Chương 1868: Huyết sắc trẻ sơ sinh một
Diệp Thiếu Dương lắng tai nghe kỹ thanh âm này, lạnh lùng cười nói: “Đến không ít đâu.”
Rất nhanh, những tiếng bước chân trầm đục vang lên, nghe như thể đang bò lên lầu, tốc độ rất chậm nhưng lại đông đúc thành bầy.
Diêu Mộng Khiết và mấy người khác lập tức căng thẳng hẳn lên. Tiếng bước chân đã tiến vào lầu hai, từ từ đi tới bên ngoài cửa phòng. Diệp Thiếu Dương và cả nhóm đợi một lúc lâu, nhưng bên ngoài lại bỗng dưng không còn động tĩnh gì nữa.
Diệp Thiếu Dương không còn kiên nhẫn chờ đợi, thấp giọng nói: “Mở cửa ra.”
“Thiếu Dương ca, chuyện này...” Diêu Mộng Khiết có chút chần chừ.
“Không sao đâu.” Diệp Thiếu Dương thấy bọn họ đều có chút do dự, liền tự mình đi tới, một tay kéo phăng cửa phòng ra.
Một bóng người giang rộng hai tay lao thẳng về phía hắn. Cũng may Diệp Thiếu Dương đã sớm chuẩn bị, trực tiếp tung một cước đạp tới. Bóng người đó bay ngược ra ngoài, đâm sầm vào những kẻ khác phía sau, làm ngã rạp một lúc năm sáu đứa.
Diệp Thiếu Dương định thần nhìn lại, trước mặt là một đống xác chết. Có cái đã chết từ lâu, thân thể khô quắt, da bọc xương; cũng có cái vừa mới chết không lâu, toàn thân sưng phù mọng nước. Lại có những cái chết không toàn thây, sọ não nát bét, bên trong đầy rẫy giòi bọ đang nhúc nhích, mỗi khi chúng gật gù cái đầu, óc lẫn với giòi bọ cứ thế chảy xuống ròng ròng...
Còn có những xác chết thiếu tay cụt chân, hoặc bị mổ bụng phanh thây, ruột gan lòi cả ra ngoài. Cái xác vừa bị Diệp Thiếu Dương đạp bay chính là một ví dụ, ruột của nó vốn đang quấn quanh cổ chân, kết quả bị chính nó giẫm lên, văng ra một luồng hỗn hợp phân, nước tiểu và dịch nhầy vàng khè, bên trong còn có cả đống giòi bọ và giun đũa đang ngoe nguẩy...
“Oẹ...” Ông Kim và tay đầu bếp đang nằm trên giường thấy cảnh này, cảm giác kinh hoàng chỉ là thứ yếu, chủ yếu nhất là quá buồn nôn, ngay tại chỗ liền nôn thốc nôn tháo.
Diêu Mộng Khiết cũng bịt chặt miệng, lao nhanh về phía cửa sổ, nhưng đột nhiên nghĩ đến bên ngoài có thể có tà vật nên lại cuống cuồng chạy ngược vào, tìm được thùng rác rồi nôn thốc nôn tháo.
Mấy nữ tu sĩ kia cũng đang phải cực lực kiềm chế...
Diệp Thiếu Dương tuy cũng thấy buồn nôn, nhưng đối với phản ứng mãnh liệt của bọn họ, hắn cảm thấy mùi thối mới là thứ đáng sợ nhất. Từng ấy cái xác cùng lúc tỏa ra tử khí và mùi xác thối, quả thực là không thể chịu đựng nổi!
Nếu trên đời này còn có thứ gì thối hơn cả phân và trứng thối, thì đó chỉ có thể là mùi xác thối.
Diệp Thiếu Dương bị hun cho xây xẩm mặt mày. Nhân lúc những cái xác đó còn chưa kịp bò dậy, hắn vội vàng xoay người đóng cửa lại, vẽ một lá Trấn Trạch Phù dán lên cửa, rồi lao tới bên cửa sổ hít lấy hít để không khí. Sau đó, cũng chẳng quản đến chuyện hỏa hoạn, hắn lôi từ trong ba lô ra một nắm lá ngải khô, ném xuống đất châm lửa đốt, phần còn lại thì chia cho mọi người, bảo bọn họ vò nát rồi nhét vào mũi, cảm giác sẽ khá hơn nhiều.
Lâm Tam Sinh nhìn bọn họ bị hành hạ đến mức sắp kiệt sức vì nôn mửa, nhíu mày nói với Diệp Thiếu Dương: “Có cần thiết không, thật sự thối đến vậy sao?”
Diệp Thiếu Dương lườm anh ta một cái: “Hóa ra anh là quỷ nên không ngửi thấy mùi thối à!”
Mùi lá ngải cháy đã át đi phần lớn mùi xác thối, khiến Diệp Thiếu Dương cảm thấy dễ chịu hơn hẳn. Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng đập cửa rầm rầm, linh phù bị kích hoạt, linh lực mạnh mẽ bám chặt lấy cánh cửa, ít nhất có thể tạm thời ngăn cản được một lúc.
“Đám này không phải Cương thi!” Diệp Thiếu Dương nhìn Eva và Diêu Mộng Khiết, phân tích: “Trên người bọn chúng hoàn toàn không có thi khí, hơn nữa có đứa còn mất cả đầu. Nếu là Cương thi thì lấy gì để điều khiển thân thể?”
Diêu Mộng Khiết nói: “Bọn chúng không phải Cương thi, chỉ là những người chết bình thường bị Ma Cà Rồng sai khiến tới làm nô bộc thôi.”
Diệp Thiếu Dương kinh hãi hỏi: “Ma Cà Rồng còn có bản lĩnh này sao?”
“Đúng vậy, máu của Ma Cà Rồng có thể khiến người chết sống lại dưới hình thái này. Dưới sự khống chế của chúng, những cái xác sẽ đi tấn công người khác, nhưng phạm vi không thể quá xa.” Diêu Mộng Khiết nhìn chằm chằm cửa phòng, lo âu nói: “Có thể sai khiến được nhiều xác chết như vậy, ít nhất cũng là một Hầu tước Ma Cà Rồng, chắc chắn hắn đang ở ngay gần đây.”
Diệp Thiếu Dương ngược lại chẳng quan tâm Hầu tước hay Công tước gì cả, điều hắn đang thắc mắc là, cho dù Ma Cà Rồng có bản lĩnh khống chế xác chết, nhưng đám xác này từ đâu ra? Từ nghĩa địa hay nhà xác bệnh viện? Quan trọng nhất đây là khu chung cư, đám xác chết này làm sao vào đây được, chẳng lẽ cứ thế rầm rộ xông qua cổng chính hay sao?
Những vấn đề này chỉ có thể để sau này nghiên cứu. Diệp Thiếu Dương đi tới cửa, tay vừa định vặn nắm đấm, nhưng nghĩ đến bộ dạng ghê tởm của đám xác bên ngoài, hắn thực sự có chút không muốn đối mặt. Tuy nhiên không còn cách nào khác, hắn đành phải mở cửa ra——
Đám xác chết vốn bị linh phù phong ấn bên ngoài lập tức ùa vào trong phòng.
Diệp Thiếu Dương vung Câu Hồn Tác quét ngang một vòng, đánh bay mấy cái xác đối diện. Kết quả là trong đó có một gã chết chưa lâu cũng chẳng quá ngắn, kết cấu thân thể đang ở giai đoạn bắt đầu thối rữa nhưng chưa tan rã hết. Bị một roi này của Diệp Thiếu Dương quất trúng, hai con mắt của gã trực tiếp văng ra ngoài.
Đặc biệt là gã này có lẽ là một kẻ chết đuối, trong bụng chứa đầy nước. Dưới cú va chạm của Câu Hồn Tác, cái bụng gã giống như một cái bánh bao nước bị ép mạnh, “phựt” một tiếng nổ tung. Một bụng nước xác thối cùng với ruột gan, nội tạng đã thối rữa lập tức phun trào ra ngoài. Cũng may Diệp Thiếu Dương phản ứng nhanh, thi triển Thiên Cương Bộ lùi lại mấy bước. Nhìn bãi chiến trường bừa bãi trước mặt, hắn vẫn còn chưa hoàn hồn, thở hồng hộc nói: “May mà đại ca đây có luyện qua, nếu không thì thật sự chết vì bẩn ở đây mất!”
Diêu Mộng Khiết quay đầu liếc nhìn hắn một cái, đưa tay chỉ chỉ vào trước ngực hắn định lên tiếng nhắc nhở, nhưng bản thân cô lại chịu không nổi, vội lao tới thùng rác bịt miệng nôn tiếp.
Diệp Thiếu Dương nhìn xuống ngực mình, trên quần áo đang dính một thứ không biết là dạ dày hay bộ phận gì, đã mủn đi một nửa, dính thêm một lớp dịch vàng khè, giòi bọ thì đang bò lổm ngổm bên trên...
Mẹ kiếp... Tuy nhìn từ xa thì còn nhịn được, nhưng khi nó dính lên người mình... thực sự là... Diệp Thiếu Dương vội vàng rũ áo, hất thứ đó xuống. Tuy nhiên dịch nhầy dường như đã thấm qua lớp vải, cảm giác da thịt lạnh lẽo khiến hắn run bắn người, nổi cả da gà.
“Cẩn thận!” Diêu Mộng Khiết kêu lên một tiếng. Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu lên thì thấy một cái xác đã lao tới. Hắn vội vàng tung một cước đá văng nó ra. Vì không muốn làm bẩn Câu Hồn Tác, Diệp Thiếu Dương rút từ trong ba lô ra một gói vôi bột. Bất kể có phải Cương thi hay không, chỉ cần là vật chết mang tà khí, vôi bột đều có tính ăn mòn cực mạnh.
Diệp Thiếu Dương trước tiên dọn sạch đám xác chết đang xông vào, rồi rắc vôi bột trước cửa tạo thành một đường vạch. Những cái xác này tuy không có trí tuệ nhưng vẫn có bản năng tránh né nguy hiểm, chúng cứ quanh quẩn ở cửa mà không dám tiến lại gần.
Diệp Thiếu Dương lấy ra một xấp linh phù lớn, vừa vẽ vừa đánh ra. Hễ lá bùa nào dán trúng xác chết, ngọn lửa màu xanh lục lập tức bùng lên, khiến chúng ngã gục xuống đất bốc cháy dữ dội.
“Nhiều quá, Quân sư, anh đi nhập xác đi, dùng quỷ thuật diệt sạch bọn chúng!”
“Thối quá, tôi không đi đâu!” Lâm Tam Sinh lắc đầu nguầy nguậy.
“Cái gì chứ, anh là quỷ mà, có thối đến mấy cũng đâu có dính lên người anh, sợ cái gì!”
“Không đi là không đi. Sau khi nhập xác, tôi sẽ cảm nhận được lục căn của cái xác đó, tri giác sẽ giống hệt như thân thể của chính mình vậy... Tôi tuyệt đối không đi.” Lâm Tam Sinh kiên quyết phản đối.
Đề xuất Voz: Họ nhà em bị vong ám