Chương 1758: Chúng ta pháp sư sợ gì vừa chết

Thiên Long đạo nhân nói: “Không sai.”

Ngô Gia Vĩ đáp: “Ngươi đừng nằm mơ, Thiếu Dương bọn họ không phải kẻ ngu, càng đừng nói bên cạnh còn có quân sư. Ngươi muốn phục kích họ, đừng hòng có cửa.”

Thiên Long đạo nhân tán thành gật đầu: “Ta đồng ý, cho nên... tất cả đều phải xem biểu hiện của ngươi. Ta tin ngươi có thể làm được, dù sao hắn cũng dành cho ngươi sự tín nhiệm tuyệt đối.”

Ngô Gia Vĩ hơi ngẩng đầu, nhìn chằm chằm gã béo lùn này, nhạt giọng hỏi: “Ngươi cũng biết hắn tuyệt đối tín nhiệm ta, vậy mà ngươi nghĩ ta sẽ bán đứng bạn bè sao?”

“Không thể nào.” Thiên Long đạo nhân nhún vai, “Nếu đổi lại là ta, ta cũng sẽ không bán đứng bằng hữu, nhưng mà... ai bảo ta đang nắm giữ tính mạng của em trai ngươi chứ. Nói đơn giản thế này, đây là một sự lựa chọn: bán đứng bạn bè, hay là cứu mạng em trai? Ngô đạo trưởng à, bạn bè có thể có rất nhiều, nhưng em trai ruột thịt thì chỉ có một mà thôi...”

“Em trai ruột chỉ có một...” Câu nói này như nện mạnh vào lòng Ngô Gia Vĩ. Hắn quay đầu nhìn Ngô Gia Đạo một cái.

“Ca ca...” Ngô Gia Đạo tay ôm cổ, khẽ gọi một tiếng.

Ngô Gia Vĩ nhìn đăm đăm vào cậu em, buông một câu: “Xin lỗi.”

Thiên Long đạo nhân mỉm cười đầy đắc ý.

“Em dù sao cũng là em trai ruột của anh mà...” Ngô Gia Đạo lùi lại phía sau, trong mắt mang theo vẻ khẩn cầu.

Ngô Gia Vĩ gằn giọng: “Ngươi thật sự tin rằng sau khi giết bọn Thiếu Dương, lão ta sẽ tha cho ngươi sao? Đừng nằm mơ nữa. Ca ca sẽ cùng ngươi tử chiến một trận, cùng chết ở nơi này!”

Ngô Gia Đạo ngẩn người, quay đầu nhìn về phía Thiên Long đạo nhân.

Thiên Long đạo nhân vẫn luôn quan sát thần sắc của hai anh em, biểu hiện của Ngô Gia Đạo hoàn toàn nằm trong dự liệu của lão. Lão liền lên tiếng: “Ngươi đối với ta không có uy hiếp, ta không cần thiết phải giết ngươi. Thậm chí là Diệp Thiếu Dương, ta cũng sẽ không sát hại. Ta biết hắn là ai, giết hắn sẽ gây ra đại họa ở cả hai giới Âm Dương. Thứ ta muốn là Ngư Trường Kiếm. Chỉ cần đoạt được kiếm, ta sẽ cao chạy xa bay, tuyệt không giết ai cả.”

Ngô Gia Đạo nghe vậy, thần sắc phức tạp nhìn anh trai, rồi lại nhìn Thiên Long đạo nhân, cắn răng nói: “Ca ca, đánh cược một lần đi.”

Ngô Gia Vĩ do dự một chút, lạnh lùng đáp: “Ta không tin lời lão ta.”

“Em cũng không dám tin, nhưng mà... đây là cơ hội duy nhất. A!” Ngô Gia Đạo ôm cổ thét lên, hai đầu gối bủn rủn, “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất.

Thiên Long đạo nhân bồi thêm: “Thời gian của ngươi không còn nhiều, không có bần đạo làm phép khống chế, ngươi sẽ sớm mất mạng thôi. Tin ta đi, ta là thương nhân, hòa khí sinh tài, lợi ích là trên hết. Hắc hắc, hơn nữa ta vốn rất sợ phiền phức, nếu có thể không giết người, ta tuyệt đối sẽ không ra tay.”

Ngô Gia Đạo gượng đứng dậy, cắn răng một cái, xoay người đối mặt với Ngô Gia Vĩ nhưng lại lùi dần về phía Thiên Long đạo nhân: “Ca ca, van cầu anh, em mới mười chín tuổi, em không muốn chết...”

“Gia Đạo, em...”

Thiên Long đạo nhân thấy sự việc đã thành công quá nửa, thầm vui trong lòng. Lão bày ra dáng vẻ thấm thía, nói với Ngô Gia Vĩ: “Làm vậy tốt cho cả hai, hơn nữa đây là lựa chọn của em trai ngươi, ngươi thực sự nhẫn tâm nhìn nó chết sao?”

Ánh mắt Ngô Gia Vĩ lộ vẻ do dự, giơ tay định kéo em trai lại. Nhưng Ngô Gia Đạo lại bước nhanh hơn về phía Thiên Long đạo nhân, đi tới sát bên cạnh, túm lấy hai tay lão nói: “Đạo trưởng, giúp tôi khuyên anh ấy với!”

“Gia Đạo, em qua đây! Cứ cho là anh đồng ý, chúng ta cũng cần bàn bạc kỹ lưỡng đã!”

Ngô Gia Vĩ vươn tay định kéo em trai, Thiên Long đạo nhân tiến lên một bước ngăn lại: “Ngô đạo trưởng, ngươi đừng cố chấp như vậy...”

Lời còn chưa dứt, lão đột nhiên cảm thấy sau lưng đau nhói, như có vật gì đó đâm sâu vào. Lão kinh hãi, vừa định quay đầu lại thì Ngô Gia Vĩ ở đối diện đã phi thân nhảy vọt lên, một kiếm chém xuống.

Trong tình thế cấp bách, Thiên Long đạo nhân bản năng nhấc tay lên đỡ.

“Xoẹt” một tiếng, Tàng Phong Kiếm dọc theo vai Thiên Long đạo nhân chém xuống, chặt đứt lìa một cánh tay của lão, máu tươi phun ra xối xả.

Lúc này, mấy tên đạo sĩ đứng sau lưng Thiên Long đạo nhân mới sực tỉnh hồn, đồng loạt tấn công Ngô Gia Đạo.

Ngô Gia Vĩ biết trong cơ thể em trai đang bị tà vật ký sinh khống chế, không thể phát huy toàn lực, vì vậy hắn bỏ qua Thiên Long đạo nhân, cắn đầu lưỡi phun máu lên thân kiếm Tàng Phong, nhắm thẳng về phía sau lưng em trai mà ném đi. Kiếm quang màu xanh rực sáng, trong nháy mắt chém chết hai người.

Ngô Gia Vĩ lướt tới, ôm ngang lưng em trai, phá vòng vây chạy thoát ra ngoài, lao nhanh về phía trước.

Thiên Long đạo nhân ngồi bệt xuống đất, định vận pháp lực nhưng nhận ra một cánh tay đã mất, lão thở dài đầy bất lực, cười khổ: “Cả đời săn ưng, lại có ngày bị ưng mổ mù mắt.”

Hồi tưởng lại màn kịch của hai anh em kia, quả thực là thiên y vô phùng, ngay cả một kẻ am hiểu âm mưu quỷ kế như lão cũng phải trúng kế.

Thiên Long đạo nhân một tay kết ấn, hạ lệnh cho toàn bộ lệ quỷ trong thạch thất đuổi theo hai anh em. Sau đó lão gọi một tên đệ tử lại, thừa lúc hắn cúi xuống, lão dùng bàn tay còn lại đánh mạnh vào huyệt Mệnh Môn trên đỉnh đầu hắn, đánh nát vụn hồn phách. Ngay khi thi thể chưa kịp ngã xuống, lão niệm chú, hồn phách của chính mình bay ra, nhập vào cơ thể tên đệ tử đó.

Sinh hồn đoạt xá là một pháp thuật đặc sắc của Chúng Các phái, chỉ cần đối phương chưa chết là có thể thi triển.

Sau khi đoạt xá, tuy hồn lực vẫn còn nhưng vì thay đổi thân thể, cương khí nguyên bản trong cơ thể cũ không mang theo được, thực lực vì thế giảm mạnh. Thiên Long đạo nhân liếc nhìn thân xác cũ của mình, tuy béo tròn như một quả cầu, nhưng chỉ có lão mới biết trong cơ thể đó ẩn chứa cương khí hùng hậu đến mức nào.

“Đáng chết! Ta phải giết sạch các ngươi!”

Thiên Long đạo nhân gầm lên, thúc giục đám đệ tử đuổi theo.

“Ca ca, màn diễn vừa rồi của chúng ta không tệ chứ?” Ngô Gia Đạo được anh trai dìu đi, giọng nói rất yếu ớt nhưng nét mặt lại tràn đầy niềm vui.

“Thiên y vô phùng.”

“Ca ca, ngay từ đầu anh có tin thật không?”

“Không.” Ngô Gia Vĩ trả lời, “Mãi đến khi em vừa lùi về phía lão ta vừa rút Tử Đằng Thừng ra, anh mới biết kế hoạch cụ thể của em. Nhưng ngay từ đầu anh đã biết em sẽ không khuất phục. Em là em trai của anh, anh đương nhiên biết em không phải kẻ hèn nhát.”

Ngô Gia Vĩ hiếm hoi thốt ra một câu: “Thực ra, em luôn là niềm tự hào của anh.”

Từ đầu đến cuối, Ngô Gia Vĩ luôn tin tưởng em trai mình sẽ không bao giờ làm chuyện phản bội bạn bè. Đừng nói là họ không tin lời Thiên Long đạo nhân, cho dù lão nói thật, họ cũng tuyệt đối không bán đứng Diệp Thiếu Dương. Lúc đó Ngô Gia Vĩ đã nghĩ đến chuyện liều mạng, cùng lắm thì hai anh em cùng chết trận.

Thiên Long đạo nhân tin họ, một phần vì họ diễn quá đạt, phần khác vì lão cho rằng đó là lựa chọn duy nhất của họ. Lão không hiểu rằng, với những người như anh em họ Ngô, có một thứ còn quan trọng hơn cả mạng sống, đó chính là hai chữ: Đạo Nghĩa.

“Ca ca, trong người em khó chịu quá, có lẽ... em sắp chết thật rồi...” Ngô Gia Đạo run rẩy nói. Cậu có thể cảm nhận được một thứ gì đó sống động đang chạy dọc trong kinh mạch, giải phóng một luồng sức mạnh tà ác đáng sợ. Cậu chỉ có thể tập trung cương khí để chống chọi, nhưng vẫn liên tục bại trận, chỉ là đang kéo dài hơi tàn mà thôi.

Đề xuất Tiên Hiệp: Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN