Chương 2111: Lúc đầu kiêu hùng

Diệp Thiếu Dương lập tức cảnh giác, bày ra tư thế sẵn sàng, chỉ cần đối phương vừa có ý định rút súng, hắn sẽ ngay lập tức lao tới kết liễu gã.

Chỉ có một mình gã, cho dù có súng trong tay, Diệp Thiếu Dương vẫn tự tin có thể giết gã một cách dễ dàng.

Nhưng Tiểu Tam không hề rút súng. Để bày tỏ thành ý của mình, gã thậm chí còn giơ hai tay lên rồi bước tới. Diệp Thiếu Dương hơi nghi hoặc, đành đứng yên bất động quan sát.

“Tôi trả lại tiền đã cướp của anh đây.” Tiểu Tam nói đoạn thọc tay vào túi. Diệp Thiếu Dương thoáng căng thẳng, nhưng thứ Tiểu Tam móc ra không phải súng mà là một túi vải nhỏ. Khi mở ra, bên trong là mấy thỏi vàng ròng lấp lánh.

“Lần trước cướp của anh, giờ trả lại cho anh.” Tiểu Tam ném túi vải về phía Diệp Thiếu Dương, cười nói: “Không đánh không quen biết.”

Gã cười rất ôn hòa, thậm chí còn khiến người ta có cảm giác như gió xuân ấm áp. Nếu không phải đã từng thấy mặt khác của gã, Diệp Thiếu Dương suýt chút nữa đã bị vẻ ngoài hiền lành này đánh lừa.

Kẻ có thể ngụy trang ra nụ cười như vậy, chứng tỏ tâm cơ cực kỳ sâu sắc.

Dù sao thì được trả lại tiền luôn là chuyện tốt, mà vốn dĩ đó cũng là tiền của mình. Diệp Thiếu Dương thu vàng lại, hỏi: “Ý anh là gì?”

Tiểu Tam chắp tay nói: “Vừa rồi thủ đoạn anh đối phó nữ thi, tôi nấp bên cạnh đã nhìn thấy hết, cho nên mới một mực đuổi theo... Anh là Pháp sư đúng không?”

“Thì sao?” Diệp Thiếu Dương không muốn nói nhiều với gã, nhưng nhất thời chưa đoán thấu ý đồ của đối phương nên đành thuận theo câu chuyện.

Tiểu Tam cười cười: “Anh trai tôi cũng là Pháp sư, là đệ tử Ngũ Đài Sơn, rất lợi hại, cho nên tôi tin vào pháp thuật. Lúc trước tôi cũng đã thấy, giờ nhớ lại chuyện ở miếu đổ nát, mấy tên thủ hạ của tôi đều là do anh giết đúng không?”

Diệp Thiếu Dương hơi ngẩn ra, trầm giọng hỏi: “Muốn báo thù à?”

“Đừng hiểu lầm, nếu tôi muốn báo thù thì lúc nãy đã bắn lén sau lưng anh rồi... Tôi muốn bàn với anh một vụ làm ăn. Anh đã nghe nói đến kho báu Đại Thanh chưa?”

Kho báu Đại Thanh?

Diệp Thiếu Dương lắc đầu. Thời đại của hắn cách thời Đại Thanh đã hơn một trăm năm, dù có truyền thuyết gì thì cũng đã sớm tan thành mây khói, thế nên hắn lắc đầu thật thà.

Tiểu Tam thấy hắn không biết cũng không lấy làm lạ, nói tiếp: “Anh không biết cũng bình thường, chuyện này vốn dĩ không có nhiều người hay biết.”

Diệp Thiếu Dương hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ anh biết?”

Tiểu Tam cười đáp: “Nếu tôi không biết thì đã chẳng đến hỏi anh.” Nói đoạn, gã liếc nhìn về phía hàng rào. Dù là ban đêm, nhưng qua cánh rừng vẫn có thể thấy ánh đuốc chập chờn, có người đang cầm đuốc đi tới đi lui.

“Thời gian của tôi không có nhiều, nên nói ngắn gọn thế này: Tôi cần một Pháp sư am hiểu thuật Phân Kim Định Huyệt để giúp tôi thăm dò vị trí của đại mộ. Trong kho báu đó có vàng bạc tiêu xài không hết, nếu có được nó, chuyện gì cũng có thể làm được.”

Diệp Thiếu Dương kinh ngạc nhìn gã: “Anh nói nghiêm túc đấy chứ?”

“Dĩ nhiên, nếu không tôi việc gì phải đuổi theo anh để nói chuyện này.”

“Anh trai anh chẳng phải cũng là Pháp sư sao, sao lại tìm tôi?”

“Anh trai tôi chết rồi. Anh ấy đi tìm cổ mộ, tìm thấy rồi nhưng lại không ra được.”

Diệp Thiếu Dương nhún vai: “Sao không tìm người khác?”

“Trước đây tôi thấy rằng dựa vào sức mình thì không thể tìm được kho báu. Quan trọng nhất là... trước đây tôi cũng không mấy hứng thú với nó. Bởi vì... anh cũng đã thấy mưu lược của tôi rồi đấy, với năng lực của tôi, muốn sống sung sướng cũng không khó.”

Diệp Thiếu Dương không biểu lộ gì, nhưng trong lòng thực sự đồng ý. Đâu chỉ là sống sung sướng, hạng người này nếu có cơ hội, chỉ cần giữa chừng không xảy ra bất trắc mà chết sớm, thì tuyệt đối sẽ là một nhân vật kiêu hùng.

Tiểu Tam nói tiếp: “Trước đây tôi không có dã tâm, nhưng hiện tại thì có rồi. Vì thế tôi bắt đầu hứng thú với kho báu, mà anh là Pháp sư đầu tiên tôi gặp có thực lực như vậy, có thể giết mấy tên thủ hạ của tôi trong nháy mắt mà không hề nương tay...”

“Nếu lúc đó có thời cơ, tôi cũng sẽ giết cả anh đấy.” Diệp Thiếu Dương lạnh lùng nói.

Tiểu Tam nhếch miệng cười lớn: “Nhất tướng công thành vạn cốt khô, tôi làm vậy cũng chỉ để bảo vệ bản thân... Tôi không có thời gian giải thích nhiều, anh có hứng thú hợp tác không? Kho báu đó một mình tôi nuốt không trôi, chỉ cần chia cho anh một phần trăm thôi cũng đủ cho anh sống mười đời rồi.”

Diệp Thiếu Dương cười lạnh một tiếng: “Nếu tôi từ chối thì sao, anh định giết tôi à?”

“Ha ha!” Tiểu Tam cười rộ lên, nụ cười trông rất phóng khoáng và hào sảng: “Tuyệt đối không có chuyện đó. Mèo có đường của mèo, chó có lối của chó, anh và tôi không đi cùng một đường, không đáng để tàn sát lẫn nhau.” Tiểu Tam chắp tay với hắn: “Anh cứ thong thả suy nghĩ kỹ, có thể đến tìm tôi. Bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ là trại chủ Nhị Long Sơn. Tuy tôi ở đây không lâu, nhưng nếu anh muốn tìm tôi thì vẫn được.”

Trại chủ Nhị Long Sơn...

Diệp Thiếu Dương nhớ lại lúc gã dẫn theo mấy tên thủ hạ lặng lẽ dò dẫm tìm Quỷ Kiến Sầu, hóa ra là muốn thừa dịp tiệc cưới mọi người say xỉn để đảo chính, thay thế vị trí của Quỷ Kiến Sầu. Nhưng đối với hạng người như gã, làm trại chủ của một đám thổ phỉ thật sự chỉ là điểm khởi đầu mà thôi.

Diệp Thiếu Dương chẳng có hứng thú tìm gã, nên cũng không hỏi cách liên lạc hay số điện thoại, Wechat, QQ gì cả – dĩ nhiên thời này cũng chẳng có những thứ đó. Điều hắn đang cân nhắc là liệu mình có nên giết gã luôn hay không...

Loại kiêu hùng này một khi đắc thế, tương lai sẽ rất nguy hiểm, có lẽ sẽ có rất nhiều người phải chết vì gã. Thế nhưng... dường như hắn đang quản quá rộng rồi. Hắn chỉ là một Pháp sư, không có quyền quyết định sinh tử của người khác.

Vả lại đây không phải thời đại của hắn. Hắn chỉ là một kẻ ngoại lai, ở thế giới này có thể hàng yêu trừ ma đã là vượt quá chức trách rồi, những chuyện khác thực sự không nên xen vào.

Hơn nữa, phàm là chuyện thị phi trên đời, tất cả đều có mệnh số. Nếu gã này thực sự có thể gây ra sóng gió ở nhân gian thì đó cũng là chuyện đã định, và đối với một người đến từ trăm năm sau như hắn, tất cả những điều này chỉ là bụi bặm của lịch sử mà thôi.

Trong lúc Diệp Thiếu Dương đang phân tâm, Tiểu Tam đã giẫm lên đống đá mà Diệp Thiếu Dương xếp lúc trước, xoay người leo lên hàng rào, nở nụ cười với hắn: “Lần sau gặp lại, hãy gọi tôi là Tam gia.” Nói xong, gã nhảy phắt vào trong sơn trại.

Diệp Thiếu Dương đứng nhìn một lúc rồi quay người xuống núi.

Chuyện ở đây đã kết thúc, hắn phải đi làm việc của mình.

Tiểu Tam xuyên qua rừng cây, đi tới trước hố phân nơi Diệp Thiếu Dương phục kích nữ thi lúc nãy. Đã có rất nhiều thổ phỉ tụ tập xung quanh, đang nghé mắt nhìn xuống hố.

Một tên thủ hạ thấy gã đi tới, lập tức báo cáo: “Báo cáo Tam gia, cương thi này chết rồi.”

“Trúng pháp thuật của biểu đệ ta, đương nhiên là phải chết.” Tiểu Tam cười lớn, nhìn đám đông đang ngơ ngác nhìn nhau rồi dõng dạc nói: “Chuyện lúc nãy chắc hẳn mọi người đều đã thấy. Vị Pháp sư kia chính là biểu đệ của ta, do ta mời đến. Bởi vì ta đã sớm nhìn ra tân nương này là người chết... cũng chính là cương thi, nhưng nói với Đại đương gia thì ông ấy không tin... Tính khí của Đại đương gia thế nào các người đều biết rồi đấy, thế nên ta đành phải bí mật tìm biểu đệ mình tới. Biểu đệ ta là đạo sĩ, ta đã bảo cậu ấy mai phục sẵn ở đây.”

Đề xuất Voz: Bạn gái tôi là lớp trưởng
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN