Chương 188: Quỷ sai đích thực bộ dạng
“Trên người ông mới mọc lông trắng ấy!” Thanh Tuệ lườm bác sĩ trẻ một cái sắc lẹm. Vị bác sĩ kia lập tức lúng túng, đưa mắt nhìn Viện trưởng: “Chuyện này...”
Viện trưởng tiến lên một bước, nhìn Thanh Tuệ đầy khẩn thiết: “Cô nương, chúng tôi muốn kiểm tra kỹ hơn về tình trạng của cô.”
“Không cần, tôi xuất viện.” Thanh Tuệ nói xong, chẳng thèm ngoảnh đầu lại mà đi thẳng về phía thang máy. Chu Tĩnh Như lập tức tiến tới đỡ lấy nàng. Diệp Thiếu Dương cùng những người khác cũng nhanh chóng bước vào theo.
Lão Viện trưởng sốt sắng đuổi tới cửa thang máy: “Cô nương, tình trạng hiện tại của cô chưa ổn định đâu, khoan hãy đi mà, cùng lắm chúng tôi miễn toàn bộ viện phí cho cô...”
Thanh Tuệ không chút do dự nhấn nút đóng cửa thang máy, thở phào một hơi dài: “Đúng là thần kinh, không đi nhanh có khi bị bọn họ lôi ra làm chuột bạch mất...”
Rời khỏi bệnh viện, Chu Tĩnh Như gọi tài xế đánh xe tới, đưa Thanh Tuệ đến một khách sạn sang trọng gần đó nghỉ ngơi, Diệp Thiếu Dương và Tạ Vũ Tinh cũng đi cùng. Chu Tĩnh Như rất hào phóng, trực tiếp mở một căn phòng hạng sang. Mức độ xa hoa của căn phòng khiến Diệp Thiếu Dương không khỏi tặc lưỡi kinh ngạc.
Sau khi cả nhóm ngồi xuống, lập tức có hai cô gái xinh đẹp, khí chất thanh tao bước vào pha trà cho bọn họ.
Chu Tĩnh Như muốn mọi người thả lỏng tâm trạng nên mời tất cả cùng thưởng thức nghệ thuật trà đạo. Đây là lần đầu tiên Diệp Thiếu Dương được tận mắt chứng kiến quá trình này nên cảm thấy rất mới mẻ. Hơn nữa, hai cô gái pha trà cũng thật sự rất ưa nhìn, khiến hắn không nhịn được mà liếc nhìn thêm vài cái.
Tạ Vũ Tinh lập tức lên tiếng: “Này, anh nhìn cái gì đấy!”
“Cô quản tôi chắc.” Bị nàng quát như vậy, mọi người đều hiểu chuyện gì đang xảy ra, Diệp Thiếu Dương khó chịu lườm nàng một cái rồi đáp trả.
Tạ Vũ Tinh hừ lạnh một tiếng: “Tôi chỉ là ngứa mắt với cái bộ dạng háo sắc của anh thôi.”
Diệp Thiếu Dương tức tối vô cùng, thật muốn gào lên với nàng rằng: Cô cũng có phải vợ tôi đâu, tôi cũng chẳng có ý định cưới cô làm vợ, cô quản tôi có háo sắc với người khác hay không để làm gì?
Nhưng cuối cùng, vì sợ bị ăn đòn, hắn đành nuốt lời đó vào trong.
Trà đã pha xong, hai cô gái xinh đẹp rót cho mỗi người một ly. Chu Tĩnh Như rút ra mỗi người một tờ trăm tệ làm tiền boa rồi lịch sự mời họ rời đi. Nàng mời mọi người thưởng thức trà, Diệp Thiếu Dương bưng lên nhấp một ngụm, thấy cũng bình thường, chẳng thấy ngon lành gì cho cam.
“Đúng rồi, Tiểu Mã chạy đâu rồi?” Diệp Thiếu Dương lúc này mới sực nhớ ra, đã lâu không nghe thấy tiếng gã béo kia. Hắn nhìn quanh một lượt không thấy Tiểu Mã đâu, mà cả Vương Bình cũng biến mất, cảm thấy có gì đó không ổn, hắn tò mò hỏi thăm tung tích hai người.
Chu Tĩnh Như đáp: “Chị Bình vừa nhắn tin cho em, nói là lúc nãy bọn họ xuống lầu muộn nên không tìm thấy chúng ta, thế là hai người rủ nhau đi uống cà phê gần đây rồi.”
Khốn thật, Tiểu Mã ra tay nhanh vậy sao? Diệp Thiếu Dương có chút không dám tin vào tai mình.
Bốn người ngồi im lặng uống trà một lúc, Chu Tĩnh Như nhìn Diệp Thiếu Dương, lên tiếng: “Anh Thiếu Dương, không phải các anh có chính sự cần bàn bạc sao? Sao không ai nói gì thế?”
Diệp Thiếu Dương ho khan hai tiếng, ánh mắt dời sang Thanh Tuệ, quan sát nàng một hồi rồi hỏi: “Tuệ muội tử, giờ cô cảm thấy thế nào?”
“Quỷ khí đã trừ sạch, cơ bản không sao nữa, chỉ là hơi mệt chút thôi, không vấn đề gì.”
Thanh Tuệ ngẩng đầu nhìn hắn: “Nói cho tôi biết, làm sao anh cứu được chị Vũ Tinh?”
Diệp Thiếu Dương bèn tóm tắt lại sự việc một lượt. Thanh Tuệ nghe xong gật đầu, mỉm cười nói: “Cũng may là anh hiểu được ý nghĩa của từ ‘phía Tây’, nếu không chị Vũ Tinh tiêu đời rồi.”
Diệp Thiếu Dương nhíu mày: “Lúc đó cô sắp hôn mê rồi đúng không?”
“Đúng vậy, tôi đã đại chiến một trận với tên Quỷ sai đó. Lúc ấy quỷ khí đã xâm nhập toàn thân, tôi không phải hôn mê mà là chủ động đóng kín ba ngọn Mệnh Đăng để tránh quỷ khí xâm nhập vào thần thức, nếu không thì vô phương cứu chữa.”
Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu, nhưng vẫn thắc mắc: “Không đúng, nếu lúc đó cô đã mất đi tri giác, vậy sao cô biết tên Quỷ sai đó bắt Vũ Tinh đi về hướng Tây?”
Thanh Tuệ mỉm cười: “Anh không nghĩ xem, tại sao bản thân chỉ dùng một kiếm là có thể đánh chết được Quỷ sai?”
“Là cô đã đả thương nó!” Diệp Thiếu Dương ngẩn người, vỗ mạnh vào trán một cái. Sao hắn lại quên mất chi tiết này cơ chứ! Thanh Tuệ dù sao cũng là người của gia tộc Đại Vu Tiên, năm đó bị Quỷ sai và Thụ Yêu hợp lực tấn công mà vẫn giữ được mạng, pháp lực chắc chắn không hề tầm thường. Khi đấu pháp, dù không phải đối thủ của Quỷ sai thì nàng cũng đủ sức khiến nó phải trả giá đắt.
Quả nhiên, Thanh Tuệ gật đầu xác nhận: “Tôi đã liều mạng hạ một đạo Phệ Hồn nguyền rủa lên người nó. Lúc đó tôi bị nó đánh tới mức tam hồn bất định, quỷ khí xâm lấn, nhưng nó cũng chẳng dễ chịu gì. Chính vì vậy nó mới phải bắt giữ hồn phách của chị ấy để chạy trốn, đồng thời tìm cách xóa bỏ quỷ khí trên người.
Giữa tôi và linh ấn của lời nguyền có một mối liên hệ bản năng. Tôi cảm nhận được nó đang đi về hướng Tây, nên mới cố gắng nói ra hai chữ đó với người tìm thấy mình. Lúc ấy, thốt ra hai chữ đó đã là cực hạn của tôi rồi, tôi buộc phải đóng thần thức để chờ cứu viện. Thật may là anh đã đến kịp.”
Nghe nàng giải thích, những nghi vấn trong lòng Diệp Thiếu Dương bấy lâu nay đều được tháo gỡ. Hắn lẩm bẩm: “Trách không được tu vi của nó lại sụt giảm nghiêm trọng như vậy, chút sức tàn còn lại chỉ đủ để nó tẩy rửa quỷ khí, không tài nào mang theo Vũ Tinh cùng xuyên sơn độn địa được...”
Tạ Vũ Tinh nghe bọn họ thảo luận về hồn phách của mình, cảm thấy có chút kỳ quái, liền hỏi: “Tại sao chứ? Chẳng phải quỷ hồn xuyên tường này nọ là chuyện rất dễ dàng sao?”
“Đó là quỷ có tu vi,” Diệp Thiếu Dương giải thích, “còn loại quỷ vừa mới chết, không có tu vi như cô...”
“Anh mới là quỷ vừa mới chết ấy! Tôi còn sống sờ sờ đây này!” Tạ Vũ Tinh bất mãn mắng.
“Được rồi,” Diệp Thiếu Dương gãi đầu, “lúc đó cô vừa mới chết, trọc khí trong cơ thể quá nhiều, thân thể quá nặng, ngoài việc ẩn thân ra thì chẳng làm được gì cả. Hắn lúc đó đã trọng thương, không đủ sức mang cô xuyên sơn độn địa, nên chỉ có thể chọn đường bằng mà đi.”
Tạ Vũ Tinh chậm rãi gật đầu, rồi lại thắc mắc: “Vậy tại sao hắn không bỏ tôi lại để tự mình chạy trốn? Hơn nữa, gần đó có thôn xóm và công trường, có rất nhiều người, tại sao hắn không giết người khác mà cứ nhất quyết phải đối phó với tôi và Thanh Tuệ?”
“Hắn không bỏ trốn một mình, tôi đoán là vì hắn ôm tâm lý may mắn. Hắn nghĩ rằng tôi sẽ không phát hiện ra cái chết của cô nhanh đến thế, càng không thể tìm thấy hắn sớm như vậy. Đối với hắn, cô là một con tin vô cùng quan trọng. Chỉ cần khống chế được cô, sau này dùng để uy hiếp tôi sẽ rất dễ dàng. Hắn tính toán như vậy đấy.”
Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Hắn biến thành hình dạng Quỷ sai là để đề phòng bất trắc, quả nhiên lúc đầu tôi suýt nữa đã bị hắn lừa. Khi đó tôi cũng thấy lạ, với tu vi của hắn, dù có mang theo cô thì vẫn có thể đi rất xa, không cần thiết phải dây dưa với tôi lâu như vậy. Nhưng lúc đó sự chú ý của tôi đều đặt hết lên người cô nên đã đại ý.
Cái gã này cũng thật thâm độc, giả heo ăn thịt hổ, lừa tôi suốt bấy lâu. Hắn cứ ngỡ chỉ cần giữ được cô trong tay như một quân bài tẩy thì tôi sẽ không dám động vào hắn.”
Tạ Vũ Tinh nghe đến đây liền liếc nhìn hắn, có chút không vui nói: “Hóa ra là người ta đoán sai à? Thực tế là anh căn bản chẳng thèm quan tâm đến an nguy của tôi, nên mới dám mạo hiểm như vậy chứ gì?”
Đề xuất Voz: Đặt tên là "Cơn mưa ngang qua"