Chương 2174: Cướp ngục 1
Có lẽ, đối với Đạo Phong mà nói, đúng sai thực ra không quan trọng, thứ hắn muốn chính là một kết quả.
Một bóng người bay lên thành lâu, đáp xuống bên cạnh hắn, chính là Trần Lộ.
Mối quan hệ giữa Trần Lộ và hắn hiện giờ rất vi diệu. Lúc đầu, Đạo Phong kịch liệt phản đối nàng đi theo mình, nhưng Trần Lộ vô cùng cố chấp, cứ ở lì Phong Chi Cốc không chịu đi. Hơn nữa, nàng cũng chẳng hề ghen tuông với mối quan hệ giữa hắn và Dương Cung Tử. Theo lời nàng nói, nàng chỉ cần được ở bên cạnh Đạo Phong, không cần danh phận, chỉ cần được bầu bạn là đủ.
Nàng không ngại làm phận vợ bé.
Đạo Phong đối với nàng cũng hoàn toàn bó tay.
“Phong ca, em biết ngay anh ở đây mà.” Trần Lộ lướt tới, cười hì hì nói. Mỗi lần thấy Đạo Phong, nàng đều rất vui vẻ.
“Có chuyện gì?” Đạo Phong hỏi.
“Có người tìm anh, bị đám Tiểu Mã chặn lại rồi. Đó là một lão đạo sĩ, Tiểu Mã ra tay ngăn cản nhưng căn bản không đánh lại lão. Có điều lão cũng không làm hại ai, hỏi lão là ai, từ đâu tới, lão đều không nói.”
Đạo Phong nhíu mày, định hỏi thêm gì đó nhưng cuối cùng lại bảo nàng dẫn người tới.
Sau khi Trần Lộ đi, Đạo Phong tiếp tục thất thần nhìn ra ngoài thành. Đợi một lát, một giọng nói vang lên phía sau: “Phong cảnh nơi này so với nhân gian thì kém xa quá.”
Đạo Phong nghe giọng nói có chút xa lạ bèn quay đầu nhìn lại, hai mắt lập tức trợn to, kinh hãi thốt lên: “Là ông!”
Người đứng sau lưng hắn lại chính là Từ Phúc!
Dù Đạo Phong vốn là người đã trải qua vạn sự, bình thản trước mọi biến cố, nhưng khi nhìn thấy Từ Phúc, tâm tình hắn cũng biến đổi lớn. Một bàn tay hắn chộp vào hư không, rút ra một đạo hắc quang rồi lao tới.
“Đừng vội động thủ, Đạo Phong tử, ta tìm ngươi là có chuyện muốn bàn bạc.”
“Bắt ông lại rồi nói sau!”
Thân ảnh Đạo Phong lóe lên, hóa hình biến mất. Gần như ngay giây tiếp theo, Từ Phúc lập tức cảm nhận được một luồng khí lưu vô hình xoáy tròn quanh mình, tạo ra một áp lực cực mạnh, đồng thời không ngừng xoay nhanh để tìm sơ hở tấn công.
Từ Phúc không dám chậm trễ, hai tay vung lên, cầm lấy đôi Phán Quan Bút, đồng thời nhắm mắt lại, trong lòng tính toán vị trí cơn bão tấn công: “Càn, Khôn, Khảm, Đoài, Ly...”
Đột nhiên ông mở trừng hai mắt, đôi Phán Quan Bút trong tay quét mạnh về một hướng. Gần như cùng lúc đó, luồng linh khí vô hình xoay quanh ông cũng hội tụ thành một điểm rồi bùng nổ, đẩy thế công lên đến cực hạn.
Từ Phúc bắt chéo đôi Phán Quan Bút, gắt gao chống đỡ cơn cuồng phong này. Quần áo, tóc tai và chòm râu của ông đều bị dư chấn thổi bay loạn xạ, thân thể cũng lảo đảo lùi lại nửa bước. Tuy vậy, trên mặt ông lại nở nụ cười: “Đạo Phong tử, thực lực của ngươi bây giờ đã kinh thế hãi tục đến mức này, ta tìm ngươi quả nhiên không lầm.”
Cơn bão tan đi, bóng dáng Đạo Phong hiện ra, đứng trước mặt Từ Phúc, một tay cầm Phiên Thiên Ấn nói: “Ông có thể đấu với ta một trận.”
Từ Phúc nói: “Ta tu luyện ngàn năm, cũng không phải hạng dễ bị bắt nạt.”
Đạo Phong đáp: “Nếu ta dốc sức một trận, hươu chết về tay ai còn chưa biết được.”
Từ Phúc xua tay: “Ta biết vì sao ngươi muốn bắt ta, ngươi sợ ta chạy mất đúng không?”
“Bớt nói nhảm, trả tiểu sư đệ lại cho ta!”
“Hôm nay ta đã đến Phong Chi Cốc tìm ngươi thì chính là vì chuyện này. Đạo Phong tử, ngươi đừng nóng giận, nghe ta từ từ nói.”
“Thiếu Dương đâu?” Điều Đạo Phong quan tâm nhất chính là chuyện này: “Chuyện này không nói rõ, ta với ông không có gì để bàn cả.”
Từ Phúc gật đầu: “Huynh đệ các ngươi tình thâm, ta biết rõ. Ngươi yên tâm, Thiếu Dương tử hiện đang ở thời Dân quốc, tạm thời vẫn ổn.”
Đạo Phong thở phào một hơi. Trước đó Qua Qua tới báo tin, nói Diệp Thiếu Dương gửi thư từ thời Dân quốc về, lúc ấy hắn còn cảm thấy khó tin, giờ nghe chính miệng Từ Phúc xác nhận mới thực sự chắc chắn. Tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu cuối cùng cũng được trút bỏ. Hắn lập tức hỏi: “Tại sao lại là tạm thời?”
“Thời Dân quốc rất nguy hiểm, còn nguy hiểm hơn cả thời đại của các ngươi. Hắn sẽ gặp phải chuyện gì, không ai có thể khẳng định.”
“Tại sao ông lại đưa đệ ấy đến thời Dân quốc?”
Từ Phúc thở dài: “Đạo Phong tử, cô nương mà Thiếu Dương yêu là chuyển thế Quỷ Đồng, hiện đang nằm trong tay Thi tộc. Nếu Thiếu Dương ở đây, tất nhiên sẽ liều chết với Thi tộc, hậu quả thế nào chắc ngươi cũng nghĩ ra được. Cho dù có cửu tử nhất sinh cứu được Quỷ Đồng ra, thì làm sao ăn nói với thiên hạ? Chuyển thế Quỷ Đồng là thứ mà ai cũng muốn tiêu diệt, đến lúc đó Thiếu Dương vì nàng mà đắc tội với cả thiên hạ, hắn phải làm sao, tự bảo vệ mình thế nào?”
Đạo Phong khẽ gật đầu: “Cho nên ông mới đưa đệ ấy đến thời Dân quốc?”
“Trận chiến ở Tinh Túc Hải khiến đan điền của hắn bị tổn hại, thực lực giảm mạnh, ở nhân gian không có khả năng tự vệ. Nếu ta để hắn ở lại, tất nhiên chỉ có con đường chết. Đưa hắn đi nơi khác trái lại có thể tạm thời bảo toàn tính mạng cho hắn.”
Đạo Phong hạ Phiên Thiên Ấn xuống, hỏi: “Vậy tại sao lại là thời Dân quốc mà không phải thời đại khác?”
“Dĩ nhiên là có nguyên nhân, ta muốn giúp hắn vượt kiếp.”
“Vượt kiếp? Kiếp nạn gì?”
Từ Phúc cười nói: “Chuyện này chỉ có bản thân hắn biết, ta cũng chỉ hiểu được một hai. Thiên cơ bất khả lộ, ta không thể nói cho ngươi.”
Đạo Phong cũng không ép hỏi, chỉ hỏi: “Khi nào đệ ấy mới có thể trở về?”
“Nếu vượt kiếp thành công, thực lực của hắn sẽ vượt xa trước đây, lúc đó tất nhiên có thể trở về gánh vác trọng trách, ứng phó thiên kiếp.”
Đạo Phong cười lạnh: “Hành động của ông cũng là để ứng phó thiên kiếp, vậy tại sao lại làm trái ý Âm Ti, trở thành đào phạm bị truy nã hàng đầu?”
Từ Phúc cũng mỉm cười đáp lại: “Còn ngươi? Những việc ngươi làm lẽ nào Âm Ti đồng ý sao?”
Đạo Phong á khẩu không trả lời được, trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Ông tìm ta có việc gì?”
“Một việc lớn, ta suy đi tính lại, chỉ có ngươi mới giúp được ta.”
Đạo Phong nghi hoặc nhìn ông, chờ nghe đoạn tiếp theo.
“Giúp ta cứu nguyên thần của Bạch Khởi ra.”
Đạo Phong kinh hãi.
“Nguyên thần của Bạch Khởi đang bị giam giữ trong Chiêu Ngục ở Uổng Tử Thành. Lần trước ta đã thử một lần nhưng không thành công, vì vậy ta cần một người trợ giúp.”
Đạo Phong nói: “Ông điên rồi sao? Đi Chiêu Ngục ở Uổng Tử Thành cướp người, chuyện này căn bản là không thể.”
“Rất có thể.” Từ Phúc ôn tồn nói: “Nếu là trước kia thì đúng là không thể, nhưng hiện tại Âm Ti đang khai chiến với Thái Âm Sơn, lại bị chiến cuộc ở Thanh Minh Giới kìm chân, nội bộ trống rỗng. Ngươi và ta hợp tác tất nhiên có thể cứu được Bạch Khởi.”
Đạo Phong nhìn chằm chằm ông: “Tại sao ta phải giúp ông?”
“Bởi vì... chúng ta cần thêm nhân thủ.”
Đạo Phong nhíu mày: “Nhân thủ?”
Từ Phúc tiến lại gần hắn, lật tay lấy ra một chiếc ngọc ấn, điểm nhẹ vào không trung. Những chữ vàng phía dưới ngọc ấn bừng sáng, giống như pháo hoa tỏa ra bốn phía, vô số đạo lưu quang bao phủ lấy hai người ở giữa.
Đạo Phong nhìn quanh, cảm nhận được một sự tồn tại giống như chân không, biết ông ta đang dùng pháp thuật tạo ra một không gian hoàn toàn ngăn cách với bên ngoài, nói chuyện ở đây là tuyệt đối an toàn.
Đề xuất Tiên Hiệp: Già Thiên (Dịch)