Chương 2040: Tìm kiếm người chết một

Đạo Phong quay đầu nhìn nàng, hỏi: “Cô chắc chắn chứ?”

“Em... không xác định.” Tạ Vũ Tình nhún vai, “Hồi còn học đại học, vì tò mò nên em có tìm đọc một số tư liệu về phương diện này. Theo lý thuyết của Einstein thì đúng là như vậy...”

Đạo Phong nói: “Lý thuyết của Einstein nhất định là đúng sao?”

“Cũng chưa chắc, dù sao đó cũng chỉ là suy luận. Với trình độ khoa học kỹ thuật hiện nay của nhân loại, vẫn chưa có cách nào chứng thực được những điều đó.”

Đạo Phong không hỏi thêm nữa, chậm rãi nói: “Nếu chúng ta đang ở trên cùng một dòng thời gian, và thời đại hắn xuyên không tới nằm ở phía trước chúng ta, vậy thì Thiếu Dương sẽ có cơ hội để cho chúng ta biết những gì hắn đã trải qua ở đó.”

Tạ Vũ Tình lập tức hỏi: “Cho biết bằng cách nào?”

Đạo Phong không trả lời, chỉ lẩm bẩm: “Cái đó phải xem bản thân Thiếu Dương có nghĩ ra được hay không.”

...

Diệp Thiếu Dương suy nghĩ mông lung suốt cả một buổi tối, sau đó lại thổ nạp vài chu thiên mới đi ngủ. Hắn ngủ một mạch đến gần trưa thì bị tiếng đập cửa đánh thức.

Hắn rời giường ra mở cửa, Thúy Vân cho biết trấn trưởng họ Thu đã phái người tới đón hắn đi dùng cơm.

“Được rồi, chị chờ em một lát.” Diệp Thiếu Dương vốn không định đi, nhưng thịnh tình khó khước từ. Nghĩ đến việc sau này Thúy Vân còn phải sinh sống dưới quyền quản lý của trấn trưởng Thu, hắn quyết định nể mặt ông ta một chút.

Sau khi ngủ dậy, Diệp Thiếu Dương cầm bát trà và bột đánh răng ra cạnh giếng nước trong sân để vệ sinh cá nhân. Ở những nơi nhỏ bé trong thời đại này thường không có kem đánh răng mà chỉ dùng bột đánh răng. Theo Diệp Thiếu Dương đoán, đó là xà phòng nghiền thành bột, khi dùng thì lấy một miếng vải bọc lại rồi chấm một ít, chà xát lên răng. Hiệu quả làm sạch khá tốt nhưng hơi phiền phức, có điều hắn cũng đã bắt đầu quen dần.

“Chờ chút, mặc bộ này vào đi!” Sau khi Diệp Thiếu Dương rửa mặt xong định vào nhà, Thúy Vân bưng một bộ quần áo đi tới. Diệp Thiếu Dương cầm lấy xem thử, cảm giác lụa là mềm mại, hóa ra là đồ may bằng tơ tằm. Trải ra xem, đó là một bộ trường sam và quần dài, trên mặt vải còn có những họa tiết chìm thêu bằng chỉ tơ. Tuy vẫn là kiểu dáng truyền thống nhưng chất liệu tốt hơn nhiều so với bộ đồ vải thô mà Thúy Vân may cho hắn trước đó.

“Ở đâu ra thế này?” Diệp Thiếu Dương tò mò hỏi.

“Sáng nay chị ra tiệm may trên phố mua cho em đấy. Chẳng phải bây giờ chúng ta có tiền rồi sao, tương lai em không tránh khỏi việc phải giao thiệp với những bậc quyền quý, nhất định phải mặc đồ mới cho ra dáng một chút.”

Diệp Thiếu Dương mỉm cười với nàng, trong lòng cảm thấy rất cảm động.

Dưới sự thúc giục của Thúy Vân, Diệp Thiếu Dương vào thay quần áo, lại còn có thêm một đôi giày vải nhung đen.

“Đẹp quá, đúng là một chàng trai khôi ngô!” Thúy Vân nhìn hắn từ trên xuống dưới, cười không khép được miệng. Nàng kéo hắn vào phòng mình, nơi có chiếc gương duy nhất trong nhà gắn trên tủ đứng lớn. Diệp Thiếu Dương tiến lên soi gương: trường sam quần dài, giày vải đen. Thúy Vân còn đặt thêm một chiếc mũ nỉ lên đầu hắn.

Hình ảnh này khiến Diệp Thiếu Dương càng nhìn càng thấy quen, bỗng nhiên hắn nhớ ra: Hồi nhỏ xem mấy bộ phim kháng chiến thời Dân quốc, chẳng hạn như "Tiểu binh Trương Dát", mấy người hoạt động bí mật trong thành đều mặc bộ đồ này.

Tất nhiên, họ mặc như vậy là để đóng giả những người có tiền thời đó nhằm che giấu thân phận.

Diệp Thiếu Dương nhìn mình trong gương mỉm cười bất đắc dĩ, rồi theo Thúy Vân đi ra ngoài. Trấn trưởng phái hai người đứng đợi sẵn ở cửa, một người phu xe kéo theo một chiếc xe tay tương tự như xe kéo, nhưng chiếc xe này có vẻ to hơn một chút so với những chiếc trên tivi.

Trấn trưởng Thu dù sao cũng chỉ là một trấn trưởng, chưa đến mức xa hoa có xe hơi riêng, nhưng nuôi được một chiếc xe kéo đã là rất có mặt mũi rồi.

“Xe chuyên dụng của trấn trưởng đấy. Cả trấn này chỉ có mỗi chiếc này thôi.” Thúy Vân trước đây chỉ thấy chiếc xe này lướt qua trên phố, nay nó lại đậu ngay trước cửa nhà mình, nàng không nhịn được mà tò mò ngắm nghía. Mấy nhà hàng xóm xung quanh cũng kéo ra xem náo nhiệt, đứng vây quanh chỉ trỏ. Thấy Thúy Vân bước ra, bà lão hàng xóm mà Diệp Thiếu Dương từng gặp lập tức lên tiếng: “Thúy Vân à, đây chẳng phải là xe của trấn trưởng sao? Có chuyện gì thế, không lẽ trấn trưởng muốn cưới cô về làm lẽ à?”

“Đi đi đi, đừng có mà nói nhăng nói cuội!” Hai gia đinh phụ trách đón Diệp Thiếu Dương quát lên.

Thúy Vân bật cười, nói với bà lão: “Trấn trưởng có muốn cưới tôi làm lẽ thì tôi cũng không thèm đâu. Đây là trấn trưởng tới đón biểu đệ nhà tôi đấy.”

Lúc này mọi người mới chú ý đến Diệp Thiếu Dương trong bộ trang phục sang trọng. Hai gia đinh của nhà trấn trưởng thấy hắn thì lập tức lộ ra vẻ khúm núm, khiến đám đông kinh ngạc không thốt nên lời.

Không chỉ vì Diệp Thiếu Dương là khách quý của phủ trấn trưởng, mà chuyện hắn bắt quỷ đêm qua, tuy trấn trưởng Thu đã ra lệnh cấm truyền ra ngoài nhưng đám người hầu trong nhà vẫn râm ran bàn tán. Ai nấy đều biết trấn trưởng mời được một vị Diệp tiên sinh liệu sự như thần, thần thông quảng đại, nên trong lòng họ vô cùng kính sợ.

Trước đó, Thúy Vân thu lưu một người biểu đệ đến nương nhờ, hai người ở cùng nhau mấy ngày nay khiến trong thôn không ít lời ra tiếng vào. Thấy Diệp Thiếu Dương tuổi còn trẻ, gương mặt lại thanh tú, người ta đều đồn hắn là "mặt trắng nhỏ" (trai bao) do Thúy Vân nuôi.

Chỉ là không ai ngờ được, cái gã lưu dân vốn bị coi là kẻ ăn bám ấy giờ đây lại khoác lên mình bộ đồ tinh xảo, trở thành thượng khách của quan đứng đầu trấn... Sự thay đổi thân phận này vượt xa trí tưởng tượng của đám dân làng.

“Thúy Vân, rốt cuộc là chuyện thế nào?” Bà lão kia kéo tay Thúy Vân, nhỏ giọng hỏi.

Thúy Vân cười rộ lên, cố ý nói lớn cho mọi người cùng nghe, vẻ mặt đầy tự hào: “Ôi dào, cũng không có gì đâu ạ. Trấn trưởng gặp chút rắc rối, không tìm được ai giúp nên đành phải mời Thiếu Dương nhà tôi ra mặt giải quyết giúp ông ấy. Trấn trưởng thấy ngại quá nên hôm nay nhất định phải mời chú ấy đi ăn cơm. Lúc đầu Thiếu Dương không muốn đi đâu, mà xe đã đến tận cửa đón rồi... Thiếu Dương à, chị thấy em cứ đi đi.”

Dân làng vốn chưa từng thấy cảnh tượng nào lớn lao, nghe Thúy Vân nói vậy, trong lòng càng thêm chấn động. Từng người một nhìn Diệp Thiếu Dương lên xe với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và ghen tị.

Diệp Thiếu Dương quay người lại, đối diện với Thúy Vân, đưa tay ra: “Chị, lên đi!”

Thúy Vân ngẩn ra một chút: “Chị...”

“Cùng đi dự tiệc.”

Mắt Thúy Vân sáng lên, hỏi khẽ: “Có tiện không em?”

“Tiện chứ, lão họ Thu đó nếu dám nói một chữ không, em sẽ lật bàn của lão.”

Hai gia đinh nghe Diệp Thiếu Dương ăn nói bất kính với trấn trưởng nhà mình nhưng cũng chỉ biết cúi đầu vâng dạ, giả vờ như không nghe thấy gì.

Thúy Vân nắm lấy bàn tay Diệp Thiếu Dương đưa tới, ngồi xuống bên cạnh hắn. Nàng quay đầu vẫy tay với bà lão kia: “Bà Trương, tôi đi nhé.”

Xe kéo bắt đầu chạy. Chiếc xe này lớn hơn xe kéo bình thường nên cần hai người kéo, tốc độ vẫn rất nhanh.

Diệp Thiếu Dương quay sang nhìn Thúy Vân, cười hỏi: “Vui không chị?”

Thúy Vân hiểu ý hắn, thẹn thùng mỉm cười nói: “Tất cả là nhờ em, đã cho chị một phen nở mày nở mặt.”

Đề xuất Linh Dị: [Lão Cửu Môn] Chuyện cũ Tương Tây
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN