Chương 2158: Cổ mộ dưới bí mật 1

Ngô Thiên Nhạc nghe xong thì mừng rỡ khôn xiết, liên tục mời rượu Mao Tiểu Phương, lại còn bảo Ngô Xảo ra tiếp rượu. Mao Tiểu Phương quẫn bách đến mức không biết trốn vào đâu, chỉ biết trừng mắt nhìn Diệp Thiếu Dương đầy giận dữ. Tuy nhiên, khi Ngô Xảo ra chúc rượu, hắn vẫn lộ vẻ hơi kích động. Diệp Thiếu Dương nhìn ra manh mối, thầm thấy buồn cười trong lòng.

Trên đường về, Diệp Thiếu Dương liên tục trêu chọc Mao Tiểu Phương. Về tới khách sạn, hai người vào phòng Mao Tiểu Phương uống trà tán gẫu. Mao Tiểu Phương có thói quen uống trà khá đặc biệt, không dùng chén mà giống như mấy vị lão tiên sinh, luôn mang theo bên mình một chiếc ấm đất nhỏ, lúc rảnh rỗi lại pha một ấm, thong thả nhấp từng ngụm.

“Thiếu Dương tử này, ngươi từ trăm năm sau tới đây, điều gì khiến ngươi thấy không quen nhất?”

“Không có điện.” Diệp Thiếu Dương đáp, “Đến cả đèn điện cũng không có.”

“Chuyện đó thì chỉ có thành phố lớn mới dùng được điện thôi.”

“Ở thời đại của ta, gần như nơi nào có người ở là nơi đó có điện. Điều không quen nhất chính là không có tivi, không có máy tính, cũng không có điện thoại để chơi.”

“Tay gà (Điện thoại di động)?”

Mao Tiểu Phương ngồi bật dậy, giống như mấy ngày trước, cứ quấn lấy Diệp Thiếu Dương đòi hắn giảng giải về những sản phẩm khoa học kỹ thuật của xã hội hiện đại trăm năm sau. Hắn nghe đến mức say mê quên cả trời đất. Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Diệp Thiếu Dương xách đèn dầu đứng dậy ra mở cửa, thấy bên ngoài có hai người: một là ông chủ khách sạn, người kia là một cô nương tóc dài, dáng người không cao nhưng rất xinh đẹp. Cô mặc một bộ đồ vải thô rộng rãi, trông giống như phong cách phục cổ thịnh hành của trăm năm sau, nhưng ở thời đại này, đó lại là trang phục rất tân thời.

Cô nương kia giơ một tay lên, bắt một đạo quyết.

Diệp Thiếu Dương và Mao Tiểu Phương hơi ngẩn ra, cũng vội vàng đáp lễ bằng một đạo quyết.

Ông chủ khách sạn lúc này mới lên tiếng: “Vị cô nương này đến tìm người từ nơi khác tới, tôi chợt nhớ gần đây chỉ có hai vị là người ngoài, không biết có phải…”

“Chính là bọn họ.”

Ông chủ chưa kịp nói hết câu đã bị cô nương kia ngắt lời: “Đa tạ ông chủ, phiền ông mở giúp tôi một phòng để ở lại, tốt nhất là ngay sát vách phòng bọn họ. Mở hai phòng nhé.”

“Được rồi!” Ông chủ hớn hở rời đi. Ở nơi hẻo lánh này, khách sạn bình thường chẳng mấy khi có khách, có người vào ở đương nhiên là lão rất vui lòng.

“Ta là Diệu Tâm chân nhân.” Cô nương nói, “Pháp kết ở đầu trấn là do các anh đánh ra phải không?”

Diệp Thiếu Dương và Mao Tiểu Phương đưa mắt nhìn nhau. Diệp Thiếu Dương buột miệng: “Cô là nữ à?”

Thấy sắc mặt Diệu Tâm biến đổi, hắn vội vàng xua tay: “Không không, ý tôi cô đương nhiên là nữ, lại còn là một cô gái đẹp. Ý tôi là tôi không ngờ Diệu Tâm chân nhân lại là một cô nương.”

Diệu Tâm hỏi: “Sao anh biết danh hiệu của ta?”

“Tam Túc Kim Thiềm nói.” Diệp Thiếu Dương đáp.

Diệu Tâm hơi khựng lại: “Con cóc tinh đó đâu rồi?”

“Chuyện này nói ra thì dài dòng lắm, mời vào trong rồi nói.”

Diệp Thiếu Dương mời Diệu Tâm vào phòng. Chưa kịp bắt đầu câu chuyện, ông chủ khách sạn đã làm thủ tục xong xuôi, mang chìa khóa tới đưa cho Diệu Tâm. Diệp Thiếu Dương thấy có hai chiếc chìa khóa, nhớ lại lúc nãy cô nói muốn mở hai phòng, liền tò mò hỏi.

“Ta còn một người bạn đang đi mua đồ bên ngoài.” Diệu Tâm ngồi xuống, hỏi: “Có nước trà không?”

Diệp Thiếu Dương mau mắn đi pha trà.

Khí chất của Diệu Tâm rất điềm đạm, không phải kiểu người nóng nảy. Cô ngồi đó thong thả nhấp trà, khi chén trà vừa cạn thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân.

“Ở đây.” Diệu Tâm cất tiếng. Một thanh niên nhanh chóng bước vào, trông chừng hơn hai mươi tuổi, mặc bộ đồ xám kiểu dáng tương tự như bộ Trung Sơn, tóc chải kiểu “hai tám” tiêu chuẩn, dù là dưới ánh đèn dầu ban đêm vẫn thấy bóng loáng mượt mà.

Diệp Thiếu Dương nhất thời có cảm giác như một nhân vật trong tranh minh họa sách giáo khoa bước ra vậy – trang phục của người này chính là kiểu của sinh viên đại học hoặc tầng lớp trí thức thời Dân quốc mà sách sử thường vẽ.

“Từ Chí Ma!” Diệp Thiếu Dương đột nhiên nghĩ đến một cái tên rất hợp với bộ dạng này.

“Cái gì cơ?” Nam tử kia ngẩn người.

Diệp Thiếu Dương vội xua tay, ra hiệu không có gì.

Lúc này Diệu Tâm cũng đã uống trà xong, hai bên bắt đầu giới thiệu lẫn nhau. Cô gái là Diệu Tâm, truyền nhân Địa sư, điều này Diệp Thiếu Dương cũng đã lờ mờ đoán ra. Còn gã thanh niên bóng bẩy kia cũng là một pháp sư, đệ tử tục gia của phái Côn Luân, tên là Tào Vũ Hưng, tuổi còn trẻ nhưng đã đạt đến vị giai Thiên sư. Hắn có vẻ rất quấn quýt Diệu Tâm, lúc nãy đến muộn là vì đi mua bánh bao cho cô. Vừa vào cửa, hắn đã lấy từ trong túi ra hai cân bánh bao bọc trong giấy dầu, đặt lên bàn cho Diệu Tâm ăn.

Diệu Tâm cũng không khách sáo, tự tay cầm bánh bao ăn, cũng chẳng mời mọc hai người Diệp Thiếu Dương lấy một câu.

Diệp Thiếu Dương giới thiệu Mao Tiểu Phương trước, sau đó mới đến mình: “Đệ tử Mao Sơn, Diệp Thiếu Dương.”

“Đệ tử Mao Sơn? Đệ tử ngoại môn sao?” Tào Vũ Hưng liếc nhìn hắn, ngoài mặt thì cười nhưng trong ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt.

“Phiền anh rót cho tôi cốc nước được không, đi đường xa nên hơi khát.”

Diệp Thiếu Dương hất cằm về phía khay trà trên bàn: “Tự rót đi. Tiệm bánh bao cách đây không xa lắm, chạy đi chạy lại chắc cũng mệt rồi nhỉ.”

Diệp Thiếu Dương châm chọc một câu. Trong lòng hắn bắt đầu thấy khó chịu, gã này vừa đoán hắn là đệ tử ngoại môn thì thái độ liền thay đổi ngay lập tức. Loại người này Diệp Thiếu Dương đã gặp không ít, chỉ cần nhìn qua là biết, thế nên hắn chẳng có chút thiện cảm nào với gã.

“Nói về chuyện Ngũ Thông Thần đi.” Diệu Tâm ăn xong bánh bao, dùng khăn tay lau miệng, bày ra bộ dạng bề trên mà nói.

Diệp Thiếu Dương đành phải kể lại đầu đuôi sự việc một lần. Diệu Tâm và Tào Vũ Hưng nghe xong đều lộ rõ vẻ kinh ngạc và hoài nghi.

“Anh thuộc vị giai nào?” Tào Vũ Hưng nghi hoặc hỏi.

“Thiên sư, có ý kiến gì không?”

“Ta thấy thực lực của anh cùng lắm cũng chỉ là Thiên sư. Hai vị Thiên sư các người làm sao đấu lại được Ngũ Thông Thần?” Diệu Tâm lên tiếng.

“Dĩ nhiên là có bạn bè giúp đỡ, cộng thêm một chút trùng hợp và may mắn.” Diệp Thiếu Dương không nhắc đến Mỹ Hoa. Dù sao Mỹ Hoa cũng là tà vật, việc nhờ một tà vật không nên lưu lại nhân gian giúp sức để đánh đuổi chân thần nghe kiểu gì cũng thấy sai sai, rất dễ bị người ta nắm thóp, nên hắn giữ kín. Hắn cũng không kể việc bắt Tam Túc Kim Thiềm và áp giải lên Âm ty như thế nào.

“Các người lại dám động đến Ngũ Thông Thần do Âm ty sắc phong! Gan cũng lớn thật đấy!” Tào Vũ Hưng chất vấn.

Giọng điệu này khiến Diệp Thiếu Dương vô cùng chướng tai, hắn cau mày, không thèm đáp lời.

Diệu Tâm chậm rãi nói: “Tam Túc Kim Thiềm là do ông nội ta dâng sớ sắc phong, trấn giữ cổ mộ ở nơi này. Các người bắt nó, giải lên Âm ty, rốt cuộc là có ý đồ gì?”

Diệp Thiếu Dương đáp: “Cổ mộ gì đó tôi không rõ, nhưng việc nó ở đây làm hại các cô gái, đừng nói với tôi là cô không biết.”

Diệu Tâm nhất thời nghẹn lời.

Tào Vũ Hưng hừ lạnh một tiếng: “Việc Tam Túc Kim Thiềm làm tự có Âm ty quản lý. Nếu Âm ty cho rằng công lao của nó lớn hơn tội lỗi mà ngầm đồng ý cho nó làm vậy, thì các người dựa vào cái gì mà nhúng tay vào? Thật sự coi mình là tông sư chắc?”

Đề xuất Voz: 100 ngày cố yêu
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN