Chương 1917: Từ Phúc hai

Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Em nói xem, cứ cho là cô ta cố ý ẩn giấu thực lực, lừa anh nhập bọn, nhưng cũng đâu cần thiết phải để anh làm cận vệ, rồi cùng ăn cùng ở chứ?”

“Chuyện này... coi như cô ta muốn lôi kéo anh, chẳng lẽ lại còn định hiến thân sao?”

Nhuế Lãnh Ngọc cười lạnh: “Ai nói là nhất định phải hiến thân? Cái loại hám gái như anh, chỉ cần người ta đối tốt với anh một chút, trao cho một ánh mắt là đã giải quyết xong anh rồi còn gì?”

“Làm gì có chuyện khoa trương như vậy!” Diệp Thiếu Dương không phục.

Nhuế Lãnh Ngọc khẽ bĩu môi, đôi mắt không chớp nhìn chằm chằm vào hắn, làm ra một vẻ mặt thẹn thùng mang theo ý cười, đột nhiên lại dùng hai tay che miệng cười nói: “Em không học theo được, bất quá ánh mắt như thế này có thể hạ gục được anh không?”

“Được, được, quá được luôn, nhưng mà cái này còn phải tùy người nữa.” Diệp Thiếu Dương vẫn cố gắng giải thích.

“Được rồi, cái đồ gan thỏ đế mà lại hám gái!” Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Anh đi đi, em đi ngủ đây.”

“Cái này... sớm như vậy sao?”

“Nếu không thì anh còn muốn làm gì nữa?”

Diệp Thiếu Dương lè lưỡi, đành phải đứng dậy đi ra ngoài. Nhuế Lãnh Ngọc đi tới đóng cửa, cười nói: “Nói anh gan thỏ đế mà lại hám gái anh còn không thừa nhận...”

Diệp Thiếu Dương đột nhiên quay đầu, ôm lấy eo nàng, đặt lên môi một nụ hôn nồng cháy...

Sau khi buông ra, Diệp Thiếu Dương gần như bế bổng Nhuế Lãnh Ngọc vào trong phòng: “Em nhìn xem gan anh còn nhỏ nữa không.”

Nhuế Lãnh Ngọc khẽ cười, đột nhiên mắt trợn tròn, giãy giụa nhảy xuống. Diệp Thiếu Dương còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, theo ánh mắt nàng quay đầu nhìn lại, trong lòng nhất thời khóc không thành tiếng.

“Tôi biết ngay mà, lần nào cũng thế, cứ đến lúc quan trọng là y như rằng có người tới cắt ngang, giống như bị trúng tà vậy! Sao cậu lại đột nhiên trở về!” Diệp Thiếu Dương tức giận gào lên.

Lâm Tam Sinh không nhìn hắn, quay đầu nhìn về phía khác, nói: “Tôi cũng không phải đột nhiên tới, tôi ở ngoài cửa đứng một hồi lâu rồi, cũng cảm thấy không tiện đi vào nên cứ đứng đây chờ, kết quả là sau khi hai người đi ra...”

Diệp Thiếu Dương nói: “Láo toét, sao tôi không thấy cậu ở đây!”

Lâm Tam Sinh cười nhẹ: “Trong mắt cậu lúc đó làm gì còn chỗ nào chứa được tôi nữa.”

Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ lắc đầu.

“Hai người cứ nói chuyện đi!” Nhuế Lãnh Ngọc đỏ mặt đóng cửa lại.

Diệp Thiếu Dương hỏi: “Có chuyện gì, không phải cậu đi dạo sao, sao lại về sớm thế?”

“Từ Công tới tìm cậu, vừa lúc ở phụ cận gặp được tôi, liền bảo tôi tới gọi cậu, cho nên...”

“Từ Công? Người đâu rồi?”

“Vừa nãy còn ở đây, thấy hai người... thân mật, ông ấy nói phi lễ chớ nhìn, liền trốn ra bên ngoài viện rồi, bảo tôi lát nữa gọi cậu qua đó.”

Diệp Thiếu Dương bèn đi theo hắn ra phía ngoài, vừa đi vừa hỏi có chuyện gì, Lâm Tam Sinh biểu thị bản thân cũng không rõ.

Ra khỏi viện, Diệp Thiếu Dương liếc nhìn thấy Từ Văn Trường đang vuốt râu, vẻ mặt đạo mạo nhìn ra xa, thở dài: “Thật là đạo đức suy đồi, nhân tâm không còn như xưa. Tiểu Thiên Sư, cậu vẫn chưa thành thân mà đã làm ra những chuyện lỗ mãng như thế...”

“Mắc mớ gì tới ông!” Hai người đã quá quen thuộc, Diệp Thiếu Dương đối với ông ta cũng chẳng có thái độ cung kính gì: “Nếu không phải tại ông, đêm nay nói không chừng chuyện tốt đã thành rồi!”

Từ Văn Trường ho khan một tiếng: “Chuyện phiếm đừng nói nữa, ta tìm cậu tự nhiên là có chính sự.”

Lại là có chuyện! Theo Diệp Thiếu Dương thấy, Âm Ti chẳng có mấy người tốt, hễ tìm đến mình thì không phải nhờ việc này cũng là sai việc kia.

“Này, tôi nói cho ông biết Từ Công, mình cứ nói xấu trước cho đẹp lòng nhau, nếu ông lại tìm tôi để dạy bảo tình địch gì đó thì đừng trách tôi không nể mặt mũi nhé.”

“Nói bậy bạ gì đó!” Sắc mặt Từ Văn Trường lập tức không kìm được, hung hăng lườm Diệp Thiếu Dương một cái: “Ta là có chính sự tìm cậu! Chuyện này cũng có liên quan tới cậu đấy!”

Diệp Thiếu Dương nghe ông ta nói vậy thì không đùa giỡn nữa, dỏng tai lên chờ nghe tiếp.

“Tiểu Thiên Sư, còn nhớ rõ chuyện Bạch Khởi không?”

Diệp Thiếu Dương trong lòng rúng động, vội hỏi: “Bạch Khởi làm sao?”

“Không phải Bạch Khởi, mà là Từ Phúc...”

Diệp Thiếu Dương hít vào một hơi lạnh, liếc nhìn Lâm Tam Sinh, Lâm Tam Sinh cũng đầy vẻ chấn kinh.

“Từ Phúc... Từ Phúc làm sao?”

“Từ Phúc xuất hiện rồi!”

Diệp Thiếu Dương kinh ngạc nhìn Từ Văn Trường, hỏi: “Ở đâu?”

“Không biết.”

“Ông...”

“Thực sự là không biết. Ngay ngày hôm kia, Từ Phúc độc hành xông vào Sâm La Điện, ý đồ cứu đi nguyên thần của Bạch Khởi. Mặc dù không thành công nhưng đã đả thương rất nhiều Âm Thần. Chuyện này bị phong tỏa thông tin, ngay cả trong Âm Ti người biết cũng không nhiều, cậu vạn lần phải giữ bí mật.”

Diệp Thiếu Dương chấn động tới cực điểm. Sâm La Điện chính là Điện Diêm Vương trong miệng dân gian. Theo lý mà nói, tất cả quỷ hồn có dị nghị về phán quyết nhân quả tiền kiếp đều có thể lên Sâm La Điện để phân định. Quá trình này có thể dài hoặc ngắn, nếu nhất thời không giải quyết được hoặc liên lụy đến người thứ ba thì sẽ được sắp xếp ở tạm tại Uổng Tử Thành. Nhưng Bạch Khởi giống như bị truy tố trọng tội, ở Uổng Tử Thành đương nhiên không được, vì thế chỉ có thể bị giam giữ trong thiên lao của Sâm La Điện.

Thiên lao Sâm La Điện, Diệp Thiếu Dương đã từng vào qua, nơi đó canh phòng cực kỳ nghiêm ngặt, cơ bản là một đi không trở lại. Diệp Thiếu Dương chưa bao giờ nghe nói có ai dám đến Sâm La Điện cướp ngục cứu người.

“Một mình xông vào Sâm La Điện... còn đả thương nhiều Âm Thần, chuyện này... Từ Phúc thật sự coi mình là Tôn Đại Thánh sao? Ông ta chạy thoát rồi?”

“Chạy rồi. Ông ta đến nhanh mà đi cũng nhanh. Ông ta không tìm thấy nguyên thần của Bạch Khởi không phải vì không có năng lực cứu ra, mà là vì không tìm thấy nơi giam giữ ở đâu...”

Từ Văn Trường thở dài nói: “Chủ yếu là Âm Ti cũng không ngờ tới lại có người to gan lớn mật dám cướp ngục, ứng phó không kịp mới để xảy ra như vậy. Sau khi việc này xảy ra, Diêm La Vương cực kỳ tức giận, đã phái người đi khắp nhân gian tìm kiếm tung tích của ông ta. Bất quá tám phần là vô dụng, hơn nữa Âm Thần đi lại ở nhân gian cực kỳ bất tiện, cho nên...”

“Cho nên lại tìm tôi giúp đỡ?” Diệp Thiếu Dương cười lạnh, lần này là thật sự cười lạnh, hắn đi qua đi lại trước mặt Từ Văn Trường, hỏi: “Các người làm sao biết đó là Từ Phúc?”

“Trước Điện Diêm Vương có một tấm Kiến Hồn Kính hái xuống từ Nghiệt Kính Đài, có thể chiếu rọi ra vào, soi rõ kiếp trước kiếp này, đương nhiên không thể sai được.”

Diệp Thiếu Dương dừng bước, kinh ngạc nhìn ông ta: “Quả thật là Từ Phúc?”

“Trên trời dưới đất chỉ có một Từ Phúc, tuyệt đối không sai. Đồng thời Kiến Hồn Kính một khi đã chiếu rõ âm hồn thì sẽ có năng lực truy tung nhất định. Do đó chúng ta có thể kết luận ông ta nhất định đang ở nhân gian, hơn nữa dường như ngay tại vùng này.”

“Vùng này!” Diệp Thiếu Dương nhảy dựng lên.

“Không sai, có lẽ ông ta đang ở đằng xa giám thị những lời chúng ta nói hiện giờ cũng nên.”

Từ Văn Trường vừa nói thế, Diệp Thiếu Dương và Lâm Tam Sinh không khỏi nhìn quanh hai bên trái phải. Diệp Thiếu Dương hít một hơi nói: “Lão gia tử, ông có cần phải hù dọa người ta như thế không!”

Từ Văn Trường nói: “Dù sao thì mấy tên mà Âm Ti phái tới cơ bản là không trông cậy được gì, chỉ có thể tìm cậu giúp đỡ thôi...”

Diệp Thiếu Dương nói: “Tôi không nghe ông nói mấy cái đó, ông chỉ cần cho tôi biết, thực lực của Từ Phúc thế nào?”

“Ông ta là Phương Sĩ, nói chính xác ra thì là một đạo sĩ...”

Khóe miệng Diệp Thiếu Dương co giật: “Sẽ không lại là một kẻ đã Trảm Tam Thi đấy chứ?”

Đề xuất Tiên Hiệp: Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta (Dịch)
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN