Chương 195: Luận bàn

Trương Nhụy hướng về phía Diệp Thiếu Dương ngoắc ngoắc ngón tay: “Ngươi cũng đừng tự coi nhẹ mình. Võ thuật là thứ phải thường xuyên luận bàn mới có thể tiến bộ. Hơn nữa, thực lực ngươi lộ ra hôm đó rất khá. Hôm nay ta gọi toàn bộ thành viên câu lạc bộ Võ thuật đến đây là muốn so tài với ngươi một trận. Chỉ là điểm đến là dừng, ta cam đoan không làm ngươi bị thương, ngươi còn sợ cái gì?”

Nghe lời này, Diệp Thiếu Dương càng thấy nàng đúng là một kẻ điên, trong lòng phiền muộn muốn chết. Hắn suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Nói đi, làm sao mới chịu thả ta đi?”

“Đấu một trận đi! Nếu ta thua, ta sẽ nhường chức Chủ nhiệm câu lạc bộ Võ thuật này cho ngươi.”

Diệp Thiếu Dương xua tay: “Không hứng thú.”

Đám thành viên đứng xem xung quanh lập tức rộ lên những tiếng xì xào khinh bỉ. Thậm chí có vài gã đã bắt đầu xoa tay hầm hè, nếu không phải vì ngày thường Trương Nhụy quá uy nghiêm, khi làm việc không cho phép bất kỳ ai xen vào, thì e rằng bọn họ đã sớm nhảy ra dạy cho Diệp Thiếu Dương một bài học.

“Nếu ngươi thua, ngươi nhất định phải gia nhập câu lạc bộ Võ thuật, chấp nhận để ta ‘huấn luyện’ lại từ đầu.” Trương Nhụy nói.

Diệp Thiếu Dương nhìn nàng: “Thật sự phải đánh?”

“Đương nhiên! Nếu không, ngươi nghĩ mình có thể rời khỏi đây sao?”

Diệp Thiếu Dương lắc đầu, nghiêm túc nói với nàng: “Ta nhắc lại một lần nữa, ta thực sự không muốn đánh với ngươi, là ngươi ép ta. Thua rồi lại không cho ta đi, nên ta chỉ có thể đánh thắng thôi. Trước mặt nhiều người thế này, nếu lát nữa thua mà thấy mất mặt thì cũng đừng có trách ta.”

Lời này vừa thốt ra lập tức khiến đám đông phẫn nộ. Một nam sinh cao to lực lưỡng đứng ra, nhún nhảy như vận động viên quyền Anh, chỉ tay vào Diệp Thiếu Dương nói: “Chủ nhiệm, với hạng người thích bốc phét này chị còn nói nhiều làm gì? Để em lên, em cam đoan không đánh chết hắn!”

“Cút ngay!” Trương Nhụy trực tiếp mắng gã lùi lại, rồi hướng về phía Diệp Thiếu Dương bày ra tư thế khởi đầu của Taekwondo: “Nhào vô!”

Diệp Thiếu Dương nhét miếng bánh bao cuối cùng vào miệng, đưa túi nilon đựng sữa đậu nành còn lại cho Mã Béo, rồi hất hàm về phía Trương Nhụy: “Đến đây.”

Thái độ khinh khỉnh này khiến Trương Nhụy tức điên người. Nhưng nghĩ lại, khó khăn lắm hắn mới chịu nhận lời tỷ thí, nếu còn chần chừ mà để hắn tìm được cơ hội chạy mất thì biết tìm đâu ra? Nàng đành nén giận, bước tới tung ra một cú đá tạt (Tiên Thối) cực mạnh.

Diệp Thiếu Dương vừa nghiêng người tránh thoát, lại một cú đạp thẳng ập tới. Hắn lại tránh, Trương Nhụy lại đá, chiêu sau lại hiểm hóc và hung hãn hơn chiêu trước, khiến người xem xung quanh trợn tròn mắt. Thực lực của Trương Nhụy bọn họ đều rõ — chắc hẳn là đã từng nếm đòn — ngay cả gã to con nóng tính lúc nãy cũng không phải đối thủ của nàng.

Vậy mà cái gã nhìn như một tên “trai nghèo” nhếch nhác này lại có thể né tránh được từng chiêu một sao?

Chỉ có Mã Béo là khí định thần nhàn ngồi bên rìa sân, vừa ăn bánh bao vừa xem chiến đấu, thỉnh thoảng còn lôi điện thoại ra nghịch. Về kết quả trận đấu, cậu ta hoàn toàn không chút lo lắng.

Diệp Thiếu Dương di chuyển linh hoạt, không hề ra chiêu nào. Trương Nhụy liên tiếp tung ra vài tuyệt chiêu nhưng ngay cả vạt áo của hắn cũng không chạm tới được, không khỏi nổi cáu: “Sao ngươi không hoàn thủ?”

“Thật sự muốn ta hoàn thủ sao?”

Trương Nhụy hừ lạnh một tiếng, tấn công dồn dập. Cảm thấy Diệp Thiếu Dương có vẻ đang chật vật né tránh, nàng bật người lên, chân phải tung ra một góc gần chín mươi độ, một cú Phách Quải Chân (đá chẻ) cực kỳ đẹp mắt nhắm thẳng đỉnh đầu Diệp Thiếu Dương mà giáng xuống.

Chiêu này nàng tin chắc với tư thế hiện tại, Diệp Thiếu Dương căn bản không thể tránh khỏi.

Sự thật đúng là như thế, nhưng Diệp Thiếu Dương vốn chẳng định tránh. Hắn đột ngột tiến tới một bước, ngay trước khi cú đá giáng xuống, tay trái hắn hất lên đỡ lấy bắp đùi nàng, chân trái trực tiếp quét trụ khiến chân còn lại của nàng mất đà. Cả hai cùng ngã nhào xuống đất.

Để tránh cho eo của nàng bị thương, trước khi chạm đất, Diệp Thiếu Dương vươn tay phải ôm lấy hông nàng. Chỉ nghe một tiếng “rầm”, lưng Trương Nhụy đập xuống đất, nàng phát ra một tiếng kêu đau đớn. Diệp Thiếu Dương nhân cơ hội xoay người, khóa chặt lấy nàng...

Bầu không khí lập tức đông cứng lại. Mã Béo đang cúi đầu chơi điện thoại, chợt nhận ra xung quanh im bặt không một tiếng động. Cậu ta ngẩng đầu nhìn quanh, thấy ai nấy đều rướn cổ, trợn mắt há mồm nhìn về một hướng. Cậu ta cũng nhìn theo, thấy chẳng có chuyện gì to tát, chỉ là Diệp Thiếu Dương đang đè Trương Nhụy xuống đất. Khổ nỗi Trương Nhụy không cam lòng bị khống chế nên ra sức vặn vẹo, Diệp Thiếu Dương vất vả lắm mới chế phục được nàng nên đương nhiên không thể để nàng dễ dàng đứng dậy, đành phải dùng sức đè chặt tay nàng lại.

“Không thể nào, Chủ nhiệm vậy mà lại bị đánh bại!”

Bên tai vang lên một giọng nói kinh hãi đến mức không dám tin. Mã Béo hừ một tiếng: “Có gì mà kinh ngạc, Thiếu Dương mà đánh thua mới là chuyện lạ.”

Người kia liếc xéo cậu ta: “Xàm ngôn, Chủ nhiệm lợi hại như vậy không thể nào thua được, chắc chắn là ngoài ý muốn thôi!”

Mã Béo cũng không thèm phản bác, thản nhiên nói: “Xem tiếp đi, thiếu niên.”

Ở phía bên kia, Trương Nhụy đã từ bỏ vùng vẫy, khuôn mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ, quát mắng Diệp Thiếu Dương: “Đồ lưu manh, mau buông ra!”

Lưu manh? Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, lúc này mới nhận thấy tư thế này quả thực không được nhã nhặn cho lắm. Hắn không nghĩ nhiều, lập tức buông nàng ra rồi đứng dậy, xua tay nói: “Cũng tại ta thôi sao? Là do ngươi dùng cú đá chẻ đó tấn công ta, ta mà không làm vậy thì đã bị ngươi đánh chết rồi.”

“Ngươi không biết tránh à!”

“Tránh không thoát được, chỉ có thể tiến tới đón đỡ như vậy mới phá giải được thôi. Ngươi bảo ta phải làm sao? Chiêu là do ngươi ra, chẳng lẽ ngươi không rõ hơn ta sao?”

Trương Nhụy ngẩn người, tỉ mỉ suy nghĩ lại, chiêu Phách Quải Chân đó của mình dường như đúng là chỉ có một sơ hở duy nhất như vậy... Nàng lập tức hừ một tiếng: “Lại lần nữa!” rồi đổi sang tư thế của Karate, tiếp tục tiến công.

Diệp Thiếu Dương gặp chiêu phá chiêu. Chớp lấy thời cơ, hắn chụm ngón trỏ và ngón giữa tay trái lại, điểm nhẹ vào lòng bàn tay đang đánh tới của Trương Nhụy. Một lực chấn khiến nàng lùi lại vài bước. Hắn mỉm cười nhàn nhạt: “Mấy món võ Phù Tang này không thực dụng lắm đâu.”

“Thử cái này xem!” Trương Nhụy nổi giận, lăn người dưới đất, tóm lấy hai cổ chân Diệp Thiếu Dương dùng sức kéo mạnh khiến hắn ngã ngửa ra. Đôi tay nàng lập tức chộp lấy cánh tay trái của hắn, ngón tay kết thành hình hoa lan, từng chút một khóa ngược lên trên như trong phim võ hiệp, miệng còn hét lớn tên chiêu thức: “Đại Cầm Nã Thủ!”

Diệp Thiếu Dương giật mình, tay trái đâm thẳng về phía mắt nàng.

Trương Nhụy lăn người né tránh, cả cơ thể áp ngược lên người hắn, bắt lấy tay trái hắn kéo về hướng ngược lại: “Triêm Y Thập Bát Điệt!”

Diệp Thiếu Dương trở tay dùng lực đánh trả, đẩy nàng ra. Vừa định đứng dậy, hai chân Trương Nhụy đã kẹp chặt lấy một chân hắn, vặn ngược lại định khóa chân. Diệp Thiếu Dương nhanh chóng xoay người hóa giải lực đạo, hai chân co lại kẹp lấy chân còn lại của Trương Nhụy, định vật ngược lại nàng.

Trương Nhụy kinh hãi, hai tay đan chéo khóa lấy cổ hắn, kéo về phía vai mình. Diệp Thiếu Dương vẫn dùng chiêu cũ, áp sát người vào nàng, khóa ngược hai tay nàng lại. Trương Nhụy lâm vào đường cùng, chỉ có thể lăn tròn để mượn lực hóa giải. Thế là... mọi người chứng kiến một màn chấn động:

Hai người dính chặt lấy nhau, trong một phạm vi nhỏ hẹp, liên tục ra chiêu và lăn lộn trên mặt đất...

“Ngọa tào, cao thủ quyết đấu có khác!” Mã Béo cũng là lần đầu thấy cảnh này, lớn tiếng tán thưởng.

Vài phút sau, hai người ngừng lăn lộn. Chỉ thấy Diệp Thiếu Dương dùng một đầu gối đè lên lưng Trương Nhụy, hai tay khóa ngược hai tay nàng ra sau, tay kia thì giữ chặt hai chân nàng, thở hổn hển nói: “Nhận thua đi có được không? Yên tâm, ta không thèm tranh chức Chủ nhiệm của ngươi đâu.”

Đề xuất Voz: Chị quản lý dễ thương
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN