Chương 2147: Mỹ Hoa 2

“Ngoài ông ta ra thì còn có thể là ai nữa.”

Mỹ Hoa nói: “Nhưng chuyện này làm sao có thể chứ? Huynh nói huynh mới đến thế giới này hơn mười ngày, vậy mà từ mười năm trước, làm sao ông ta biết huynh sẽ tới?”

Đối với vấn đề này, Diệp Thiếu Dương cũng mù tịt không hiểu ra sao.

Mao Tiểu Phương trầm ngâm nửa ngày, bất thình lình vỗ trán một cái, thốt lên: “Tôi hiểu rồi!”

Diệp Thiếu Dương và Mỹ Hoa cùng lúc quay đầu nhìn ông.

“Từ Phúc kia có lẽ chỉ mới đi thông báo cho Mỹ Hoa cô nương gần đây thôi, có khi là ngày hôm qua, thậm chí là vừa rồi, sau khi biết cậu đã tới trấn này, ông ta mới đi tìm cô ấy!”

Diệp Thiếu Dương nhíu mày nói: “Cái gì cơ, chúng ta đang nói chuyện mười năm trước mà.”

“Đúng vậy, Thiếu Dương tử, cậu đừng quên Từ Phúc có Sơn Hải Ấn, về lý thuyết có thể xuyên không đến bất kỳ thời đại nào. Không chừng ông ta đang theo dõi cậu, biết cậu muốn đối phó Ngũ Thông Thần nhưng sợ cậu không gánh nổi, nên mới dùng Sơn Hải Ấn xuyên về mười năm trước dặn dò Mỹ Hoa cô nương... Lúc đó Mỹ Hoa cô nương liền ghi nhớ chuyện này, ký ức đó duy trì suốt mười năm... Dù sao thời gian cũng là trôi dần tới hiện tại mà.”

Ông vừa giải thích như vậy, cả Diệp Thiếu Dương và Mỹ Hoa đều hiểu ra. Mỹ Hoa thất thanh nói: “Làm sao có thể như vậy được!”

“Rất có khả năng.” Mao Tiểu Phương nói tiếp, “Chuyện xuyên không này vốn dĩ không phải thứ chúng ta có thể hiểu thấu. Những gì tôi có thể nghĩ ra được chỉ có bấy nhiêu thôi.”

Diệp Thiếu Dương dựa theo lý luận của ông mà suy ngẫm một lượt, rồi nói: “Nếu giả thuyết của ông là đúng, thì điều đó chứng tỏ việc thay đổi một thứ ở thời không này sẽ gây ra ảnh hưởng logic đến thế giới khác — nếu không thì tại sao Từ Phúc thông báo cho Mỹ Hoa mười năm trước, mà Mỹ Hoa của hôm nay lại có phản ứng tương ứng như vậy.”

Mao Tiểu Phương không quá hiểu ý nghĩa câu nói này của hắn, bèn bảo hắn giải thích rõ hơn.

“Bỏ đi, tôi cũng không thể nào nói rõ ràng được, vả lại đây cũng không phải việc tôi nên bận tâm, mặc kệ nó.” Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn Mỹ Hoa, hỏi: “Giờ cô đã tin thân phận của tôi chưa?”

“Huynh...” Mỹ Hoa nhìn hắn, nói: “Nhưng bây giờ tôi vẫn chưa quen biết huynh, duyên phận của chúng ta đáng lẽ phải là chuyện của trăm năm sau... Tôi chỉ muốn hỏi một câu, tôi thật lòng cam tâm tình nguyện làm Quỷ phó cho huynh sao?”

“Chuyện này...” Diệp Thiếu Dương nhún vai, “Là bị tôi đánh cho tâm phục khẩu phục. Ban đầu tôi định tiêu diệt cô, nhưng cô đã dâng ra Hồn Tinh nên tôi đành phải nhận lấy. Tuy nhiên... sau khi nhận chủ, quan hệ của chúng ta cực kỳ tốt.”

“Tốt đến mức nào?”

Diệp Thiếu Dương nghĩ một hồi rồi đáp: “Nếu cô gặp nguy hiểm, tôi có thể vào sinh ra tử để cứu cô, và cô đối với tôi cũng vậy.”

Mỹ Hoa lặng lẽ nhìn hắn, bất chợt thở dài, cười khổ nói: “Thật là không thể tin nổi.”

“Nhưng bây giờ là một trăm năm trước, cô vẫn chưa phải Quỷ phó của tôi, cho nên cô không cần lo lắng tôi sẽ yêu cầu cô làm gì.” Diệp Thiếu Dương nói, “Có thể nhìn thấy cô, tôi thật sự rất vui.”

Ánh mắt Mỹ Hoa chớp động, dường như đang do dự, rồi đột nhiên thở dài nói: “Tôi tin vào lựa chọn của chính mình trăm năm sau... Đã lúc đó tôi coi huynh là chủ nhân, thì dù có sớm hơn một chút cũng chẳng sao.”

Nói xong, Mỹ Hoa khom người hành lễ với Diệp Thiếu Dương, gọi một tiếng: “Chủ nhân.”

Diệp Thiếu Dương xua tay nói: “Đừng gọi như vậy, cô lúc nào cũng gọi tôi là lão đại mà.”

“Lão đại?”

“Phải. Tôi là đại ca của các cô, chúng ta cùng nhau lăn lộn, từ nhân gian đánh tới Quỷ Vực, sinh tử có nhau!”

Mỹ Hoa có chút động dung, nghĩ một hồi rồi nói: “Từ Phúc tổ sư để tôi ở chỗ này chờ huynh mười năm nhưng không nói rõ là việc gì, có phải các huynh đang gặp rắc rối không?”

Diệp Thiếu Dương vừa định mở miệng, Mao Tiểu Phương đã kéo hắn một cái, nhắc nhở: “Tai vách mạch rừng, cẩn thận một chút, chúng ta về rồi nói.”

Cả nhóm cùng nhau trở lại khách sạn. Diệp Thiếu Dương sắp xếp cho Vân Nhi nghỉ ngơi xong, liền cùng Mao Tiểu Phương và Mỹ Hoa đi sang căn phòng bên cạnh. Trước tiên hắn dán vài lá Huyết Tinh Phù lên cửa sổ để cách âm, xác định không ai nghe lén, lúc này mới đem chuyện mình muốn đồ thần nói cho Mỹ Hoa nghe.

Mỹ Hoa nghe xong, kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.

“Huynh... huynh lại muốn đồ thần? Gan huynh cũng quá lớn rồi đấy.”

“Tôi xưa nay vẫn thế, chuyện này trăm năm sau cô sẽ rõ, vả lại có rất nhiều đại sự là do cô cùng tôi thực hiện.” Nói đến đây, Diệp Thiếu Dương luôn cảm thấy có điểm gì đó là lạ.

Mỹ Hoa bùi ngùi nói: “Tôi hiểu Từ Phúc tổ sư bảo tôi tìm huynh để làm gì rồi... Hóa ra ông ấy đã sớm an bài tất cả. Đồ thần thì tôi không dám, nhưng nếu huynh đã là chủ nhân của tôi, huynh muốn làm gì, tôi sẽ nghe theo huynh.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Lúc đầu tôi không muốn nhận người quen, nhưng đã nhận nhau rồi thì cô đúng là phải giúp tôi một tay, tôi ở đây vốn dĩ đang thiếu trợ thủ. Mà cô nói câu vừa rồi ý là gì?”

Mỹ Hoa đáp: “Mười năm trước Từ Phúc tổ sư bảo tôi dời đến đây tu hành, tôi không hiểu ý đồ của ông ấy, giờ mới nhận ra là để tôi đến sớm, làm hàng xóm với Ngũ Thông Thần để nắm rõ tình hình của hắn... Động phủ của tôi cách núi Cóc vài chục dặm, tuy không qua lại với Ngũ Thông Thần nhưng cũng coi như có hiểu biết về hắn.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu. Khoảng cách vài chục dặm đối với tà vật mà nói cũng không tính là xa, rất có thể chỉ là hai khối thế lực nằm cạnh nhau. Lẫn nhau không thể nào không biết, hắn liền hỏi: “Cô với Ngũ Thông Thần quan hệ thế nào?”

“Hắn là thần, tôi là quỷ, không có qua lại gì. Nhưng tôi biết lai lịch của hắn, chân thân hắn là một con Tam Túc Kim Thiềm (Cóc vàng ba chân), động phủ nằm trong một cái giếng phía sau miếu thờ, tu vi trên tôi. Ngũ Thông Thần nghe nói có tất thảy năm vị thần linh, hắn là một trong số đó, bốn vị kia không ở đây nhưng thỉnh thoảng vẫn tới gặp mặt hắn, lão...”

Diệp Thiếu Dương nhìn biểu cảm của cô, biết cô định gọi mình là lão đại nhưng có chút chưa quen miệng, bèn xua tay nói: “Nếu cô không quen thì cứ trực tiếp gọi tên tôi là Thiếu Dương cũng không sao.”

“Vẫn nên gọi là lão đại đi. Lão đại, huynh muốn đồ thần thì không thể không đề phòng bốn vị thần kia. Phải tốc chiến tốc thắng, tránh để hắn gọi viện binh, nếu năm vị thần cùng tới thì chúng ta chắc chắn thất bại.”

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, thầm nghĩ chỉ một con cóc tinh mà mình đã đối phó không xong, nếu thêm bốn con nữa thì mình chẳng phải sẽ bị đè bẹp trong một nốt nhạc sao? Cũng may Ngũ Thông Thần hiện tại không thèm để mắt đến mình, chắc là sẽ không đi gọi viện binh ngay đâu.

“Trong động phủ của tôi cũng nuôi một ít tinh quái, lúc huynh đối phó Tam Túc Kim Thiềm, tôi có thể góp một phần sức lực, chỉ là không thể dùng sức mạnh thô bạo được.”

“Chuyện này tôi biết, phải nghĩ cách dùng trí.” Diệp Thiếu Dương cười nói, “Có cô trợ giúp, giờ tôi đã tự tin hơn nhiều rồi.”

Mao Tiểu Phương nói: “Thiếu Dương tử, tôi thấy chúng ta nên tìm Đạo Uyên đến cùng đối phó. Ông ấy ghét ác như thù, tính cách còn cương liệt hơn cả cậu, nhất định sẽ tới giúp một tay.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu: “Đúng thế, nhưng đường xá xa xôi, không dễ thông báo.”

Thời đại này không có điện thoại, việc liên lạc quả là một vấn đề lớn.

“Tôi sẽ đi thuê một con ngựa tốt, xuất phát ngay bây giờ, không tới một ngày là có thể đến nơi. Khi gặp được ông ấy, tôi sẽ đón ông ấy cùng tới đây ngay.”

Đề xuất Huyền Huyễn: Long Vương Truyền Thuyết
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN