Chương 1912: Chuyện ngoài ý muốn hai

Nhuế Lãnh Ngọc liếc hắn một cái: “Cũng không hẳn, đừng có gọi bừa.”

Diệp Thiếu Dương lè lưỡi, tiếp tục suy ngẫm rồi nói: “Nhưng thế này cũng giải thích không thông. Nếu người này thật sự tồn tại, tại sao anh chưa từng thấy qua, cũng chưa bao giờ thấy người đó ra tay?”

“Có lẽ anh đã gặp rồi nhưng không biết là ai thôi. Người ta không nói cho anh biết tự nhiên là có nguyên nhân. Đâu phải ai cũng giống anh, vừa thấy mỹ nữ là đầu óc choáng váng, đem tất cả bí mật khai ra sạch sành sanh.” Nhuế Lãnh Ngọc hờn dỗi nói.

Diệp Thiếu Dương lúng túng ho khan hai tiếng. Hắn lục lọi trong đầu, nếu là người hắn chưa từng thấy thì không nói, nhưng nếu đã gặp qua thì quanh Diêu Mộng Khiết cũng chỉ có mấy người: Kim tiên sinh, Eva, một tay đầu bếp, còn có mấy nữ tu sĩ... Chẳng lẽ vị cao nhân kia lại ẩn thân trong số bọn họ?

Diệp Thiếu Dương lập tức khoanh vùng Kim tiên sinh... Nhưng nghĩ lại thấy không giống, chẳng lẽ là Eva che giấu thực lực?

Nghĩ tới nghĩ lui cũng chẳng có manh mối gì, hắn dứt khoát bỏ qua để suy nghĩ sang vấn đề khác.

“Đã có vị cao nhân này tồn tại, tại sao Diêu Mộng Khiết còn tìm anh bảo vệ?”

“Một người không đủ chăng, hoặc là còn có nguyên nhân đặc biệt nào đó, chúng ta có đoán cũng không ra. Tóm lại, Diêu Mộng Khiết này không đơn giản như anh nghĩ đâu, cô ta giấu anh rất nhiều chuyện đấy.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu: “Nhưng anh đã hứa sẽ bảo vệ cô ấy rồi.”

Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Em cũng đâu có bảo anh đừng bảo vệ cô ta. Cho dù là vì tiền thù lao thì việc này anh cũng phải nhận, anh không tích góp ít tiền thì sau này tính sao?”

Diệp Thiếu Dương ngẩn người, lập tức hiểu ra ý tứ của cô, trong lòng ngọt ngào như ăn mật, cười hì hì: “Đúng vậy, vốn liếng rước nàng về dinh vẫn còn chưa đủ mà.”

Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Không rảnh đùa với anh. Anh hãy nhớ kỹ, Diêu Mộng Khiết không yếu đuối như anh tưởng đâu. Kiếm tiền thì cứ kiếm, nhưng đối với một người không thật lòng với mình thì không đáng để liều mạng.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu, cười đáp: “Đa tạ nương tử dạy bảo.”

“Đừng có gọi bậy!” Nhuế Lãnh Ngọc lườm hắn một cái cháy mặt.

Diệp Thiếu Dương cười ngây ngô, không náo loạn nữa mà tiếp tục suy nghĩ về những chuyện liên quan đến Diêu Mộng Khiết. Đột nhiên hắn nhớ ra một việc, liền kể cho Nhuế Lãnh Ngọc nghe. Sau khi thảo luận, Lãnh Ngọc đưa ra vài khả năng khiến Diệp Thiếu Dương nghe xong mà trợn mắt há hốc mồm.

Hai người đang bàn bạc thì đột nhiên bên ngoài có tiếng gõ cửa dồn dập, nghe chừng có chuyện gì đó rất khẩn cấp.

Diệp Thiếu Dương vội vàng đi tới mở cửa, thấy Kim tiên sinh đứng đó. Hắn chưa kịp mở miệng thì Kim tiên sinh đã chộp lấy tay hắn: “Diệp tiên sinh, công chúa gặp nạn rồi, xin hãy giúp đỡ! Ngài nhất định phải đi cứu công chúa với tôi!”

Nói xong, ông ta kéo Diệp Thiếu Dương đi ngay.

“Chờ chút, chờ chút đã! Rốt cuộc là có chuyện gì?”

“Không kịp giải thích đâu, Diệp tiên sinh, công chúa hiện giờ rất nguy hiểm, cầu xin ngài!” Kim tiên sinh vốn luôn bình tĩnh tự tại, lúc này gần như muốn quỳ xuống.

“Vậy cũng phải đợi tôi gọi người đã chứ!”

Diệp Thiếu Dương thoát khỏi tay ông ta, chạy sang gõ cửa phòng Tứ Bảo, lớn tiếng gọi: “Xảy ra chuyện rồi, đi mau!”

Tứ Bảo lập tức mở cửa bước ra. Dưa Dưa vốn vì không muốn làm phiền Diệp Thiếu Dương nên đã chạy sang phòng Tứ Bảo xem tivi, nghe thấy tiếng gọi cũng vội vàng chạy ra.

Cả nhóm người lao nhanh xuống lầu.

Kim tiên sinh luống cuống tay chân nổ máy xe, ba người Diệp Thiếu Dương lập tức chui vào. Kim tiên sinh phóng xe đi như bay, suốt dọc đường vượt cả đèn đỏ.

“Chúng ta đang đi đâu đây?”

“Ra ngoại ô, công chúa gặp nạn ở bên đó. Eva và những người khác đang khổ sở chống đỡ, cô ấy vừa báo tin cho tôi bảo các ngài đến cứu mạng, chậm trễ sợ là không kịp mất!”

Kim tiên sinh thở hổn hển, mồ hôi vã ra như tắm. Khi vượt đèn đỏ, một chiếc xe khác đột ngột lao tới suýt chút nữa là tông trúng, Diệp Thiếu Dương sợ tới mức lạnh cả sống lưng, không nhịn được mà mắng: “Đại ca, ông đi chậm lại chút đi! Lái kiểu này là chết người đấy!”

“Tôi không lái nhanh thì mới có người chết đấy!”

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Lúc trước cô ấy chẳng phải ở trong phòng sao, sao lại ra ngoài? Còn đồ đệ và em gái tôi đâu?” Diệp Thiếu Dương đột nhiên nhớ ra, Tiểu Nhị và Diệp Tiểu Manh đang ở cùng Diêu Mộng Khiết.

“Tôi không biết, cụ thể thế nào tôi cũng không rõ. Tôi chỉ biết ba người bọn họ cùng nhau ra ngoài, nói là đi mua thức ăn.”

Diệp Thiếu Dương nghe xong, túm chặt lấy cổ áo ông ta, gào lên: “Cái gì? Hai đứa nó cũng ở đó sao!”

“Ai ai, Diệp tiên sinh, ngài đừng làm ảnh hưởng tôi lái xe!” Kim tiên sinh đẩy tay hắn ra.

“Lái nhanh lên cho tôi!!”

Diệp Thiếu Dương không còn màng đến an toàn cá nhân nữa. Con người ai cũng có lòng ích kỷ, nói gì mà coi mọi người như người thân, bác ái thế nhân, tất cả đều có giới hạn. Đối với Diệp Thiếu Dương, Diêu Mộng Khiết là chủ thuê, cũng coi là bạn bè, hắn có thể xả thân cứu giúp. Nhưng Tiểu Nhị và Diệp Tiểu Manh là người thân của hắn, hắn tuyệt đối không cho phép họ xảy ra chuyện gì.

Chiếc xe lao ra khỏi khu vực nội thành. Nhìn qua cửa sổ, bên ngoài giống như khu vực giáp ranh giữa thành thị và nông thôn, có rất nhiều nhà xưởng bỏ hoang.

Kim tiên sinh nhìn bản đồ trên điện thoại, lại quan sát thực địa, vội vàng đẩy cửa xuống xe: “Chính là chỗ này!”

“Ông chắc chứ? Ai nói cho ông biết?”

“Là Eva dùng điện thoại định vị cho tôi, chắc chắn là quanh đây. Diệp tiên sinh, ngài...”

Lời ông ta chưa dứt, Diệp Thiếu Dương đã nhảy xuống xe, rút Âm Dương bàn ra định kiểm tra tà khí xung quanh. Kết quả vừa kích hoạt, một tiếng thét thảm thiết từ đám bụi cây đối diện đã truyền tới.

Toàn thân Diệp Thiếu Dương run bắn lên, hắn quay sang tìm Dưa Dưa, nhưng cậu nhóc đã sớm bay vọt đi rồi.

Diệp Thiếu Dương cũng guồng chân đuổi theo, Nhuế Lãnh Ngọc và Tứ Bảo bám sát phía sau. Chạy được vài trăm mét, tiến vào rừng cây thì nghe thấy tiếng đánh nhau kịch liệt.

“Các người cẩn thận một chút, cứu người là trên hết!”

Diệp Thiếu Dương rút Câu Hồn Tác, phi thân vào sâu trong rừng.

Giữa rừng có một khoảng đất trống, Diệp Thiếu Dương liếc mắt một cái đã thấy Eva cùng mấy nữ tu sĩ đang đứng thành hình vòng cung hướng ra ngoài, Diệp Tiểu Manh cũng đứng ở giữa. Eva dùng quả cầu thủy tinh thi pháp, tập trung pháp lực của các nữ tu sĩ lại tạo thành một đạo kết giới. Phía sau họ không xa có một căn nhà gỗ đơn sơ, trông giống như nơi nghỉ ngơi tạm thời của dân làng canh giữ vườn tược.

Đối diện với họ là hàng chục bóng người đang dùng đủ mọi thủ đoạn tấn công vào kết giới.

Vì đã từng giao đấu một lần, Diệp Thiếu Dương nhận ra ngay trong số những kẻ tấn công có cả Người sói lẫn Ma cà rồng. Dưa Dưa đã lao vào đánh giáp lá cà với một con Ma cà rồng.

Diệp Thiếu Dương xông tới bên cạnh Diệp Tiểu Manh, kéo tay cô hỏi: “Tiểu Nhị đâu?”

“Con bé bị thương rồi, đang ở trong nhà gỗ! Anh ơi, cuối cùng anh cũng tới!” Diệp Tiểu Manh gần như bật khóc.

Chẳng cần bàn bạc, Nhuế Lãnh Ngọc và Tứ Bảo đã lập tức xông lên tiếp ứng.

Diệp Thiếu Dương quay người lao vào căn nhà gỗ. Hắn thấy trên chiếc giường ọp ẹp có hai cô gái đang nằm, đó là Diêu Mộng Khiết và Tiểu Nhị. Hắn đưa tay kiểm tra hơi thở của Tiểu Nhị, thấy nhịp thở vẫn đều, nhưng khi vừa bấm vào cổ tay, toàn thân hắn chấn động mạnh.

Tiểu Nhị đã bị mất đi hai đạo hồn phách!

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Giả
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN