Chương 169: Xông Động Phủ
“Mẹ kiếp, Diệp Tử không có ở đây, ngươi liền dám tới dọa lão tử sao? Lão tử không sợ đâu nhé! Sớm muộn gì ta cũng sẽ trở thành đạo sĩ... Hơn nữa Diệp Tử nói rồi, thứ này hơn phân nửa chỉ là đám Quỷ Yêu tay chân của Thủy Quỷ, tu vi chẳng được bao nhiêu, không đánh lại mình đâu...”
Tiểu Mã trong lòng không ngừng lẩm bẩm những lời không đâu vào đâu để tự an ủi mình. Cậu hít sâu một hơi, vòng qua mui thuyền, đi tới phía bên kia mạn thuyền. Nghe thấy trong khoang truyền đến một trận tiếng kêu quái dị, cậu biết cái “thứ đó” đang ở bên trong.
Là quỷ, hay là yêu? Hình dạng thế nào?
Do dự mãi, Tiểu Mã rốt cục lấy hết dũng khí, đưa tay nhấc tấm chiếu lên ——
Một khuôn mặt người hình tam giác ngược, đang nhe cái miệng rộng hoác, nhìn cậu cười không thành tiếng. Thân thể nó giống như một con cóc đứng thẳng, hai chân thật dài, các khớp xương mở rộng sang hai bên, đang ngồi chồm hổm dưới đất.
Không đợi Tiểu Mã nhìn kỹ, quái vật kia đã bật chân lên, lao tới vồ lấy cậu, cưỡi trên người cậu và dùng hai tay bóp chặt cổ cậu.
Đột nhiên, một luồng tử quang từ trong túi áo Tiểu Mã bắn ra, đánh thẳng vào người con quái vật. Nó run rẩy một cái rồi lùi về phía sau, kết quả là vướng vào chân Tiểu Mã. Cả hai cùng ngã nhào vào trong khoang thuyền. Toàn bộ trọng lượng của Tiểu Mã đè nghiến lên người đối phương, khiến con yêu quái chịu không nổi, phát ra một tiếng kêu “két” chói tai. Nó muốn vùng vẫy thoát ra ngoài, nhưng hễ tứ chi vừa chạm vào người Tiểu Mã là một luồng tử quang lại bắn ra, đánh vào người nó như bị điện giật, đau đến mức không dám động đậy.
Tiểu Mã đưa tay sờ vào túi, chính là đồng tiền đúc mẫu lớn kia. Cậu chợt hiểu ra, thì ra Diệp Tử không lừa mình, thứ này thực sự rất hữu dụng.
Nhìn lại khuôn mặt dữ tợn quái dị của con yêu quái, cậu cũng không còn cảm thấy kinh khủng như trước nữa, liền cười lạnh một tiếng: “Ngay cả một đồng tiền cũng sợ, hóa ra thật sự là một con Quỷ Yêu tép riu, xem Mã ca thu phục ngươi đây.”
Một tay cậu đè chặt đối phương, tay kia thọc vào túi quần lấy ra một xấp linh phù màu vàng. Thời gian gần đây, cậu vẫn luôn luyện tập vẽ Địa Hỏa Phù, vẽ xong cái nào là cất đi cái đó, định bụng lúc rảnh rỗi sẽ mang ra thử nghiệm xem cuối cùng có tấm nào dùng được không.
“Đến đây nào đại huynh đệ, coi như ngươi xui xẻo, thử xem sao nhé.” Tiểu Mã đặt xấp Địa Hỏa Phù bên cạnh đầu con quái vật, cầm lấy một tấm dán lên trán nó, nhắm mắt lại niệm chú ngữ một hồi. Vô dụng, cậu xé đi, lại dán tấm khác lên, vẫn không có tác dụng. Một hơi thay liên tiếp bảy tám tấm, kết quả không có tấm nào phát huy hiệu lực.
Con quái vật kia vì sợ hãi thần lực trên đồng tiền đúc mẫu mà không dám phản kháng, chỉ ngơ ngác nhìn Tiểu Mã, không biết cậu đang diễn trò gì. Nếu nó biết mình bị mang ra làm vật thí nghiệm đạo thuật, có lẽ vì nhục nhã mà lập tức cắn lưỡi tự sát mất.
“Ta không tin là không có tấm nào dùng được!” Tiểu Mã nổi giận, dứt khoát đem mấy chục tấm còn lại dán hết lên người con quái vật, nhẩm niệm chú ngữ. Chỉ nghe thấy một tiếng “oanh”, cậu trợn mắt nhìn lại, chỉ có khoảng ba bốn tấm linh phù là bốc cháy. Cậu bất đắc dĩ lắc đầu, mình cực khổ vẽ nhiều như vậy, hóa ra chỉ có bấy nhiêu tấm là dùng được.
Trên người con quái vật, những chỗ bị Địa Hỏa đốt trúng lập tức héo rút lại, chảy ra thứ máu đen vừa tanh vừa thối. Chỉ trong chốc lát, cả người nó đã bị thiêu rụi, máu đen chảy lênh láng khắp nơi.
“Lần đầu tiên ra tay, coi như... cũng không tệ chứ?” Tiểu Mã nhìn vũng máu đen đang dần đông lại trên sàn khoang thuyền, da đầu hơi tê dại, tự an ủi mình.
Lúc này, tại động phủ của Thủy Quỷ, Diệp Thiếu Dương ném một nắm đồng tiền về phía trước. Chỉ nghe thấy một tiếng “xèo”, một bóng đen không kịp hiện hình đã bị đánh thành tinh phách, hồn phi phách tán.
“Thiên sư Mao Sơn tại đây, tất cả hiện hình cho ta!” Diệp Thiếu Dương quát lớn một tiếng, ném ra một nắm đậu đồng. Mấy con quỷ bị đập trúng lập tức hiện hình tại chỗ, nhảy loạn xạ rồi hướng về phía Diệp Thiếu Dương dập đầu bái lạy.
“Đại sư tha mạng, chúng con là dân làng gần đây, bị Thủy Quỷ hại chết rồi bắt về làm quỷ bộc. Chúng con chưa từng hại người, xin đại sư siêu độ cho chúng con...”
Diệp Thiếu Dương hỏi: “Thủy Quỷ ở chỗ nào?”
“Ngay trong động phủ, tu vi nó rất mạnh, nhiều pháp sư đã bị nó hại chết rồi, đại sư phải cẩn thận.”
Diệp Thiếu Dương không nói nhiều, vẽ một tấm Dẫn Hồn Phù ném vào trong gió, nói với mấy con quỷ: “Đi vãng sinh đi.”
Mấy con quỷ khấu đầu bái tạ, bám vào linh phù rồi bay ra ngoài động phủ.
Diệp Thiếu Dương đi tới cuối hang động, thấy một cổng vòm có kiến trúc rất đặc biệt, bên trên treo một bức rèm che, trông rất có phong cách cổ xưa. Diệp Thiếu Dương nhíu mày, vén rèm bước vào.
Bàn trang điểm, tủ thấp, giường lớn chạm hoa, tất cả đều được làm bằng gỗ hồng sắc (gỗ trắc), phong cách kiều diễm. Diệp Thiếu Dương nhìn qua là biết ngay đây là phòng ngủ của một cô gái thời xưa.
Đối diện còn có một cổng vòm khác có rèm che, Diệp Thiếu Dương không đi vào mà hiên ngang ngồi xuống giường, nói: “Ra đây đi, ra đây nói chuyện.”
Bức rèm khẽ động, một cô gái bước ra, mặc cổ phục hoa lệ, đầu đội trâm phượng ngọc trai, tay cầm một chiếc khăn lụa, nhẹ nhàng tiến tới. Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu nhìn, cô gái này chừng hơn hai mươi tuổi, diện mạo khá xinh đẹp, dáng người thướt tha.
Nàng vừa bước ra, quỷ khí lập tức tràn ngập khắp phòng. Diệp Thiếu Dương trong lòng trầm xuống, tu vi của kẻ này không hề thấp!
Cô gái cầm khăn lụa che miệng cười với Diệp Thiếu Dương, nũng nịu nói: “Đại sư thật là không có lễ phép, xông loạn vào khuê phòng người ta thì thôi đi, lại còn ngồi trên giường người ta nữa. Còn ra thể thống gì?”
Diệp Thiếu Dương nhìn nàng, thản nhiên nói: “Giang Cơ? Đến từ sông Minh Hà ở Tây Quỷ Vực sao?”
Nữ tử cười cười: “Đại sư thật tinh mắt, cứ gọi ta là Mỹ Hoa đi.”
Diệp Thiếu Dương hừ một tiếng, cười nói: “Ta không hiểu, vì sao cứ là nữ quỷ thì đều muốn biến thành dáng vẻ trẻ đẹp? Ngươi rõ ràng đã mấy trăm tuổi rồi, tính theo tuổi nhân gian thì là một bà lão, cũng bày đặt góp vui sao.”
Sắc mặt nữ quỷ thay đổi, nói: “Ta chỉ là biến thành dáng vẻ ở kiếp trước thôi.”
Diệp Thiếu Dương cười nhạt: “Ngươi là quỷ của Quỷ Vực, lấy đâu ra kiếp trước?”
“Hai trăm năm trước, ta từng đến nhân gian một chuyến, khi đó, ta tên là Mỹ Hoa.”
Diệp Thiếu Dương chợt hiểu ra, hóa ra cách bài trí trong động phủ này và cả trang phục của nàng ta đều được biến hóa theo sở thích của “kiếp trước”.
“Chuyện trước kia ta không quan tâm,” Diệp Thiếu Dương nói, “Lần này, là ai đưa ngươi tới nhân gian?”
Mỹ Hoa nheo mắt nhìn cậu: “Ta sẽ không nói cho ngươi biết đâu. Đại sư, ta nói thật cho ngươi hay, ngươi đấu không lại hắn đâu, càng đừng nói đến con yêu quái đứng sau lưng hắn.”
“Thất Nãi Nãi sao?”
Mỹ Hoa cười: “Đại sư sợ rồi à?”
Diệp Thiếu Dương thản nhiên: “Có sợ hay không không liên quan đến ngươi, dù sao ngươi cũng chẳng nhìn thấy được đâu.”
Mỹ Hoa biến sắc, thở dài một tiếng rồi đi tới bàn trang điểm, mở ngăn kéo ra. Một luồng kim quang bắn ra, đó là ánh sáng phát ra từ vàng ròng.
Diệp Thiếu Dương nhìn kỹ, trong ngăn kéo đầy ắp những thỏi vàng nguyên bảo.
“Đây đều là vàng ta mò được dưới đáy nước, không biết có đủ để mua một cái mạng không?” Mỹ Hoa hỏi, “Nếu đại sư không ham tài, ta còn có thứ khác.”
Diệp Thiếu Dương trong lòng hơi hồi hộp, không biết nàng ta định dùng mỹ nhân kế với mình hay sao? Nhưng thực tế chứng minh cậu đã nghĩ quá xa, Mỹ Hoa kéo một ngăn kéo khác ra, lấy ra một tấm thẻ gỗ dài bằng lòng bàn tay, bên trên khắc một đồ án màu vàng sẫm. Diệp Thiếu Dương nhìn kỹ, hình vẽ đó là... một chiếc lá cây?
“Thiên Sư Bài!” Diệp Thiếu Dương thất kinh, kêu lên thành tiếng.
Mỹ Hoa hé môi cười, nói: “Diệp Thiên sư thật là biết nhìn hàng nha.”
Đề xuất Voz: Chuyến đi kinh hoàng