Chương 198: Quách đại tẩu
“Diệp Tử, giờ cậu định đi đâu?”
“Đi tìm Quách sư huynh, xem Pháp khí huynh ấy chế tạo đến đâu rồi, tiện thể giúp một tay để sớm giải quyết xong con Thủy Thi dưới sông kia, rồi tôi còn phải đi Tây Xuyên một chuyến.”
Mã Béo gật đầu: “Ồ, vậy cậu đi một mình đi, tôi muốn về nhà một chuyến.”
“Về nhà?” Diệp Thiếu Dương hơi ngạc nhiên nhìn hắn. Dẫu biết nhà họ Mã ở thành phố lân cận, nhưng từ trước đến nay chưa từng thấy hắn quay về, nên nghe vậy cậu có chút bất ngờ.
Mã Béo nói: “Đúng thế, cũng nhiều ngày rồi chưa về nhà, sẵn tiện hai ngày này không có việc gì, tôi về ở vài hôm thăm bố mẹ. Vốn định rủ cậu theo chơi cho vui, nhưng cậu bận quá.”
“Sau này còn nhiều cơ hội mà, hôm nào tôi sẽ cùng cậu về bái phỏng hai bác.” Diệp Thiếu Dương vỗ vỗ vai hắn nói.
Thế là hai người chia tay tại bến xe. Mã Béo bắt xe khách đường dài, còn Diệp Thiếu Dương bắt taxi đến cửa tiệm của lão Quách. Vừa bước vào cửa, cậu đã thấy một người phụ nữ mập mạp đang xếp pháo hoa, thấy Diệp Thiếu Dương, bà liền hỏi: “Này cậu em, mua gì thế?”
“Cháu... cháu tìm lão Quách ạ.”
Người phụ nữ vừa nghe xong, trên mặt lộ ra nụ cười hiểu ý, hỏi: “Đến khai quang à?”
“Dạ, đúng thế.” Diệp Thiếu Dương lờ mờ đoán được thân phận của bà, thuận miệng đáp.
“Vậy cháu ngồi đó chờ một lát.” Người phụ nữ đi về phía sau tiệm, vén rèm bước vào căn phòng tối, gọi lớn: “Ông nó ơi, có người muốn khai quang này.”
Bên trong lập tức truyền đến giọng của lão Quách: “Khai với chả quang cái gì, đang bận tối mắt tối mũi đây. Việc của sư đệ tôi còn chưa xong, trả bao nhiêu tiền tôi cũng không tiếp!”
Diệp Thiếu Dương trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc ấm áp, cậu hướng vào bên trong gọi một tiếng: “Sư huynh, là đệ đây.”
Một lát sau, tấm rèm được kéo ra, lão Quách cùng người phụ nữ kia cùng bước ra. Lão Quách cười với Diệp Thiếu Dương, chỉ tay vào người phụ nữ nói: “Chị dâu chú đấy.”
Không đợi Diệp Thiếu Dương kịp mở lời chào hỏi, Quách đại tẩu đã bước nhanh tới, thân thiết vỗ vỗ vai cậu: “Thì ra cháu là Thiếu Dương à, ôi dào, không nói sớm, mau ngồi xuống đi.”
Bà ấn Diệp Thiếu Dương ngồi xuống ghế đẩu, ngắm nghía cậu rồi cười hớn hở: “Thím đã nghe lão Quách kể về cháu lâu rồi, cứ giục lão đưa cháu về nhà chơi mà lão cứ bảo bận. Hôm nay lão đang gấp rút làm đồ cho cháu, nên thím mới ra trông tiệm hộ. May quá, trưa nay thím sẽ làm vài món sở trường, mấy anh em chú cháu cứ thoải mái uống vài chén.”
Bà cứ mở miệng là xưng “thím”, nghe mà Diệp Thiếu Dương dở khóc dở cười. Bà tự nhận là thím, nhưng chồng bà lại là sư huynh của cậu, cái tôn ti trật tự này kiểu gì thế không biết?
Lão Quách cũng tỏ vẻ bất mãn, lườm vợ một cái rồi mắng: “Bà nói năng kiểu gì đấy? Đây là sư đệ ruột của tôi, cùng một sư phụ, sao lại bắt nó gọi bà là thím? Thế tôi cũng là chú nó chắc?”
Đoạn lão hất hàm với Diệp Thiếu Dương: “Đừng chấp nhặt chị dâu chú làm gì. Chú đến thật đúng lúc, vào đây tôi cho chú xem thứ tôi vừa mới rèn xong.”
Diệp Thiếu Dương theo lão vào phòng tối. Đây thực chất là một căn hầm nằm dưới lòng đất, không gian khá rộng nhưng chỉ có một ô thông gió, trong phòng thắp đèn điện sáng choang.
Đây là lần đầu tiên Diệp Thiếu Dương vào nơi này, cậu tò mò quan sát xung quanh. Bốn phía đều là giá hàng, bên trên bày đầy các loại Pháp khí thành phẩm và bán thành phẩm. Trong phòng còn có máy mài, mũi khoan kim cương, bàn ê-tô cùng đủ loại máy móc cơ khí khác.
Diệp Thiếu Dương không khỏi kinh thán: “Sư huynh, Đạo thuật của huynh có lẽ không bằng ai, nhưng huynh tuyệt đối là nhà phát minh số một giới Pháp thuật đấy!”
Lão Quách đắc ý cười ha hả, từ dưới đất nhặt lên một vật nhọn sáng loáng đưa cho Diệp Thiếu Dương: “Đây là làm theo ý chú, có thể lắp vào súng săn cá, chú xem xem.”
Diệp Thiếu Dương cầm lấy, đưa lên trước ánh đèn quan sát. Mũi tên này có đầu cực kỳ sắc bén, màu vàng ròng chói mắt, thân tiễn đen tuyền có khắc đạo văn của Hoàng Đình Kinh, phần đuôi quấn những sợi lông chim đủ màu sắc.
Lão Quách đứng bên cạnh giải thích: “Đầu mũi tên theo ý chú là dùng vàng ròng, thân tiễn là thép vôn-fram trộn thêm pháp dược luyện thành, lông đuôi dùng lông của gà trống thiêng Nộ Tinh...”
Diệp Thiếu Dương hài lòng gật đầu. Lão Quách lại nhặt dưới đất lên một tấm lưới lấp lánh, tại mỗi mắt lưới đều treo một đồng tiền cổ. Dù chỉ là đồng tiền thông thường, linh tính đơn lẻ không mạnh, nhưng hàng trăm đồng kết hợp lại thì uy lực không hề nhỏ. Ngoài ra, không giống lưới đánh cá bình thường, các mắt lưới này to nhỏ khác nhau, ở giữa dùng chỉ vàng thêu nổi tám chữ: “Chính Nhất Minh Uy, Mao Sơn Ngự Sắc”.
Đây chính là một món Pháp khí có tên “Lưới tiền bát tự”.
Diệp Thiếu Dương nói: “Không cần đợi đến tối đâu, hôm nay đệ rảnh, đến để giúp huynh một tay, làm xong sớm thì hôm nay chúng ta xuất phát đi thu phục con Thủy Thi kia luôn.”
Lão Quách dĩ nhiên không có ý kiến gì. Thế là lão phân công cho Diệp Thiếu Dương điều phối nguyên liệu, còn mình trực tiếp gia công máy móc. Hai người bận rộn một hồi đã hoàn thành được tám chín phần. Đúng lúc này, Quách đại tẩu xuống gọi họ lên ăn cơm. Vừa lên đến mặt đất, Diệp Thiếu Dương đã ngửi thấy một mùi thức ăn thơm lừng mê hoặc.
Bàn ăn được bày ở ngoài sân, món ăn không nhiều nhưng toàn là những món gia đình hấp dẫn: sườn xào chua ngọt, gà kho tàu, cá nướng đậu phụ và vài đĩa rau xanh.
Quách đại tẩu đon đả mời Diệp Thiếu Dương ngồi xuống, mở một bình rượu ngon rồi rót cho hai anh em, sau đó cũng ngồi xuống ăn cùng. Trong bữa cơm, bà vô cùng nhiệt tình với Diệp Thiếu Dương, hết gắp thức ăn lại đến khuyên rượu, khiến cậu có chút ngại ngùng. Tuy nhiên, tay nghề của Quách đại tẩu quả thật rất tuyệt, đặc biệt là món sườn xào chua ngọt, hương vị tươi ngon đậm đà, một mình Diệp Thiếu Dương đã đánh chén sạch nửa đĩa.
“Thiếu Dương này, cháu định ở lại Thạch Thành bao lâu?” Quách đại tẩu vừa gắp một miếng sườn vào bát cậu vừa hỏi.
Diệp Thiếu Dương gãi đầu: “Cháu cũng chưa biết, ước chừng là sẽ ở lại khá lâu ạ.”
Quách đại tẩu nghe vậy thì mừng rỡ: “Thạch Thành là nơi tốt đấy, cháu cứ ở lại đây lâu vào. Cháu đẹp trai thế này, để hôm nào thím... à không, tẩu tử giới thiệu cho cháu một cô nàng xinh đẹp.”
Lão Quách ngắt lời bà: “Bà nói hươu nói vượn gì thế, sư đệ tôi có người trong lòng rồi, bà cũng biết đấy, đại tiểu thư của tập đoàn Tinh Thành!”
Diệp Thiếu Dương lườm lão một cái: “Huynh đừng nói bậy, đệ với cô ấy chỉ là bạn bình thường thôi.”
Uống thêm vài chén rượu, Quách đại tẩu lại nói: “Thiếu Dương à, vợ chồng tẩu chỉ có một đứa con gái đang đi học xa, không có con trai, sau này cháu rảnh cứ thường xuyên ghé chơi, coi đây như nhà mình...”
Diệp Thiếu Dương suýt chút nữa là phun cả ngụm rượu ra ngoài. Cảm giác như mình vừa bị hạ bậc vai vế, biến thành hàng con cháu của lão Quách vậy. Thấy Quách đại tẩu đang cao hứng, cậu cũng không nỡ sửa lời.
Dù vậy, bữa cơm này Diệp Thiếu Dương ăn rất ngon miệng. Không chỉ vì thức ăn ngon, mà chủ yếu là vì vợ chồng lão Quách đã mang lại cho cậu một không khí gia đình, một cảm giác ấm áp của người thân, điều mà Diệp Thiếu Dương vô cùng trân trọng.
Cơm nước xong xuôi, Quách đại tẩu thu dọn bát đĩa, lão Quách cùng Diệp Thiếu Dương quay lại tiệm uống trà, định nghỉ ngơi một lát rồi tiếp tục làm việc. Đúng lúc này, Thanh Tuệ gọi điện đến cho Diệp Thiếu Dương, hỏi cậu đang ở đâu. Diệp Thiếu Dương đáp mình đang ở nhà lão Quách.
“Cậu đến đây ngay đi, tôi đang ở khách sạn. Ở chỗ tôi có một người mà cậu nhất định phải gặp.” Thanh Tuệ trầm giọng nói.
“Ai thế?” Diệp Thiếu Dương tò mò.
Thanh Tuệ im lặng một lát rồi đáp: “Hậu duệ đích truyền của Thất Nãi Nãi.”
Diệp Thiếu Dương sững sờ tại chỗ. Thất Nãi Nãi chẳng phải là yêu quái sao, làm sao lại có... hậu duệ?
Đề xuất Voz: Chuyện tình 2 năm trước