Chương 1767: Thông Linh Pháp Ấn

Đây cũng là cấm khu mà Âm Ti luôn duy trì, tuyệt đối không cho phép pháp sư nhân gian tìm cách hóa giải. Chính vì nguyên nhân này, thái độ của pháp thuật giới đối với phương diện này gói gọn trong bốn chữ: Gác lại chờ xử lý.

Diệp Thiếu Dương há hốc mồm, chưa kịp mở miệng, Từ Công đã nói: “Ngươi đừng hỏi thêm gì nữa, về chuyện này, một chữ ta cũng sẽ không tiết lộ cho ngươi. Thực tế, ngay cả chính ta cũng không nắm rõ hoàn toàn.”

Diệp Thiếu Dương cũng hiểu điều này, bản thân gặng hỏi nãy giờ đã là quá nhiều, có hỏi thêm cũng vô ích.

Từ Công đề phòng hắn hỏi tiếp, chủ động tổng kết lại: “Năm đó thi thể Bạch Khởi đã bị phong ấn, sau đó lại biến mất không dấu vết, bản thân Từ Phúc cũng mất tích. Phương diện này chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó không bình thường. Âm Ti nhất định phải tìm lại Thông Linh Pháp Ấn, mà Từ Phúc thì tung tích không rõ, người duy nhất có khả năng biết được chân tướng chính là Bạch Khởi.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Hắn lúc đó chẳng phải đã bị phong ấn sao, hồn lực đều bị cắt đứt, làm sao hắn biết Từ Phúc đã đi đâu?”

“Hồn lực bị cắt đứt, nhưng Nguyên Thần vẫn tồn tại, lúc đó bị nhốt trong Thông Linh Pháp Ấn. Chỉ cần có thể phục hồi hồn phách, Âm Ti tự nhiên có biện pháp thông qua sự liên hệ giữa hồn phách và Nguyên Thần để tìm ra vị trí Nguyên Thần của Bạch Khởi.”

Diệp Thiếu Dương trầm ngâm: “Tìm được Nguyên Thần của Bạch Khởi, cũng đồng nghĩa với việc tìm được Thông Linh Pháp Ấn.”

“Cái này cũng chưa chắc, nhưng bắt được Nguyên Thần của Bạch Khởi, Âm Ti sẽ có cách để biết năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, từ đó mới định ra kế hoạch tiếp theo. Đây là đầu mối duy nhất, vì thế nhất định phải làm sống lại hồn phách của Bạch Khởi.”

Diệp Thiếu Dương suy tư một chút rồi hỏi: “Cho nên nhất định phải cần ta ra tay sao?”

“Ngươi là cấp bậc Linh Tiên, lại nắm giữ Tiên Thiên Bát Quái, nhân gian hầu như chỉ có ngươi mới có thể mở được Hỗn Nguyên Đại Trận này.”

Diệp Thiếu Dương nhìn lão, thẳng thừng nói: “Thứ cho ta nói thẳng, tu vi của Từ Công ngài cao hơn ta, ngài chắc cũng biết Tiên Thiên Bát Quái chứ, cho dù ngài không biết, Âm Ti chắc chắn cũng có người biết... Vậy ngài có thời gian đứng đây giải thích với ta nhiều như vậy, sao không tự mình động thủ cho xong?”

Khóe miệng Từ Công lộ ra một nụ cười bất đắc dĩ: “Bởi vì ta là quỷ, ngươi là người. Có một số việc, chỉ có nhân loại mới có thể làm được. Ngoài hai điểm ta vừa nói, còn có một điểm cực kỳ quan trọng: Ngươi và Từ Phúc giống nhau, đều là Tiên Thiên Linh Thể. Năm đó khi Từ Phúc bố trí Hỗn Nguyên Đại Trận này, đã dùng một giọt máu của mình làm trận dẫn...”

“Nay muốn giải khai Hỗn Nguyên Đại Trận, trừ phi có máu của một nhân loại cũng là Tiên Thiên Linh Thể, nếu không thì không cách nào làm được. Ta nói như vậy, ngươi chắc không còn nghi vấn gì nữa chứ?”

“Có, ta chỉ muốn hỏi... Trùng hợp đến thế sao?” Bản thân là Linh Tiên, lại nắm giữ Tiên Thiên Bát Quái, hai điểm này cùng hội tụ đã là trùng hợp đến cực điểm, đằng này mình lại còn là Tiên Thiên Linh Thể. Đem ba điểm này đặt cạnh nhau, nếu còn dùng hai chữ “trùng hợp” để giải thích thì tỷ lệ này chẳng khác nào trúng số độc đắc.

Diệp Thiếu Dương nghĩ tới, những người khác đương nhiên cũng nghĩ tới, nhất thời ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào mặt Từ Công, chờ lão giải thích.

Từ Công sắc mặt không đổi, điềm nhiên nói: “Tiểu Thiên Sư, chuyện này đặt trên người ngươi thì có vẻ rất trùng hợp, nhưng nếu phóng tầm mắt rộng ra thì sẽ không thấy trùng hợp nữa. Chính vì hầu như không có ai có thể tập trung cả ba yếu tố này vào một thân, nên mấy nghìn năm qua Âm Ti mới bó tay không có cách nào, mãi đến nay mới đợi được ngươi... Mấy nghìn năm mới xuất hiện một pháp sư phù hợp yêu cầu như ngươi, đây có tính là trùng hợp không?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Nghe ngài nói vậy, sao ta cảm giác mình cứ như trúng số độc đắc ấy nhỉ.”

Từ Công nói: “Nếu có một vị trí mà trong hàng tỷ người chỉ có một người được chọn, bất kể người đó là ai, họ đều sẽ cảm thấy tại sao lại là mình. Thế nhưng nhìn rộng ra, nhất định sẽ có một người như vậy xuất hiện.”

Diệp Thiếu Dương nghe lão giải thích, cũng có chút hiểu ra. Lấy một ví dụ cực đoan hơn chính là vé số, mỗi kỳ chỉ có một người trúng giải độc đắc, ai cũng nghĩ mình không thể trúng, nhưng thực tế mỗi người đều có cơ hội... Tuy nghĩ vậy, nhưng Diệp Thiếu Dương vẫn cảm thấy loại “vận may” này rơi xuống đầu mình dường như không chỉ đơn giản là trùng hợp. Nhưng lý lẽ Từ Công đưa ra không có vấn đề gì, hắn cũng chẳng biết phản bác ra sao.

Tứ Bảo lên tiếng: “Ngươi đừng xoắn xuýt chuyện này nữa. Từ Công, ta chỉ muốn hỏi một câu, làm sống lại hồn phách Bạch Khởi có nguy hiểm gì không? Đừng quên năm đó Thanh Y và Từ Phúc phải cùng nhau ra tay mới trấn áp được hắn, lại còn dùng đến bảo bối gì đó...”

Từ Công đáp: “Chuyện này không cần lo lắng, chỉ là làm sống lại hồn phách thôi. Cho dù tu vi có thông thiên đi nữa mà không có Nguyên Thần thì cũng chỉ là một cái xác rỗng, không thể có khả năng tấn công. Tiểu Thiên Sư, ngươi mau hành động đi, ngươi đã trì hoãn quá lâu rồi, chậm trễ e là sinh biến!”

Diệp Thiếu Dương cau mày hỏi: “Sinh biến gì cơ?”

Từ Công vừa định mở miệng, trong ống tay áo đột nhiên có thanh quang tràn ra. Lão biến sắc, thò tay vào ống tay áo lấy ra một tấm ngọc bài phát sáng, lẩm bẩm: “Quả nhiên đã đến.”

Lão ngẩng đầu nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: “Ta chẳng phải đã nói với ngươi rồi sao, không chỉ chúng ta đang tìm Bạch Khởi, mà người của Thái Âm Sơn cũng đang tìm hắn, hiện tại đã tìm tới tận cửa rồi.”

Diệp Thiếu Dương ngẩn người. Suốt dọc đường đi hắn vẫn luôn đề phòng thế lực Thái Âm Sơn, nhưng ngoại trừ lúc mới vào sa mạc có một con tà vật trà trộn vào đội ngũ, sau đó không hề gặp lại lần nào nữa. Ngay cả khi xuống mộ, trong lòng hắn vẫn luôn cảnh giác. Hắn lập tức cảm thán: “Hóa ra người của Thái Âm Sơn cũng xảo quyệt giống ngài, đều trông chờ ta tìm được Bạch Khởi rồi mới tới cướp đoạt. Biết thế này giữa đường ta quay về quách cho rồi, để xem các người tính sao.”

Tứ Bảo hỏi Từ Công: “Ngài làm sao biết người của Thái Âm Sơn đã đến?”

Từ Công nói: “Các ngươi thật sự tưởng ta đi một mình tới đây sao? Ta đã sớm đoán được bọn chúng sẽ không bỏ qua cơ hội này, nên đã bố trí viện binh ở lối vào cổ mộ rồi. Trong cổ mộ có phong ấn cổ xưa, bọn chúng không vào được ngay, ít nhất cũng có thể chống đỡ được một lúc.”

Diệp Thiếu Dương nghe lão nói vậy, trong lòng nhất thời thấy bất an: “Sao ngài không mang thêm nhiều người tới?”

Từ Công cười bất đắc dĩ: “Âm thần không tiện đấu pháp ở dương gian, lần này là vì để ngăn chặn thế lực Thái Âm Sơn mới buộc phải ngoại lệ. Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, thực lực của những người ta mang tới cũng khá ổn, Thất gia, Bát gia cùng với một toán âm thần của Hoàn Hồn Ty...”

Hắc Bạch Vô Thường vậy mà cũng tới!

Đám người nhất thời chấn kinh. Diệp Thiếu Dương nói: “Từ Công ngài cũng quá đề cao đối phương rồi, có Thất gia Bát gia ở đó thì chắc chắn không thành vấn đề.”

Từ Công khẽ gật đầu: “Thái Âm Sơn nếu đã dám động thủ, tự nhiên là có chuẩn bị. Không cầu đánh lui được bọn chúng, chỉ cần có thể ngăn cản trong một thời gian ngắn là đủ. Tiểu Thiên Sư, làm phép đi!”

Diệp Thiếu Dương nói: “Ngài nhắc đến Thái Âm Sơn ta mới nhớ, bên cạnh ta vẫn còn một mối họa ngầm chưa trừ bỏ, cũng tại ta đại ý, giờ không biết phải làm sao cho phải.”

Mọi người lập tức tò mò nhìn hắn.

Vấn đề này có chút phức tạp, nhất thời không thể giải thích rõ ràng được, Diệp Thiếu Dương thở dài: “Trách ta, vốn muốn để hắn tự mình hiện hình để tránh đánh rắn động cỏ, tính sai duy nhất chính là cái cửa thủy tinh chết tiệt này, vào rồi là không ra được nữa, đúng là cái hố mà.”

Đề xuất Voz: Như Giấc Chiêm Bao Của HeBe
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN