Chương 2099: Nữ thi phục sinh một
Nhưng ngược lại, nếu như sau khi xuyên không, bản thân không còn chịu sự trói buộc của Sổ Sinh Tử ban đầu nữa, vậy thì... về nguyên tắc, chỉ cần không có tai họa bất ngờ, không bị người ta đánh chết, chẳng lẽ mình sẽ trường sinh bất lão sao?
Đây quả là một nghịch lý đầy mâu thuẫn.
Diệp Thiếu Dương dĩ nhiên không thể nghĩ ra chân tướng, cậu chợt nảy ra ý định, dứt khoát lấy bút bi và sổ tay từ trong ba lô ra, ghi chép lại những điều mình nghĩ mãi không thông này, để sau này từ từ suy ngẫm.
Ba người nán lại trong am nhỏ cho đến chạng vạng tối, may mắn là mưa cũng đã tạnh hẳn, nhóm Cản Thi lại tiếp tục lên đường.
Vì trận mưa vừa rồi, đường núi trơn trượt, người đi còn đỡ chứ thi thể thì rất khó di chuyển. Trần Tam lấy ra mấy tấm nỉ lông trâu, bên trên buộc thêm vài thanh gỗ, làm cho mỗi cái xác một bộ khung trợ lực ở chân, sau đó mới thúc giục chúng lên núi.
Đang đi, Diệp Thiếu Dương đột nhiên gọi Trần Tam dừng lại, nói: “Đợi chút!”
Trần Tam quay đầu lại, thấy sắc mặt Diệp Thiếu Dương vô cùng nghiêm trọng, tim lão thắt lại, run giọng hỏi: “Lại chuyện gì nữa đây!”
Diệp Thiếu Dương ngưng thần quan sát xung quanh, chậm rãi nói: “Có tà vật đi theo.”
“Không thể nào!” Trần Tam nghe xong câu này suýt chút nữa thì ngã quỵ, run rẩy bảo: “Sao lại gặp tà vật nữa chứ... Không lẽ lại trùng hợp đến thế sao?”
“Chắc chắn không phải trùng hợp đâu.” Diệp Thiếu Dương bừng tỉnh đại ngộ, “Tôi hiểu rồi, lúc trước tôi còn thắc mắc, con quỷ bị tôi diệt kia căn bản không có tu vi để phá vỡ phong ấn của mặt dây chuyền Kê Huyết Thạch... Nó ám được vào người chị Thúy Vân là nhờ có đồng bọn hỗ trợ. Lúc đó chúng định nội ứng ngoại hợp, không ngờ một đứa lại bị tôi tiêu diệt.”
Trần Tam nghe hắn nói vậy cũng nhìn quanh quất: “Vậy... con quỷ này không phải đến để tìm chúng ta báo thù đấy chứ?”
“Nó không dám đâu, quỷ cũng không ngốc, thấy tôi diệt một đứa khác mà lúc đó nó không xông ra thì chứng tỏ nó biết không phải đối thủ của tôi, hiện tại càng không thể đến báo thù.” Ánh mắt Diệp Thiếu Dương dừng lại trên xác chết nữ kia, “Tôi nghi ngờ mục tiêu của chúng là cái 'Hình Nhân Sát' này. Nếu không, chúng cũng chẳng tốn công tìm mọi cách lẻn vào am của chúng ta.”
“Vậy, vậy phải làm sao bây giờ?”
“Xử đẹp thôi!” Diệp Thiếu Dương cười lạnh một tiếng, “Đã nó không dám lộ diện, chúng ta cứ để mắt kỹ những cái xác này là được, chỉ cần nó dám dẫn xác đến, tôi sẽ diệt nó ngay.”
Chỉ cần không phải bị đánh lén bất ngờ, Diệp Thiếu Dương thực sự rất tự tin. Dù thực lực hiện tại chưa hồi phục hoàn toàn, nhưng với đống pháp khí trong tay, diệt một con lệ quỷ bình thường vẫn không thành vấn đề.
Ba người tiếp tục lên đường.
Diệp Thiếu Dương có thể cảm nhận được có thứ gì đó cứ lảng vảng bám theo lúc gần lúc xa, nhưng vì không xác định được vị trí cụ thể nên cậu cũng mặc kệ, chỉ dán Linh phù lên người Trần Tam và Thúy Vân để nhắc nhở họ chú ý.
Đi được hơn nửa đêm, phía trước vang lên tiếng nước chảy rào rào. Trần Tam chạy lên xem xét rồi mếu máo quay lại báo với Diệp Thiếu Dương rằng vì trời mưa, lũ bùn tràn về đã cuốn trôi đường đi, phía trước không qua được, chỉ còn cách đi đường vòng.
“Đường vòng thì cứ vòng thôi, sao thế?” Diệp Thiếu Dương thấy thần sắc lão không ổn, lấy làm lạ hỏi.
“Đi đường vòng thì không sao, nhưng đi lối này chỉ có duy nhất một con đường băng qua Nhị Long Sơn, nơi đó có thổ phỉ...”
Khóe miệng Diệp Thiếu Dương giật giật: “Không còn đường nào khác à?”
“Có, nhưng phải vòng rất xa, mất thêm vài ngày nữa, mà cũng chẳng chắc chắn đường có thông hay không.”
Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi. Cậu đối phó với yêu ma quỷ quái thì được, chứ còn thổ phỉ... người ta có súng ống đàng hoàng. Chẳng hiểu sao cậu lại nhớ đến đoạn Trần Tam kể về hình phạt “đốt đèn trời”, da đầu chợt thấy tê dại.
“Đi con đường ông nói thì nhất định sẽ gặp thổ phỉ sao?”
“Cũng không hẳn, chúng ta đi dưới chân núi, không dễ chạm mặt đâu. Chỉ là có khả năng đó thôi, vả lại thổ phỉ thông thường cũng ít khi làm khó người Cản Thi chúng tôi.”
Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một chút rồi quyết định vẫn đi con đường này. Dù sao nếu đi đường vòng mất thêm mấy ngày sẽ phát sinh thêm nhiều rắc rối, lại không biết phía trước ra sao.
Tuy nhiên trước khi vào con đường đó, Diệp Thiếu Dương bảo Thúy Vân hóa trang một chút, giống như lần trước, làm cho mặt mũi lem luốc bẩn thỉu để đàn ông nhìn vào là mất hết hứng thú, tránh trường hợp vạn nhất gặp thổ phỉ lại bị bắt về làm áp trại phu nhân.
Sau khi rẽ sang đường vòng, họ đi mãi đến gần sáng thì trời lại đổ mưa. Ban đầu mưa không lớn lắm, các cương thi đều đội nón lá nên không ảnh hưởng nhiều, nhưng Diệp Thiếu Dương lo mưa to sẽ làm trôi Linh phù trên người chúng nên hỏi Trần Tam cách xử lý.
Trần Tam vốn đã từng đi qua con đường này, lão cho biết phía trước dưới chân núi có một ngôi miếu hoang có thể tạm trú mưa. Vừa hay trời cũng sắp sáng, có thể ở trong miếu nghỉ ngơi một ngày, đợi đêm xuống lại đi tiếp.
Diệp Thiếu Dương vừa nghe đến “miếu hoang” liền nhớ ngay đến mấy tên bại binh ngu ngốc gặp lần trước và vụ bị cướp mất mấy thỏi vàng, trong lòng vẫn còn ám ảnh. Cậu hỏi Trần Tam liệu ngôi miếu đó có quá gần sào huyệt thổ phỉ mà xảy ra chuyện không.
“Chuyện đó thì không lo, bọn thổ phỉ rảnh háng đâu mà dẫn xác đến miếu hoang làm gì.”
Diệp Thiếu Dương nghe câu này thì sững người lại. Trần Tam vội hỏi cậu sao thế.
“Không có gì.” Diệp Thiếu Dương cười khổ, thì ra cái từ “rảnh háng” (nhức cả trứng) này đã có từ một trăm năm trước rồi.
Ba người tiếp tục đi, khoảng nửa canh giờ sau, quả nhiên tìm thấy một ngôi miếu hoang trong một khe núi phía trước. Nhìn bề ngoài miếu vẫn còn khá nguyên vẹn, ba người lùa thi thể vào trong. Thấy trong đại điện có mấy thanh xà gồ bị sập đã mục nát, họ liền nhóm lửa để hâm nóng đồ ăn.
Diệp Thiếu Dương quan sát quanh ngôi miếu, thấy các tượng thần đều đã đổ nát, bên trong đục khoét đầy tổ mối nhìn rất buồn nôn. Trước bệ thờ, cậu tìm thấy một bài vị mục nát, chữ nghĩa trên đó đã phai mờ hết nên không rõ ngôi miếu này thờ vị thần tiên nào. Nhìn cấu trúc gian phòng, đây có lẽ là loại miếu thờ tín ngưỡng dân gian chứ không phải chùa chiền hay đạo quán.
Ba người hơ khô lương khô trên đống lửa, ăn xong thì trời cũng đã sáng hẳn.
Họ lấy chăn đệm từ trong hành lý ra, mỗi người tìm một góc nằm xuống. Diệp Thiếu Dương cảm nhận được thứ kia vẫn đang lảng vảng gần đây nên không dám ngủ. Cậu cùng Trần Tam tán gẫu về đám thổ phỉ trên Nhị Long Sơn, nghe lão kể đủ thứ chuyện ly kỳ, Diệp Thiếu Dương nghe rất chăm chú, còn Thúy Vân thì đã nằm ngủ thiếp đi trên tấm đệm bên cạnh.
Hai người đang nói chuyện rôm rả thì đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng ngựa hí, cả hai đều giật mình, nhìn nhau ngơ ngác.
“Không lẽ là... thổ phỉ sao?” Diệp Thiếu Dương hỏi khẽ.
“Tôi không biết, từ khi vùng này có thổ phỉ hoành hành thì hình như không còn hộ dân nào sinh sống cả...” Mặt Trần Tam đã cắt không còn giọt máu.
Trong lúc nói chuyện, tiếng vó ngựa dẫm lên bùn đất đã nghe rõ mồn một, theo sau đó là tiếng người đang nghêu ngao hát sơn ca.
Diệp Thiếu Dương và Trần Tam bật dậy như lò xo, linh cảm có chuyện chẳng lành, định tìm chỗ trốn nhưng ngôi miếu chỉ có bấy nhiêu đó diện tích, căn bản chẳng có nơi nào để ẩn nấp.
Trong lúc đang do dự, bên ngoài vang lên tiếng đối thoại của mấy gã đàn ông, giọng điệu nghe chừng rất thô lỗ:
“Ta bảo này, cái tiết trời quái quỷ này mưa dầm dề bực cả mình, anh em mình vào miếu nghỉ chân một lát đi?”
“Nghỉ cái mỗ nội nhà ngươi à, Đại đương gia đang đợi chúng ta về đưa tin đấy.”
“Mẹ kiếp, ngươi mù à mà không thấy mưa to thế này! Đường xuống núi thế này thì đi làm sao, Đại đương gia cho chúng ta hẳn một ngày cơ mà, lúc nào xuống núi chẳng được!”
“Thôi đừng cãi nhau nữa, tất cả nghe theo Tam đương gia đi!”
Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Chu Tiên Lại