Chương 1652: Lại nhiều 2
“Ngươi đi nói với tiểu Tô một tiếng, bảo là ta tới, bảo hắn đến Mộc Phong Đình tìm ta.”
Vốn dĩ khoảng cách giữa hai người cũng không xa, nhưng Diệp Thiếu Dương đột nhiên nghĩ đến mình là Chưởng môn, vả lại cũng đang dạy dỗ đồ đệ, nói trắng ra là cũng muốn làm màu một chút cho sướng tay.
“Ngươi thái độ tốt một chút, đừng có diễn quá lố.” Diệp Thiếu Dương giao Chưởng Môn Đại Ấn cho Trương Tiểu Nhị, thừa dịp không ai chú ý, hắn lách qua cửa hông đi ra ngoài, lên Mộc Phong Đình.
Mộc Phong Đình nằm ở lưng chừng núi, xây trên một tảng đá nhô ra, ba mặt treo lơ lửng giữa không trung, nên mới có tên là Mộc Phong (Tắm Gió). Diệp Thiếu Dương bước vào trong đình, lập tức nhớ tới lúc nhỏ bị sư phụ Thanh Vân Tử cưỡng ép đứng trên tay vịn sát mép vực, mặt hướng về phía vách đá để luyện lòng can đảm, đúng là cảnh còn người mất.
“Cái đó... Tiểu Tô gì đó đúng không.” Trương Tiểu Nhị đi về phía Tô Khâm Chương, nhất thời cô lại quên mất đạo hiệu và tên của hắn, chỉ nhớ họ Tô, còn đạo hiệu là gì thì cô tạm thời đặt đại cho cái tên như vậy.
Tô Khâm Chương nghe thấy cái tên nghe như thái giám này, lập tức có chút khó chịu, nhưng dù sao cũng đang là quyền Chưởng môn Mao Sơn, không tiện phát tác, liền chắp tay nói: “Vị hương thân này...”
“Ai là hương thân hả!” Trương Tiểu Nhị hai tay chống nạnh, liếc nhìn đám đạo sĩ đang trợn mắt nhìn mình quanh Tô Khâm Chương, khẽ ho hai tiếng, làm bộ làm tịch nói: “Cái đó, sư phụ ta đang ở Mộc Phong Đình, bảo ngươi qua đó yết kiến.”
“Yết kiến!” Tô Khâm Chương ngẩn người, dù sao hắn cũng là thanh niên, thấy cô nàng này làm màu như vậy, lại còn ngay trên địa bàn của mình, trước mặt bao nhiêu đệ tử, nhất thời có chút nổi giận, gằn giọng nói: “Sư phụ ngươi là ai? Đến Mao Sơn ta mà ngay cả quy củ bái sơn cũng không có sao?”
Trương Tiểu Nhị cười lạnh nói: “Quy củ gì chứ, chỉ sợ ngươi nhìn thấy sư phụ ta, còn phải quỳ lạy nhận sai ấy chứ!”
Một tiểu đạo sĩ bên cạnh thực sự nhìn không nổi nữa, tiến lên phía trước quát: “Làm càn! Ngươi rốt cuộc là ai, đến Mao Sơn gây chuyện sao, sao dám nói năng với sư phụ ta như thế!”
Trương Tiểu Nhị ưỡn ngực tiến tới: “Làm gì, ngươi còn muốn động thủ chắc! Bần ni đây không sợ các ngươi đâu!”
Tô Khâm Chương nghe thấy hai chữ “bần ni”, nhướng mày nói: “Ngươi là đệ tử Phật môn?”
“Ai nói, ta là đệ tử nội môn Mao Sơn, đệ...” Cô bấm đốt ngón tay tính toán, “Hình như là đệ tử đời thứ ba mươi chín hay bốn mươi gì đó, cái đó, ta quên rồi.”
Tô Khâm Chương vừa nghe đã nổi trận lôi đình, ở đâu ra cái loại người dở hơi này, dám mạo danh đệ tử Mao Sơn! Lại còn tự xưng bần ni, hắn phất tay áo, ra lệnh cho đệ tử đuổi cô xuống núi.
“Này này, Tiểu Tô Tử ngươi đừng có hối hận nhé, ta cho ngươi xem cái này!”
Trương Tiểu Nhị bị mấy đạo sĩ vây quanh, không còn cách nào khác đành lấy Chưởng Môn Đại Ấn ném cho Tô Khâm Chương. Tô Khâm Chương đưa tay đón lấy, vốn dĩ không để ý lắm, nhưng vừa liếc qua một cái, hai mắt lập tức trợn ngược lên, nhìn kỹ lại lần nữa rồi thất thanh kêu lên: “Thứ này sao lại ở trong tay ngươi!”
Trương Tiểu Nhị nói: “Ta đã bảo là sư phụ cho ta rồi mà, sau này chức Chưởng môn chắc chắn cũng là của ta thôi.”
“Sư phụ ngươi... Ôi cô nãi nãi của tôi ơi, sao cô không nói sớm!” Tô Khâm Chương vỗ trán một cái, vội vàng túm lấy vạt đạo bào, chạy như bay về phía cửa hông.
Màn làm màu đã thành công tốt đẹp, Trương Tiểu Nhị cười ha hả, đắc ý vô cùng rồi cũng đuổi theo.
Để lại đám đệ tử kia vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, ngơ ngác nhìn nhau, cuối cùng cũng kéo nhau đi theo.
“Chưởng môn sư huynh, lỗi của đệ, lỗi của đệ!” Tô Khâm Chương chạy một hơi lên Mộc Phong Đình, quả nhiên thấy Diệp Thiếu Dương đang đứng đó, lập tức định hành lễ.
Diệp Thiếu Dương tiến tới đỡ hắn dậy, nói: “Đừng có bày vẽ mấy cái này, ngươi biết ta không quen mà.”
“Sư huynh hiện tại đang giữ vị trí Chưởng môn, lễ nghi vẫn nên có.” Tô Khâm Chương nhìn hắn, cười khổ nói: “Sư huynh à, huynh đến thì cứ nói thẳng một tiếng, còn phái sư điệt tới nhục nhã đệ, trước mặt bao nhiêu đệ tử, thật là mất mặt quá.”
“Nhục nhã ngươi?”
Diệp Thiếu Dương nhìn Trương Tiểu Nhị vừa chạy tới, hỏi: “Chuyện gì xảy ra vậy?”
Trương Tiểu Nhị thè lưỡi, đáp: “Lỡ làm màu hơi quá tay ạ.”
Sau lưng cô, mười mấy tiểu đạo sĩ cũng vừa chạy đến, ngơ ngác nhìn về phía này.
Tô Khâm Chương lúc này mới sực tỉnh, lập tức quay người quát lớn: “Còn đứng ngây ra đó làm gì, đây chính là Chưởng môn sư bá của các ngươi, còn không mau hành lễ!”
Mọi người kinh hãi, vội vàng quỳ lạy.
“Đừng đừng, đứng lên hết đi.”
Diệp Thiếu Dương đã sớm quên mất chuyện làm màu, hắn gần như nhảy vọt tới, đỡ lấy hai người dẫn đầu, rồi bảo mọi người lần lượt đứng dậy.
Diệp Thiếu Dương quay sang nói với Tô Khâm Chương: “Bây giờ là thế kỷ hai mươi mốt rồi, không phải thời xưa nữa, sau này đừng hành đại lễ này nữa, không cần thiết đâu, sư phụ ngày trước cũng không thích mấy thứ này.”
Tô Khâm Chương đáp: “Đây là cổ lễ...”
“Ta là Chưởng môn, ta quyết định, sau này không được dùng bộ này nữa.”
Diệp Thiếu Dương nói với Trương Tiểu Nhị: “Mau cúi đầu xin lỗi sư thúc ngươi đi!”
Trương Tiểu Nhị vừa rồi làm màu xong thấy rất sảng khoái, lòng hư vinh đã được thỏa mãn, liền thản nhiên cúi người chào Tô Khâm Chương: “Tiểu Tô Tử sư thúc, có chỗ đắc tội nhé. Nhưng ngươi là người trong giang hồ, chắc là sẽ không chấp nhặt đâu nhỉ.” Trương Tiểu Nhị lại đem cái giọng điệu lúc còn tập võ ra dùng.
Khóe miệng Tô Khâm Chương giật giật, cái này với cái kia có liên quan gì nhau đâu?
Nhưng dù sao đối phương cũng đã xin lỗi công khai, Tô Khâm Chương cảm thấy cũng lấy lại được mặt mũi, vả lại đối phương lại là một cô gái xinh đẹp, nên hắn cũng không giận nữa. Hắn bảo đám đệ tử đi về trước, rồi cùng Diệp Thiếu Dương ngồi xuống trong đình. Trương Tiểu Nhị cũng ngồi xuống theo, hỏi Tô Khâm Chương: “Ta khát quá, có trà uống không?”
Tô Khâm Chương lập tức gọi người mang trà tới, nhìn Diệp Thiếu Dương cười đầy ẩn ý: “Sư huynh thu được một đồ đệ tốt đấy.”
Diệp Thiếu Dương hiểu ý hắn, sờ mũi nói: “Đúng vậy, đúng là đồ đệ tốt, cứ khăng khăng đòi bái sư, không nhận không được.”
Hàn huyên vài câu, Diệp Thiếu Dương hỏi thăm tình hình trên núi. Tô Khâm Chương báo cáo chi tiết, theo di chúc của sư phụ, gần đây hắn đã nhận không ít đệ tử ký danh, có mấy người tư chất rất tốt, cảm thấy có thể đề bạt vào ngoại môn. Lần này tìm Diệp Thiếu Dương về cũng là để tiến hành một nghi thức, dù sao Diệp Thiếu Dương mới là chính chủ của Mao Sơn, nghi thức bái sư phải do hắn chủ trì mới danh chính ngôn thuận.
“Sư huynh, thời gian đệ đã chọn xong rồi, ba ngày nữa, ngày mùng bốn tháng chín, Bắc Đẩu Cửu Tinh hạ phàm, rất hợp để thu đồ đệ. Nếu sư huynh không có vấn đề gì, đệ sẽ đi chuẩn bị.”
“Không vấn đề gì, ta tới đây là để giải quyết việc này mà. Làm phiền ngươi rồi, đúng rồi, đồ đệ này của ta vẫn chưa chính thức bái sư, ngươi giúp ta chuẩn bị cho cô ấy luôn, theo lễ nghi nội môn nhé.”
“Nội môn... Cô ấy sao?” Tô Khâm Chương kinh ngạc nhìn về phía Trương Tiểu Nhị.
Trương Tiểu Nhị đập bàn đá một cái: “Ngươi coi thường ta à!”
“Không dám, không dám.” Tô Khâm Chương tuổi đời còn trẻ, làm đạo sĩ từ sớm nên ít khi tiếp xúc với con gái, đột nhiên gặp phải một cô nàng dữ dằn thế này, lúc trước còn có thể lấy thân phận ra áp chế, giờ biết cô là đồ đệ của Diệp Thiếu Dương, hắn lập tức xìu xuống như bánh bao nhúng nước.
Diệp Thiếu Dương nói: “Cô ấy thật ra cũng có vài ưu điểm, từ từ rồi ngươi sẽ biết thôi.”
Đề xuất Voz: Nếu anh nói rằng anh yêu em