Chương 1897: Nghĩ cách cứu viện hành động ba
Tiểu Cửu mở ra Hư Không Liệt Phùng, Từ Công nhảy vào trước, theo sau là Lâm Tam Sinh. Thấy Tiêu Dật Vân vẫn còn ngơ ngác đứng bên cạnh, Lâm Tam Sinh đưa tay kéo luôn hắn vào trong. Tiểu Cửu cũng đi theo sau họ.
“Ngươi cũng đi sao?” Lâm Tam Sinh nhíu mày: “Ngươi đi e là không tiện.”
“Ta không lên núi, ta ở dưới chân núi đợi các ngươi.”
Tiêu Dật Vân vẻ mặt đau khổ nói: “Mấy vị lão đại, các ngươi nhất định phải thuyết phục được Lê Sơn Lão Mẫu thả Thiếu Dương ra đấy!”
Từ Văn Trường liếc hắn một cái, buồn cười hỏi: “Tiêu Lang quân sao lại sầu khổ đến mức này?”
“Không cứu được Thiếu Dương, ta về không biết ăn nói thế nào với Quả Cam cả!”
Từ Văn Trường vốn dĩ cũng đang lo lắng, nhưng nghe Tiêu Dật Vân nói vậy thì không nhịn được mà bật cười: “Tiêu Lang quân xem ra cũng là người rất sợ vợ nhỉ.”
“Phải phải phải, ta sợ vợ vô cùng.” Tiêu Dật Vân trái lại thừa nhận rất hào phóng: “Cho nên hai vị nhất định phải giúp ta một tay!”
Lâm Tam Sinh nghe vậy cũng cảm thấy buồn cười, rõ ràng đây là chuyện của Diệp Thiếu Dương, mọi người đều vì cứu Diệp Thiếu Dương mà đến, sao qua miệng hắn lại thành ra giúp hắn rồi.
“Đúng rồi Từ Công, trước đây ngài đã từng gặp Lê Sơn Lão Mẫu chưa?”
“Gặp thì chưa, nhưng danh tính của nhau thì chắc hẳn đều đã nghe qua.”
Ba người vừa đi vừa bàn bạc chi tiết, chẳng mấy chốc đã đến chân núi Lê Sơn. Họ bị các đạo sĩ thủ môn ngăn lại, Từ Văn Trường bước lên phía trước, rất khách khí nói: “Làm phiền thông báo một tiếng, Từ Công của Luân Hồi Ti cầu kiến Lê Sơn Lão Mẫu.”
“Luân Hồi Ti?” Đệ tử thủ sơn đánh giá ông ta từ trên xuống dưới: “Luân Hồi Ti cùng Không Giới chúng ta xưa nay vốn không có quan hệ gì, đến Lê Sơn làm chi?”
Lâm Tam Sinh bước tới, lạnh lùng nói: “Từ Công của Luân Hồi Ti ngươi không biết, nhưng Thánh Mẫu nhà ngươi chắc chắn biết. Còn vị này là Đề Hạt sứ của Thiên Tử điện, Tiêu Lang quân! Cứ việc đi thông báo đi, hỏi nhiều như vậy làm gì!”
Khí chất và cách nói chuyện đanh thép của Lâm Tam Sinh đã trấn áp được hai tên đệ tử thủ sơn. Chúng nhìn nhau, một tên ở lại giữ cửa, tên còn lại vội vã lên núi thông báo. Một lát sau, có hai đệ tử mặc áo trắng phi thân xuống núi, vừa gặp mặt đã cung kính chắp tay, hành lễ hậu bối với Từ Văn Trường và Tiêu Dật Vân, nói vài lời khách sáo rồi dẫn ba người lên núi.
Lê Sơn Lão Mẫu đang đứng đợi bên ngoài chính điện đạo quan. Thấy ba người, bà thể hiện phong thái đoan trang mà không mất đi lễ tiết, mời họ vào thính đường ở thiên điện tọa thiền.
“Vị này chính là Tiêu Lang quân?” Lê Sơn Lão Mẫu mỉm cười nói: “Ta đã ngưỡng mộ đại danh từ lâu, không ngờ lại là một tiểu sinh tuấn tú thế này.”
“Thánh Mẫu quá khen, bên cạnh ta đây là Chủ bộ Âm Dương Ti, Lâm Tam Sinh.” Tiêu Dật Vân giới thiệu ngược lại.
Lê Sơn Lão Mẫu nhíu mày hỏi: “Âm Dương Ti là nơi nào?”
“Đó là một nha môn mới được Đại Đế đặc cách thành lập gần đây, chuyên phối hợp với các pháp sư nhân gian để xử lý một số vụ án linh dị. Quỷ binh phục dịch trong ti không ai khác chính là môn nhân của Diệp Thiếu Dương.”
Đây là lần đầu tiên Lê Sơn Lão Mẫu nghe được tin này, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Diệp Thiếu Dương này ở Âm Ti lại có địa vị lớn đến vậy sao...
Tuy nhiên bà không biểu hiện ra ngoài, khẽ gật đầu, ra hiệu cho đệ tử dâng trà.
Trong chén trà hơi nước vấn vít, ba người hít hà hương trà, một mùi thơm thanh khiết thấm vào cổ họng khiến họ không ngớt lời khen ngợi. Từ Công và Lâm Tam Sinh đều là những người thông minh tuyệt đỉnh, cực kỳ am hiểu đạo lý xoay chuyển tình thế, họ không vội nói vào chuyện chính mà cùng Lê Sơn Lão Mẫu đàm luận về trà nghệ để tạo bầu không khí hòa hoãn.
Tiêu Dật Vân cũng thấy trà hoa lê này thật sự rất ngon, nhưng tâm trí hắn lúc này nào có chỗ cho việc thưởng trà, chỉ biết ngồi bên cạnh nghe mà sốt ruột không thôi.
Trò chuyện được một lúc, Lê Sơn Lão Mẫu biết họ sắp vào vấn đề chính nên bắt đầu ít lời lại. Một lát sau, Từ Văn Trường mỉm cười nói với bà: “Thánh Mẫu, người ngay trước mặt không nói lời gian, mục đích chuyến đi hôm nay của ba người chúng ta chắc hẳn ngài cũng đã rõ. Nếu có lời nào không phải, xin ngài thứ lỗi trước.” Nói xong, ông chắp tay thi lễ.
Lê Sơn Lão Mẫu cười nói: “Từ Công khách khí quá, có chuyện gì cứ nói đừng ngại.”
Từ Văn Trường lúc này mới nói rõ ý đồ: “Ta và Diệp Thiếu Dương tiểu thiên sư vốn có cơ duyên, biết tin cậu ấy bị Thánh Mẫu giam giữ, không thể không tới đây cầu một chút nhân tình, mong Thánh Mẫu giơ cao đánh khẽ, thả cậu ấy về cho.”
Lê Sơn Lão Mẫu hỏi: “Xin hỏi Từ Công, đây là ý muốn của Luân Hồi Ti, hay là ý riêng của ngài?”
Từ Văn Trường vội nói: “Là vì giao tình cá nhân giữa ta và Diệp Thiếu Dương, không liên quan đến Luân Hồi Ti.”
Lê Sơn Lão Mẫu thở dài, nói: “Vậy thì phải rồi. Nói thật, nếu Từ Công vì công sự mà đến thì hôm nay không cần bàn tiếp làm gì... Âm Ti và Thanh Minh Giới vốn thuộc hai hệ thống khác nhau, cho dù là Luân Hồi Thánh Đế cũng không thể can thiệp vào chuyện của Lê Sơn ta.”
Từ Văn Trường cười đáp: “Chính là đạo lý này. Thánh Mẫu năm xưa phi thăng Không Giới, sớm đã vinh dự đạt ngôi Kim Tiên của Xiển Giáo, không còn nằm trong Lục Đạo Luân Hồi, Luân Hồi Ti tự nhiên không dám lọt vào mắt xanh của ngài. Bởi vậy, cá nhân ta mới mạn phép đến đây...”
