Chương 210: Trên vai mặt quỷ

“Diệp Pháp Thiện vô tình tìm được mấy thiên văn chương thất truyền, trên đó ghi lại rất nhiều pháp thuật thâm sâu, truyền lại cho đệ tử tu luyện, uy lực vô cùng, nhờ đó Mao Sơn mới trở thành đứng đầu Đạo môn. Còn thứ tớ vừa nhận được...” Diệp Thiếu Dương hơi chút kích động nói: “Chính là một phần văn chương thất truyền trong Độn Giáp Thiên Thư!”

Thằng Mã sững sờ tại chỗ: “Đậu xanh, lợi hại vậy sao! Nhưng mà... làm sao cậu chắc chắn đó chính là Thiên Thư?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Cậu còn nhớ lời tớ từng nói không? Phù chú Đạo gia tổng cộng có bốn màu: Vàng, Xanh lam, Đỏ và Tím. Phù màu tím vốn đã có linh lực mạnh nhất, dành cho Thiên Sư sử dụng. Thực ra, tương truyền trong Độn Giáp Thiên Thư còn ghi lại loại Thần phù thứ năm, màu vàng sậm. Năm loại phù chú này đại diện cho Ngũ hành, như vậy Ngũ hành mới có thể viên mãn. Đáng tiếc từ trước đến nay không ai biết loại phù màu vàng sậm này phải vẽ như thế nào.”

Thằng Mã lúc này mới phản ứng lại, hỏi: “Vừa rồi trong cuốn sách đó đã dạy cậu cách vẽ Thần phù?”

“Thông minh lắm.” Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, kiềm chế tâm tình kích động: “Cho nên, cuốn sách chỉ có mười mấy trang này chắc chắn là những chương thất lạc của Độn Giáp Thiên Thư!”

Thằng Mã trừng lớn mắt nhìn cậu, cũng cảm thấy vui mừng khôn xiết, nhe răng cười nói: “Diệp Tử, có được Thiên Thư này, chẳng phải cậu sắp trở nên vô đối rồi sao?”

Diệp Thiếu Dương cười cười: “Để tớ vẽ thử Thần phù xem sao đã.”

Lập tức, cậu gọi điện cho lão Quách, không nói nhiều lời mà trực tiếp hỏi chỗ ông ấy có bột vàng, bột bạc trắng cùng Hồng tiêu hay không.

“Có thì có.” Lão Quách kinh ngạc hỏi: “Nửa đêm nửa hôm chú mày cần mấy thứ đó làm gì?”

“Dĩ nhiên là có việc dùng đến, anh mau chuẩn bị một ít rồi mang qua đây ngay đi, đến nơi rồi nói tiếp.” Diệp Thiếu Dương đã không đợi nổi muốn làm thí nghiệm.

Chưa đầy nửa giờ sau, lão Quách đã chạy tới. Đều là người thân thiết nên Diệp Thiếu Dương cũng không giấu giếm, kể lại những trải nghiệm và phát hiện trong Thiên Sư Bài. Lão Quách nghe xong thì ngây người trên ghế sofa, há hốc mồm mãi không ngậm lại được.

Là một đệ tử ngoại môn của Mao Sơn, ông hiểu rõ giá trị của Độn Giáp Thiên Thư hơn ai hết. Tàn thiên thất lạc, Thần phù màu vàng sậm... Lão Quách đột ngột đứng phắt dậy, chộp lấy tay Diệp Thiếu Dương, kích động nói: “Mau, mau! Thử ngay bây giờ đi!”

Ông lập tức lấy ra bột vàng, bột bạc trắng cùng một cái đĩa thiếc giao cho Diệp Thiếu Dương. Diệp Thiếu Dương lập tức dựa theo tỉ lệ, đổ hai loại bột vào đĩa, cho thêm một lượng Hồng tiêu vừa đủ rồi pha trộn.

“Cái thứ màu đỏ này là gì vậy?” Thằng Mã hỏi.

“Hồng tiêu, một loại quặng nitrat kali.” Lão Quách trả lời thay: “Tác dụng gần giống Chu sa, nhưng đắt hơn Chu sa nhiều, so với vàng cũng chẳng kém bao nhiêu, chỉ có vài trường hợp đặc biệt mới dùng đến.”

Phương pháp điều chế mực cho Thần phù màu vàng sậm vốn có ghi lại trong Thiên thư Mao Sơn, chỉ là thiếu mất cách vẽ. Trước đây không ít Thiên Sư đã thử nghiệm nhưng đều thất bại.

“Sư đệ, chú mày sắp tạo nên lịch sử rồi đấy...” Lão Quách thấy mực pháp đã pha xong, vô cùng kích động nói.

Đến lúc này, Diệp Thiếu Dương trái lại bình tĩnh hẳn. Cậu lấy ra một tấm Tử phù thường dùng, trải lên bàn, dùng bút lông chấm vào mực pháp trong đĩa. Cậu nhắm mắt lại, hồi tưởng cách vẽ Thần phù trong tàn thiên, trên đó ghi lại mười mấy loại.

Có loại cực kỳ phức tạp, Diệp Thiếu Dương lo mình vẽ xong cũng khó lòng thi triển nổi, nên chọn một loại tương đối đơn giản để vẽ lên tấm Tử phù.

“Sư đệ, đây là phù gì?” Lão Quách nhìn những đường nét chưa từng thấy trên linh phù, hỏi.

“Phần Thiên Phù, là bản nâng cấp của Thiên Hỏa Phù.”

Trong chớp mắt, linh phù đã vẽ xong. Những đường nét màu vàng sậm trên lá phù ẩn hiện một luồng khí thế như muốn lưu chuyển. Lão Quách hai mắt tỏa sáng, lớn tiếng khen ngợi: “Thần phù màu vàng sậm quả nhiên khác biệt! Sư đệ, mau, cho anh em mở mang tầm mắt về uy lực của nó đi!”

Diệp Thiếu Dương cầm lấy Thần phù, đang định thi triển thì sực nhớ ra một vấn đề khiến người ta phải câm nín: Không có chỗ để dán!

Phần Thiên Phù là một loại linh phù tấn công, phải gặp tà khí mới có thể kích phát. Nói đơn giản là phải đánh vào người quỷ yêu tà linh thì nó mới phát huy tác dụng. Thế nhưng lúc này... Diệp Thiếu Dương đảo mắt liên hồi, biết tìm quỷ quái tà linh ở đâu bây giờ?

Sau khi cậu nói ra ý nghĩ đó, lão Quách và thằng Mã cũng lập tức đực mặt ra. Thằng Mã nhìn quanh quất, gãi đầu nói: “Gần đây không có con quỷ nào sao?”

“Làm gì có sẵn nhiều quỷ thế cho tớ bắt.” Diệp Thiếu Dương cũng thấy khó xử. Bình thường muốn yên tĩnh thì quỷ cứ hiện ra, lúc thật sự cần tìm thì lại chẳng thấy đâu.

“Hay là đi bãi tha ma hoặc nghĩa địa loạn?” Lão Quách gợi ý.

Diệp Thiếu Dương lập tức lắc đầu: “Không được, lỡ như thành công, một con quỷ thường không chịu nổi uy lực của Phần Thiên Phù đâu. Không thể tùy tiện dùng nó lên những linh hồn không phạm lỗi.”

Lão Quách nghĩ cũng đúng, bảo: “Vậy đi tìm xem có con ác quỷ nào không.”

Diệp Thiếu Dương ngẫm lại, có lẽ cũng chỉ còn cách này, dù sao cậu cũng muốn sớm kiểm chứng uy lực của Phần Thiên Phù. Thế là cậu thu dọn đồ đạc, định ra ngoài thử vận may. Vừa mở cửa ra, đúng lúc có một nam một nữ từ dưới lầu đi lên.

Nhìn thấy Diệp Thiếu Dương, người đàn ông trong đó lập tức lên tiếng: “Diệp tiên sinh, ông chủ của tôi đến rồi.”

Diệp Thiếu Dương ngẩn người, nhìn kỹ lại thì ra là gã trung niên lúc trước bị mình đuổi đi. Cậu lập tức xua tay: “Đang bận, không rảnh tiếp các người.”

Ánh mắt cậu vô tình lướt qua người phụ nữ đi cùng. Vẻ mặt thiếu kiên nhẫn bỗng chốc sững lại. Cô gái này diện một bộ đồ đen, dáng người cao gầy, mái tóc xõa ngang vai nhuộm màu vàng kim. Trên mặt cô đeo một chiếc khẩu trang lớn che kín, chỉ lộ ra đôi mắt. Dù có quầng thâm khá đậm nhưng vẫn mang lại cảm giác rất xinh đẹp.

Diệp Thiếu Dương tin rằng, khuôn mặt ẩn sau lớp khẩu trang kia chắc chắn không phụ lòng vóc dáng và đôi mắt ấy. Tuy nhiên, điều làm cậu kinh ngạc không phải là nhan sắc, mà là trên bả vai phải của cô gái... Diệp Thiếu Dương nhìn chằm chằm vào phía trên vai cô, khóe miệng khẽ nở một nụ cười.

Diệp Thiếu Dương nghiêng người nhường đường, nói: “Vào nhà rồi nói.”

Chờ sau khi hai người vào phòng, thằng Mã ghé sát tai Diệp Thiếu Dương, thắc mắc: “Sao cậu lật mặt nhanh thế?”

“Người ta là mang than sưởi ấm đến giữa ngày tuyết rơi đấy, đỡ cho chúng ta phải đi khắp nơi tìm lệ quỷ, dĩ nhiên phải bày tỏ lòng cảm ơn rồi.”

Thằng Mã giật mình, chợt hiểu ra: “Ý cậu là trên người cô ta có quỷ?”

Diệp Thiếu Dương không nói gì, theo sau hai người vào phòng khách. Cô gái kia ngồi xuống ghế sofa, ngước đầu quan sát Diệp Thiếu Dương, rất lịch sự nói: “Chào anh, Diệp thiên sư đúng không? Tôi nghe Thang Hải nói anh có cách thu phục... con quỷ trên người tôi?”

Giọng nói của cô rất êm tai. Diệp Thiếu Dương nheo mắt nhìn cô, hỏi: “Xưng hô thế nào đây?”

Cô gái áo đen do dự một chút rồi nói: “Anh cứ gọi tôi là cô Tạ đi. Đây là trợ lý của tôi, Thang Hải. Lúc đầu anh ấy không biết thân phận của anh nên có nhiều đắc tội, tôi thay mặt anh ấy xin lỗi anh.”

Thang Hải lập tức cúi người xin lỗi Diệp Thiếu Dương, thái độ khá khẩn thiết.

Diệp Thiếu Dương tiến đến trước mặt cô Tạ, giơ ba ngón tay: “Thu phục quỷ trên người cô, ba trăm nghìn tệ.”

Cô Tạ trợn tròn mắt nhìn cậu: “Thú thực, anh có biết thứ gì đang đeo bám tôi không?”

Diệp Thiếu Dương thọc tay vào đai lưng, lấy ra một chiếc gương Bát Quái đặt trước mặt cô, nói: “Tự cô nhìn đi.”

Cô Tạ sững sờ, kiểm tra lại ngũ quan của mình, không thấy có gì bất thường. Vừa định mở miệng hỏi, ánh mắt vô tình lướt qua gương, đột nhiên phát hiện trên bả vai mình đang có một thứ gì đó nằm bò, mang một khuôn mặt quỷ.

“Trời ạ!”

Đề xuất Tiên Hiệp: Vô Địch Từ Ta Nhìn Thấy Boss Thanh Máu Bắt Đầu
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN