Chương 1778: Quần Anh chiến đấu Tà Thần 2
Diệp Thiếu Dương quát lớn: “Đúng vậy, cái gì mà Bạch Khởi, cái gì mà Trảm Tam Thi? Lão tử không tin hơn mười người chúng ta lại không đánh nổi một mình hắn. Nhớ năm đó Tu La Quỷ Mẫu chẳng phải cũng bị các ngươi đánh cho nằm xuống đó sao? Các ngươi cứ tin ta, chỉ cần các ngươi trụ vững, ta sẽ xử hắn!”
Dứt lời, hắn là người đầu tiên nhảy lên Hỗn Thiên Lăng, lao thẳng về phía trước.
Cả đám hơn mười người bị Bạch Khởi dồn vào góc phòng này, vốn dĩ sĩ khí có phần sa sút. Nhưng những người này tính tình vốn đơn giản, nghe Diệp Thiếu Dương rót vào tai những lời cổ vũ như “canh gà tâm hồn” này, nhất thời hào khí ngút trời, quên sạch chênh lệch thực lực giữa đôi bên, từng người một đuổi theo bóng lưng Diệp Thiếu Dương.
Ngay cả Phượng Hề là người từ bên ngoài đến cũng bị sự cổ vũ này làm cho cảm động, lập tức xông lên, sợ bản thân tụt lại phía sau. Hắn liếc nhìn tấm lưng có chút gầy yếu của Diệp Thiếu Dương, nhưng bóng lưng ấy dường như ẩn chứa một loại sức mạnh thần bí, khiến người ta tin rằng chỉ cần đi theo hắn, nhất định sẽ không thất bại.
Từ Văn Trường nhìn bóng hình này, trầm ngâm suy nghĩ, sau đó cũng xông lên. Hai tay ông hư không kết ấn, hỗ trợ bọn họ đánh chết lũ Thủy thi và lệ quỷ cản đường.
“Thật là lũ không sợ chết.” Bạch Khởi nhìn đám người Diệp Thiếu Dương, khóe miệng nở nụ cười giễu cợt. Trường kiếm quét ngang, cuốn lên sóng máu ngập trời ập tới.
Tiểu Cửu là người đầu tiên lao lên, dùng yêu khí ngăn cản sóng máu. Diệp Thiếu Dương, Tứ Bảo và Phượng Hề cùng lúc xông tới, ai nấy đều thi triển thủ đoạn tấn công Bạch Khởi.
Quả Cam, Mỹ Hoa và những người khác cũng lặn xuống nước, thi triển pháp thuật điều khiển huyết thủy, tạo ra những luồng mạch ngầm cuồn cuộn, triển khai thế công từ dưới lên trên.
Diệp Thiếu Dương dán ba tấm Ám Kim Thần Phù lên thân kiếm Thất Tinh Long Tuyền. Phù ấn tương tác với linh lực của bảo kiếm, tạo ra sức mạnh to lớn đến mức chính hắn cũng gần như không thể khống chế nổi. Hắn hai tay nắm chặt kiếm, chém thẳng về phía Bạch Khởi.
Bạch Khởi điềm nhiên triệu hồi mấy con Huyết Khô Lâu để đối phó với nhóm Tứ Bảo. Một tay hắn chộp vào trong sóng máu, nhấc bổng một luồng huyết quang tạo thành một kết giới cường đại bảo vệ quanh thân, ngăn chặn đòn tấn công điên cuồng của Tiểu Cửu, còn bản thân thì dùng Ngư Trường kiếm triền đấu với Diệp Thiếu Dương.
“Diệp Thiếu Dương, ta rất thưởng thức tính cách này của ngươi. Lần này ta thoát khốn, tất sẽ rong ruổi khắp hai giới Âm Dương, chính là lúc cần dùng người. Hay là ngươi quy thuận ta đi?”
Diệp Thiếu Dương cười khẩy: “Không ra vẻ thì chết à? Có điều ngươi cũng chẳng có cơ hội mà rong ruổi hai giới Âm Dương đâu.”
Ngay lập tức, hắn mặc kệ đòn tấn công của Ngư Trường kiếm, đột nhiên đâm thẳng Thất Tinh Long Tuyền kiếm vào giữa mặt Bạch Khởi.
“Muốn lưỡng bại câu thương sao?” Bạch Khởi chẳng mảy may để tâm, ngược lại còn tiến lên một bước. Tiếng “phập” vang lên, Ngư Trường kiếm đâm vào vai Diệp Thiếu Dương. Lúc này, mũi kiếm Thất Tinh Long Tuyền cũng chỉ còn cách mi tâm hắn một khoảng bằng đốt ngón tay.
Khoảnh khắc Ngư Trường kiếm đâm vào vai Diệp Thiếu Dương, lẽ ra bản thân Bạch Khởi cũng không thể tránh khỏi bị thương. Nhưng vào giây phút ngàn cân treo sợi tóc, giữa mi tâm hắn bỗng nhiên mở ra Thiên Nhãn, một luồng hồn lực bắn ra, lại có thể chặn đứng thế công của Thất Tinh Long Tuyền kiếm.
Bạch Khởi cười nhạt, nhưng nụ cười vừa mới hé ra thì đột nhiên nhận thấy có điều bất ổn. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, thấy ba tấm linh phù đang bùng cháy ngay đỉnh đầu mình, giải phóng một luồng linh lực khủng khiếp, xé toạc một lỗ hổng trên lớp kết giới vốn tưởng như bất khả xâm phạm.
“Ám Kim Thần Phù!” Bạch Khởi kinh hãi. Hắn vừa định thử tu bổ kết giới thì Tiểu Cửu đã lách được nửa thân hình vào trong. Nàng nở một nụ cười tà mị, chín chiếc đuôi lập tức vươn tới quấn chặt lấy Bạch Khởi như những xúc tu, dùng yêu lực bắt đầu siết mạnh một cách điên cuồng.
Đến lúc này Bạch Khởi mới hiểu mình đã mắc mưu Diệp Thiếu Dương. Kiếm vừa rồi đâm tới căn bản không phải muốn lưỡng bại câu thương, mà là để thu hút sự chú ý của hắn. Trong khi hắn dồn toàn lực đề phòng mũi kiếm đó, ba tấm Ám Kim Thần Phù dán trên thân kiếm đã lặng lẽ dính chặt lên kết giới...
“Cho nên mới nói, làm người thì tốt nhất đừng có ra vẻ.” Diệp Thiếu Dương vung kiếm đâm thẳng vào yết hầu Bạch Khởi.
Không còn kết giới ngăn cản, một kiếm này vốn dĩ là đòn chí mạng, thế nhưng khi mũi kiếm chạm vào cổ họng Bạch Khởi lại không thể đâm xuyên qua nổi. Diệp Thiếu Dương sững sờ ngay tại chỗ.
“Long Tuyền kiếm, đệ nhất lợi khí của Đạo môn... Thế nhưng ta đã trảm được nhị thi, nhục thân thông linh, vốn khác xa với tà vật thông thường. Pháp khí nhân gian thì làm gì được ta?”
Dù đã bị áp sát, không thể bố trí kết giới được nữa, nhưng Bạch Khởi chỉ dựa vào tu vi bản thân cũng đủ để kháng cự lại Tiểu Cửu.
Đề xuất Huyền Huyễn: Tử Linh Pháp Sư! Ta Tức Là Thiên Tai