đây là...”

“Lần trước Vũ Tình nói với anh là muốn làm một bộ phù hiệu cho Bắt Quỷ Liên Minh, mỗi người một cái. Lúc đầu anh định làm cho vui thôi, nhưng sau đó có lần Đạo Phong tìm anh làm nhẫn Tuyết Hoa Mã Não, dùng máu nhỏ vào để cảm ứng, giữa những người đeo có thể thông qua thần thức mà nhận ra sự tồn tại của nhau.

Sau khi làm xong bộ nhẫn đó, anh đột nhiên thông suốt, nghĩ có thể làm phù hiệu theo cách này. Những chiếc phù hiệu này đều do anh dùng đá Lam Tinh chế tạo, bên trong khảm lõi Tử Kim. Chỉ cần nhỏ máu vào rồi khai quang, khi đeo trên người, trong phạm vi khoảng năm mươi mét, mọi người có thể cảm nhận được vị trí của nhau.”

Diệp Thiếu Dương nghe xong mà sững sờ. Trong vòng năm mươi mét có thể cảm nhận được vị trí của đối phương, trong một số môi trường đặc thù, cái này có thể phát huy tác dụng cực lớn, thậm chí là cứu mạng.

“Đúng là đồ tốt!” Diệp Thiếu Dương vuốt ve chiếc phù hiệu, chân thành khen ngợi. Nhưng rồi anh chợt nghĩ ra điều gì đó, hỏi: “Có điều thứ này tuy nhỏ, nhưng đối với những linh hồn như Mỹ Hoa thì vẫn là quá nặng, làm sao mà đeo được?”

Lão Quách vỗ ngực tự đắc: “Lẽ nào anh lại không tính đến chuyện đó? Anh đã thêm vào một bộ phù văn gia trì, quỷ hồn hay yêu tinh đều có thể mang được. Đây là tâm huyết gần một tháng trời của anh đấy. Trong giới pháp thuật này, chỉ duy nhất nhà anh làm được thứ đồ lợi hại thế này thôi!”

Diệp Thiếu Dương cười gật đầu. Đối với lão Quách, anh thực sự khâm phục từ tận đáy lòng. Tu hành không nhất định chỉ có mỗi con đường luyện pháp thuật. Lão Quách tuy pháp lực không cao, nhưng ở những phương diện khác, đặc biệt là sáng tạo, cải tiến và phát minh pháp khí, thì quả thực là một kỳ tài.

Sự hiện diện của lão Quách trong Bắt Quỷ Liên Minh giống như một vị trí hỗ trợ trong trò chơi vậy, vừa kiêm việc dọn dẹp chiến trường, vừa giải quyết mọi nỗi lo hậu phương cho những “tay đấm chủ lực” như bọn họ.

“Cái phù hiệu này đeo thế nào? Em thấy mặt sau không có kim cài.” Diệp Thiếu Dương tò mò hỏi.

“Dùng hồn lực để cảm nhận, khi sinh ra cảm ứng, nó sẽ giống như nam châm tự động hút vào người, bình thường có thể tháo xuống, khi cần thì mang vào.”

“Dưa Dưa đâu rồi?”

Lão Quách hất cằm về phía phòng ngủ. Diệp Thiếu Dương đẩy cửa bước vào, thấy Dưa Dưa đang mải mê chơi máy tính bảng liền gọi cậu nhóc ra. Hai người theo lời lão Quách, nhỏ máu của mình vào điểm nút phù văn ở mặt sau phù hiệu, sau đó cùng nhau đốt bùa, dùng dầu trà khai quang.

Sau khi đeo lên, họ thử dùng thần thức cảm ứng. Trong khoảng không thần thức đen kịt, quả nhiên xuất hiện một đốm sáng như ánh nến, chính là vị trí của đối phương.

Diệp Thiếu Dương vô cùng phấn khích với kết quả này, hỏi lão Quách: “Thứ này tổng cộng có bao nhiêu chiếc?”

Lão Quách đáp: “Anh dùng một khối đá Lam Tinh cắt ra, nên giữa chúng mới có sự cảm ứng đồng nhất. Muốn làm thêm cũng không có nguyên liệu, nhưng cũng được hơn mười chiếc, chắc là đủ dùng.”

Diệp Thiếu Dương nhẩm tính, mấy vị môn nhân của mình chắc chắn không thể thiếu, rồi đến Nhuế Lãnh Ngọc, Tạ Vũ Tình, Tứ Bảo, bản thân lão Quách, đúng rồi, cả Chu Tĩnh Như nữa, chắc chắn phải tặng cô ấy một cái. Còn có Lâm Tam Sinh, Lý Lâm Lâm, Trương Tiểu Nhị, nếu Tiêu Dật Vân muốn thì cũng cho hắn một cái.

Đếm lại số phù hiệu trong tay, tính đi tính lại vẫn còn dư ra ba chiếc. Anh nói: “Đủ rồi, ba cái này cứ cất đi đã, sau này vạn nhất có thành viên mới gia nhập thì dùng.”

Lão Quách dặn thêm: “Chú nhớ đưa cho Tiểu Mã một cái. Tuy giờ cậu ta là người của Phong Chi Cốc, nhưng dù sao cũng vẫn là người của chúng ta.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu. Nghĩ đến Tiểu Mã, cái đuôi nhỏ từng đi theo mình ngày nào, một người bình thường chẳng hiểu gì về pháp thuật, vậy mà giờ đây ở Quỷ Vực lại trở thành Bạch Vân thành chủ của Phong Chi Cốc... Quả thực là có chút cảm giác thương hải tang điền.

Đề xuất Voz: Ký sự chuyển mộ
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN