Chương 2149: Kế hoạch mới 2
Nói đoạn, lão quỳ sụp xuống đất, dập đầu liên hồi.
Tam Túc Kim Thiềm chẳng mảy may động lòng, hắn hừ lạnh một tiếng, chậm rãi nói: “Được bổn vương để mắt tới là phúc phận của nhà ngươi, bổn vương lẽ nào lại bạc đãi gia đình ngươi sao? Huống hồ, đám nữ tử ở đây, ai mà chẳng là con gái nhà người ta?”
Khâu Văn Thư biết có nói thế nào cũng vô dụng, chỉ đành nằm rạp dưới đất mà khóc lóc thảm thiết.
“Cứ quyết định như vậy đi. Tắm rửa ăn chay, ba ngày sau ta sẽ tới đón nàng.” Ngũ Thông Thần nói xong, phất tay áo một cái, hóa thành một luồng khói đen chui qua khe cửa biến mất.
Cô gái bị hắn chọn trúng lao vào lòng cha, “òa” một tiếng khóc rống lên, hai cha con ôm nhau khóc nức nở. Mấy gã dân làng phụ trách việc này nhìn nhau đầy ái ngại, rồi tiến lên kéo hai người ra, buông lời khuyên nhủ lấy lệ, sau đó khống chế Khâu Văn Thư, đưa cô gái kia vào phòng ngủ giam lỏng lại...
Diệp Thiếu Dương chứng kiến cảnh này, không nỡ xem tiếp, xoay người rời đi.
Trước đó, hắn muốn tru diệt Ngũ Thông Thần là vì những nữ tử từng bị hắn chà đạp, còn giờ đây, quyết tâm ấy lại càng thêm kiên định, hắn không muốn thấy thêm bất cứ cô gái nào phải chịu cảnh giày vò như vậy nữa.
Ngũ Thông Thần, không giết không được!
Nguyên thần của Diệp Thiếu Dương trở về nhục thân, hắn kể lại sự việc cho Mỹ Hoa nghe. Mỹ Hoa đề nghị hắn đến động phủ của mình để thong thả bàn bạc. Diệp Thiếu Dương nghĩ bụng ở trong trấn cũng chẳng có việc gì làm, bèn đi theo nàng.
Hai người cùng nhau lên núi, đi tới một đầm nước sâu, Mỹ Hoa cho biết động phủ của mình nằm ngay bên dưới.
Nàng lấy từ trong túi áo ra một viên hạt châu đưa cho Diệp Thiếu Dương: “Đây là Tị Thủy Châu, ngươi ngậm nó trong miệng thì có thể nán lại dưới nước một lúc, vào đến động phủ là ổn thôi.”
Diệp Thiếu Dương vốn cũng có Tị Thủy Châu nhưng không mang theo bên người, thế là hắn nhận lấy viên châu nàng đưa rồi ngậm vào miệng. Mỹ Hoa nhìn hắn cười nói: “Đồ ta tùy tiện đưa mà ngươi cũng dám ăn, không sợ ta hại ngươi sao?”
Diệp Thiếu Dương ngẩn ra một chút, trừng mắt đáp: “Cái quỷ gì chứ, trên đời này ai cũng có thể hại ta, riêng các người thì không bao giờ.” Ý hắn là những thành viên trong Liên minh bắt quỷ.
“Thế nhưng ta hiện tại không phải là người ở thời đại của ngươi.”
“Thì cũng vậy thôi, đều là cô cả.” Diệp Thiếu Dương nói xong liền nhảy xuống nước. Có Tị Thủy Châu trợ giúp, nước xung quanh tự động dạt ra bốn phía, tạo thành một không gian bao quanh lấy Diệp Thiếu Dương. Hắn đi đến đâu, không khí theo đến đó, nhờ vậy mà quần áo không hề bị ướt.
Cả hai cùng nhau lặn xuống sâu.
Nhìn từ trên mặt nước, đầm nước này không lớn lắm, chỉ rộng chừng vài mét, nhưng khi lặn xuống rồi Diệp Thiếu Dương mới biết nơi này mênh mông nhường nào. Đầm nước thông với một mạch nước ngầm, bên dưới dòng chảy rất xiết, Diệp Thiếu Dương không tự xoay xở được, Mỹ Hoa phải nắm tay kéo hắn đi. Khi lặn tới sát vách đá, lập tức có hai gã trông như quỷ đói rách rưới bơi tới, thấy Mỹ Hoa liền vội vàng lùi sang một bên.
Mỹ Hoa dẫn Diệp Thiếu Dương tiến vào bên trong một chiếc vỏ ốc màu xanh lục chỉ to bằng nắm tay.
Nhất hoa nhất thế giới, từ góc độ vi mô mà nói, mỗi nơi đều là một không gian riêng biệt. Với tu vi của Mỹ Hoa, nàng không thể mở ra một không gian rộng lớn như Sơn Hà Xã Tắc Đồ, hay thậm chí là Âm Dương Kính, nhưng khai thác một động phủ bên trong vỏ ốc thì vẫn làm được. Rất nhiều thủy quỷ, thủy yêu đều làm theo cách này. Không phải vì chúng không sống được trong nước, mà làm vậy là để ngăn chặn ngoại địch.
Bên trong động phủ đều được bố trí cấm chế, người ngoài không thể xâm nhập, giúp chủ nhân đảm bảo an toàn ở mức độ nhất định khi tu luyện.
Động phủ của Mỹ Hoa mang đậm phong cách cổ điển: khắp nơi đều là đồ gỗ cổ kính, giường là loại giường hoa chạm trổ, bốn phía buông rèm đỏ rực, lại có thêm một bàn trang điểm bằng gỗ hồng mộc, bên trên bày biện mấy món đồ nhỏ xinh của thiếu nữ, nhìn qua chẳng khác nào khuê phòng của một đại gia khuê tú.
“Thế nào, trông cũng được chứ?” Mỹ Hoa hỏi.
“Tạm ổn.” Diệp Thiếu Dương nhìn quanh một lượt rồi nói, “Ta từng đến động phủ của cô một lần, phong cách dường như cũng không khác thế này là bao.”
Mỹ Hoa nghe vậy hơi kinh ngạc: “Trăm năm sau, động phủ của ta chẳng lẽ không có thay đổi gì sao?”
“Cơ bản là không, ngay cả phong cách ăn mặc của cô cũng chẳng đổi.” Diệp Thiếu Dương cười nói, “Lúc nào cô cũng diện một bộ sườn xám.”
Mỹ Hoa hơi ngượng ngùng, bảo Diệp Thiếu Dương cứ tự nhiên.
Một lát sau, một nha hoàn mặc cổ trang đi tới dâng trà. Diệp Thiếu Dương nhìn cô nàng này, thấy mặt mũi thanh tú nhưng toàn thân đầy yêu khí. Không phải vì tu vi nàng ta cao thâm, mà ngược lại là do tu vi quá yếu, vừa mới hóa hình người nên chưa biết cách ẩn giấu yêu khí của bản thân.
Những đại yêu đã thực sự thành hình đều có thể chủ động che đậy yêu khí, như vậy khi đi lại ở nhân gian sẽ không dễ bị pháp sư phát hiện.
“Một con trai tinh tu hành ở đây, vừa mới thành tinh không lâu, được ta nhận về.” Sau khi cô gái kia đi khỏi, Mỹ Hoa mới nói với Diệp Thiếu Dương.
Nàng bưng trà cho hắn: “Đây là trà nhân gian, vì ta thích nên có thu thập một ít, ngươi nếm thử xem.”
Chờ Diệp Thiếu Dương nhận lấy chén trà, Mỹ Hoa nheo mắt cười hỏi: “Xinh đẹp lắm phải không?”
“Cái gì... À, cô nói cô nương lúc nãy à, ừ thì cũng được, yêu tinh chẳng phải đều rất xinh đẹp sao?” Dù sao yêu tinh cũng tự biến hóa ra hình dáng cho mình, đương nhiên không thể biến mình thành kẻ xấu xí. Tuy nhiên, loại bắt chước tướng mạo con người này thường thiếu đi linh khí, chỉ có những kẻ sinh ra đã là yêu thì dung mạo mới là thiên bẩm, đôi khi sở hữu vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, ví dụ như Tiểu Cửu...
Nghĩ đến Tiểu Cửu, lòng Diệp Thiếu Dương lại thắt lên một cơn đau nhói.
Mỹ Hoa bảo hắn ngồi xuống giường, cười nói: “Ngươi có muốn để nàng hầu hạ không?”
“Cái gì?” Diệp Thiếu Dương đang mải nghĩ về Tiểu Cửu, bất thình lình nghe thấy câu này liền ngẩn người ra, hỏi lại: “Cô nói gì cơ?”
“Ta nói là, nếu ngươi thích, ta sẽ để con trai tinh kia hầu hạ ngươi.”
Diệp Thiếu Dương giật mình suýt chút nữa nhảy dựng lên: “Sao cô lại có suy nghĩ đó?”
“Vừa rồi ta thấy ngươi cứ nhìn nàng mãi, chẳng phải là thích nàng sao?”
“Ta lạy cô luôn đó, ta chỉ là cảm thấy yêu khí trên người nàng ta quá nặng nên mới nhịn không được mà nhìn vài cái, sao cô lại...” Diệp Thiếu Dương cạn lời, hỏi tiếp, “Mà nói đi cũng phải nói lại, lẽ nào cô toàn dùng nha hoàn để chiêu đãi người khác sao?”
Mỹ Hoa lườm hắn một cái, nói: “Làm gì có chuyện đó! Nơi này của ta mới chỉ có mình ngươi là con người từng đặt chân tới. Thấy ngươi là chủ nhân của ta nên ta mới nghĩ thế, người khác có mơ cũng đừng hòng.”
Diệp Thiếu Dương bật cười: “Kìa, cô hiểu lầm rồi. Chờ trăm năm sau cô quen biết ta thì sẽ rõ, ta không phải hạng người như cô nghĩ đâu.”
Hắn giơ chén trà về phía nàng: “Ta uống trà là được rồi.” Tuy nhiên, trong đầu hắn vẫn không tự chủ được mà thoáng nghĩ về vóc dáng của con trai tinh lúc nãy, đúng là rất nuột nà...
Mỹ Hoa ngồi xuống cạnh hắn, có chút ngượng nghịu hỏi: “Có một vấn đề ta cứ băn khoăn mãi, hơi khó mở lời... Ta là Quỷ Phó của ngươi, liệu có cần phải... hầu hạ ngươi không?”
Diệp Thiếu Dương đang uống trà, nghe xong liền phun sạch ra ngoài, vẻ mặt dở khóc dở cười: “Này đại tỷ, cô lại đang nghĩ vớ vẩn cái gì thế? Cô là Quỷ Phó của ta, cũng như huynh muội một nhà, sao ta có thể ra tay với cô được?”
Đề xuất Voz: Cát Tặc