Chương 1960: Thanh Vân Tử nỗi khổ tâm hai
Nghe vậy, Đạo Phong hơi ngẩn người, hỏi: “Sư phụ cũng có kế hoạch sao?”
“Ta không có.”
Đạo Phong trầm mặc một hồi, mới nói: “Đệ tử không hiểu.”
“Không hiểu thì thôi... Ta hy vọng con mãi mãi không hiểu, và cũng mong Thiếu Dương mãi mãi không hiểu.” Ánh mắt Thanh Vân Tử thoáng hiện vẻ đau thương, ông thở dài: “Hỏi vấn đề thứ hai của con đi, nói xong thì cút nhanh cho khuất mắt. Con phiền, mà ta đối diện với câu hỏi của con cũng phiền không kém!”
Đạo Phong mỉm cười, sau đó thần sắc dần trở nên nặng nề, anh hỏi ra điều mình muốn biết nhất: “Nhuế Lãnh Ngọc rốt cuộc là người, hay là thứ gì khác?”
Lạch cạch.
Thanh gậy gỗ trong tay Thanh Vân Tử rơi xuống đất. Ông ngẩn người nhìn chằm chằm vào quẻ tượng đang bày dở dưới đất, nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi, nói: “Ta sống ở Quỷ Vực, làm sao ta biết được.”
Đạo Phong thở dài: “Sư phụ, người lộ sơ hở rồi.”
Thanh Vân Tử biết mình đã bị lộ. Nếu như ông hoàn toàn không biết nội tình, lúc này lẽ ra phải tỏ ra vô cùng kinh ngạc, sau đó hỏi ngược lại anh xem đã phát hiện ra bí mật gì trên người Nhuế Lãnh Ngọc.
Ông im lặng. Đạo Phong cũng không nôn nóng, lặng lẽ chờ đợi.
Hồi lâu sau, Thanh Vân Tử mới dùng giọng điệu u ám nói: “Con không cần hỏi ta, có lẽ chẳng bao lâu nữa con sẽ biết thôi.”
“Ý người là sao?”
Chờ một lát không thấy Thanh Vân Tử phản ứng, Đạo Phong nói tiếp: “Con không quan tâm cô ta là người hay quỷ, nhưng con luôn cảm thấy cô ta sẽ làm hại Thiếu Dương.”
Thanh Vân Tử trong lòng khẽ giật mình, nhanh như vậy sao...
Ông thở dài: “Ta và Nhất Cốc đại sư làm bao nhiêu chuyện như vậy, e là vẫn chậm một bước...”
Đạo Phong kiên định: “Con muốn biết chân tướng.”
Thanh Vân Tử không để ý tới yêu cầu của anh, hỏi ngược lại: “Nhị nhất bất năng trường... Con cũng từng nghe ta nói câu châm ngôn này với Thiếu Dương rồi, con nghĩ nó có nghĩa là gì?”
“Chẳng lẽ là nói cô ta và Thiếu Dương không thể bên nhau lâu dài?”
“Sai rồi.” Thanh Vân Tử đứng dậy, nhìn anh bằng ánh mắt đầy u sầu, nói tiếp: “Không phải là không thể lâu dài, mà là không thể... trường mệnh.”
Đạo Phong sững sờ, kinh ngạc thốt lên: “Nói như vậy, suy đoán của con không sai. Nhưng sư phụ, tại sao người vẫn để Thiếu Dương ở bên cô ta?”
“Ta không cho họ ở bên nhau, thì họ sẽ không ở bên nhau chắc?”
Đạo Phong lặng thinh. Anh nhớ lại dáng vẻ Diệp Thiếu Dương vì bảo vệ Nhuế Lãnh Ngọc mà tranh cãi với mình... Lập tức anh lắc đầu, Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc quả thực đã không thể tách rời.
Thanh Vân Tử nói: “Ta biết chuyện quá muộn, đã không còn kịp nữa, chỉ có thể tìm cách bù đắp. Gần đây ta đang bàn bạc cách cứu vãn với Nhất Cốc đại sư, nhưng có lẽ đã muộn rồi.”
“Người dường như biết rất nhiều chuyện, dù không thể nói cho Thiếu Dương, tại sao không thể nói cho con biết?”
Thanh Vân Tử nhìn chằm chằm anh, hỏi: “Các con đều biết Thiếu Dương là Quỷ Đồng, tại sao không nói cho nó biết?”
Đạo Phong suy nghĩ một chút rồi đáp: “Có một số việc, đối với người trong cuộc, không biết vẫn tốt hơn là biết.”
“Đúng là như vậy. Có những chuyện cũng không thể để con biết sớm được.”
Thanh Vân Tử lại thở dài một hơi, nói: “Lần này hành động ở Thanh Minh giới, hãy để Thiếu Dương đưa cả Lãnh Ngọc đi cùng. Hy vọng mượn chuyện này để mọi thứ có một kết cục dứt khoát.” Nói xong, ông phẩy tay với Đạo Phong: “Con có thể cút được rồi.”
Đạo Phong không nói thêm gì nữa, thu hồi Ngũ Triều Nguyên Khí, quay người đi ra ngoài vườn. Trong quá trình đó, anh lại trở về với dáng vẻ lạnh lùng như băng.
Anh xưa nay không thích đặt câu hỏi cho người khác, chỉ khi đứng trước mặt Thanh Vân Tử, anh mới biểu hiện ra dáng vẻ của một người đệ tử.
Thanh Minh giới, Huyền Không quan, Chuyển thế Quỷ Đồng, Thanh Ngưu Tổ Sư... Những từ ngữ này cùng ý nghĩa đằng sau chúng cứ chớp tắt trong đầu Đạo Phong khiến tâm trí anh có chút rối loạn, nhưng niềm tin của anh vẫn luôn kiên định không đổi.
Diệp Thiếu Dương không hề biết về cuộc đối thoại diễn ra tại Bạch Vân thành. Hơn tám giờ sáng anh mới ngủ dậy, định gọi Lão Quách và Tứ Bảo dậy nhưng lay mãi không tỉnh, đành thôi, đi sang phòng bên cạnh gọi Nhuế Lãnh Ngọc.
Nhuế Lãnh Ngọc đã ăn mặc chỉnh tề, cả hai cùng đi ăn buffet, sau đó ra ngoài làm chính sự —— đầu tiên là liên lạc với Chu Tĩnh Như. Cô ấy phái một trợ lý đến showroom Maserati chờ họ. Sau khi gặp mặt, trợ lý dẫn họ đi xem chiếc xe thuộc về mình: một chiếc Maserati màu xanh ngọc bích, kiểu dáng rất bề thế, lại là xe mới nên ngoại hình trông vô cùng hào nhoáng. Diệp Thiếu Dương vốn là người không mấy hứng thú với xe cộ, nhưng vừa nhìn thấy cũng lập tức yêu thích.
Trợ lý của Chu Tĩnh Như hỗ trợ họ làm thủ tục, dán biển số tạm thời, ngay trong ngày là có thể lái đi.
Nhuế Lãnh Ngọc cầm lái đưa Diệp Thiếu Dương đi, cảm giác lái chiếc Maserati mới tinh vô cùng tuyệt vời.
Trên đường đi, Nhuế Lãnh Ngọc trêu chọc: “Anh mau tranh thủ học lái xe đi, sau này đừng đi cùng xe với em nữa.”
“Tại sao chứ?”
“Lái xe sang thế này, anh đi cùng em, người ta lại tưởng em là tiểu tam được anh bao nuôi đấy.”
“Ơ, ý em là... chê anh xấu à?” Mất một lúc Diệp Thiếu Dương mới phản ứng kịp.
Nhuế Lãnh Ngọc cười khúc khích: “Không có, chỉ là... ừm, trông anh giống đại gia mới nổi hơn.”
Tuy bị đả kích nhưng trong lòng Diệp Thiếu Dương vẫn thấy vui. Nhuế Lãnh Ngọc khi ở ngoài luôn là một băng sơn mỹ nhân, nhưng ở trước mặt anh, cuối cùng cô cũng biết đùa giỡn như bao cặp tình nhân khác.
Tảng băng đã hoàn toàn tan chảy.
Hai người chạy đôn chạy đáo cả ngày, mua sắm rất nhiều đồ dùng cho đám cưới. Dù đi bộ mua sắm rất mệt nhưng Diệp Thiếu Dương cực kỳ tận hưởng cảm giác này. Đến chạng vạng tối, hai người xách túi lớn túi nhỏ về nhà, mệt đến mức nằm bệt ra ghế sofa.
“Cảm giác thế nào?” Nhuế Lãnh Ngọc tựa đầu vào người anh, hỏi.
Diệp Thiếu Dương ôm lấy mặt cô, đáp: “Hạnh phúc đến chết đi được!”
Nhuế Lãnh Ngọc khẽ nhíu mày: “Sao lại nói từ 'chết', xui xẻo lắm.”
Diệp Thiếu Dương cười: “Em nhạy cảm quá làm gì!”
Nhuế Lãnh Ngọc thở hắt ra một hơi: “Em luôn cảm thấy loại hạnh phúc này có chút không chân thực.”
Diệp Thiếu Dương cười trêu: “Sắp kết hôn đến nơi rồi, còn vùng vẫy cái gì nữa!”
Hai người đang trò chuyện thì Nhuế Lãnh Ngọc nhận được điện thoại của Nhất Cốc đại sư. Sau một hồi trao đổi, cô buông điện thoại xuống, nói với Diệp Thiếu Dương: “Sư phụ em đã chọn ngày cưới cho chúng ta rồi, là ngày 9 tháng 10, anh thấy thế nào?”
“Ngày mùng 9... vậy là chỉ còn năm ngày nữa, gấp gáp vậy sao?” Diệp Thiếu Dương đương nhiên muốn kết hôn càng sớm càng tốt, nhưng đám cưới có rất nhiều việc phải chuẩn bị, anh không muốn vì quá vội vàng mà để lại điều gì nuối tiếc.
“Ngày mùng 9 là Tết Trùng Cửu, ngày lành tháng tốt. Trùng Cửu vốn là dịp người thân đoàn tụ, ý nghĩa cũng rất hay.”
Diệp Thiếu Dương dĩ nhiên không có ý kiến gì.
Sau khi Nhuế Lãnh Ngọc phản hồi lại cho Nhất Cốc đại sư và trò chuyện thêm một lát, cô cúp máy, cười nói với Diệp Thiếu Dương: “Sư phụ em ngày kia sẽ đến để giúp chúng ta chủ trì hôn lễ.”
Diệp Thiếu Dương nói: “Vậy chúng ta phải nhanh chóng đặt tiệc và phát thiệp mời thôi, để mọi người còn sắp xếp thời gian.”
“Hôm đó là Tết Trùng Cửu, thường thì các đơn vị đều được nghỉ mà.”
Đề xuất Voz: Truyện Ma Lai và Đi Câu