Lê Sơn Lão Mẫu nghe lời tâng bốc thì rất hài lòng, không đợi ông nói hết đã ngắt lời: “Ta và Từ Công tuy chưa từng gặp mặt, nhưng những việc Từ Công làm ở Âm Ti ta đã nghe danh từ lâu, quả thực là bậc quân tử hạng nhất. Hôm nay Từ Công đích thân tới đây cầu xin, vốn dĩ ta nên đáp ứng, hiềm nỗi chuyện này can hệ trọng đại, e là không thể tùng mệnh.”
Từ Văn Trường hỏi: “Chẳng lẽ Diệp Thiếu Dương và Thánh Mẫu có tư thù?”
Lê Sơn Lão Mẫu lắc đầu: “Cái đó thì không có. Ta bắt Diệp Thiếu Dương không phải vì bản thân hắn, mà là muốn dùng hắn để dẫn dụ Đạo Phong xuất hiện. Ta và Đạo Phong có chút ân oán, tất yếu phải có một trận chiến. Ta phụng mệnh sư trưởng trấn giữ Lê Sơn, không dám rời khỏi Không Giới dù chỉ một khắc, cho nên mới phải dùng hạ sách này, cũng là bất đắc dĩ... Chuyện này Từ Công không cần nhắc lại nữa.”
Từ Văn Trường nhìn Tiêu Dật Vân, Tiêu Dật Vân hiểu ý, chắp tay nói với Lê Sơn Lão Mẫu: “Thánh Mẫu...”
“Đề Hạt sứ của Thiên Tử điện,” Lê Sơn Lão Mẫu cắt ngang lời hắn, lặng lẽ nhìn hắn rồi nói: “Nếu chuyện ngươi định nói cũng giống như Từ Công, thì xin đừng nói nữa. Chúng ta cứ việc thưởng trà, không bàn chuyện khác.”
“Cái này... ta biết thân phận địa vị của mình không thể sánh với Từ Công, lời nói không có trọng lượng.” Tiêu Dật Vân do dự một chút, từ trong tay áo lấy ra một vật giống như chiếc đèn lồng. Trên cán cầm màu xanh biếc treo một miếng ngọc bội hình trăng khuyết, phía trên khắc bốn chữ: “Thông Phán Âm Dương”, phía dưới là một chùm lông đuôi hồ ly trắng muốt, nhìn qua đã biết không phải vật phàm.
“Thiên Tử Trì Tiết!”
Lê Sơn Lão Mẫu sững sờ tại chỗ. Tuy đây là lần đầu tiên bà nhìn thấy vật này nhưng đã nghe danh từ lâu. Bốn chữ “Thông Phán Âm Dương” thì ngay cả quan viên bình thường trong ti cũng không được dùng, kết hợp với thân phận của Tiêu Dật Vân, bà lập tức đoán ra lai lịch của nó.
“Thấy Thiên Tử Trì Tiết như thấy Thiên Tử.” Lê Sơn Lão Mẫu chậm rãi nói: “Đây là ý của Âm Ti?”
Tiêu Dật Vân đáp: “Không dám giấu Thánh Mẫu, đây không phải ý của Âm Ti mà là thỉnh cầu cá nhân của Phủ Quân đại nhân. Ngài hy vọng Thánh Mẫu có thể thả Diệp Thiếu Dương. Phủ Quân đại nhân tọa trấn Thiên Tử điện công việc bề bộn, không thể đích thân tới đây thỉnh cầu, nên giao Thiên Tử Trì Tiết cho ta mang đến để chứng minh sự tình. Mong Thánh Mẫu nể mặt Phủ Quân đại nhân mà thả Diệp Thiếu Dương.”
Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Sở Đệ Nhất Thám Hoa: Bắt Đầu Làm Nội Ứng Bên Nữ Ma Đầu