Chương 2186: Kỳ quái ngư 1

Diệu Tâm bất ngờ lấy ra từ trong túi đeo lưng một vật trông giống như điếu xì gà, đó là một cây nhang lớn, sau khi đốt lên lập tức tỏa ra làn khói xanh đặc quánh. Dưới sự điều khiển pháp thuật của Diệu Tâm, làn khói xanh bay ngược về phía cầu thang bên dưới.

Diệu Tâm đứng bất động, đón lấy chiếc đèn hoa sen ba màu từ tay Diệp Thiếu Dương rồi soi ngược lên phía trên cầu thang. Đợi một lát, mọi người liền thấy một luồng khói xanh từ phía trên đỉnh đầu phiêu dạt xuống.

Người đang ở dưới lầu, khói bay xuống dưới, kết quả lại từ trên đỉnh đầu rớt xuống. Tuy rằng đây là cách duy nhất để phá giải Huyền Hồn Thê, nhưng khi tận mắt trải nghiệm quá trình này, nội tâm mọi người vẫn có chút khó lòng tiếp nhận cái logic quái dị kia...

Diệu Tâm để Diệp Thiếu Dương cầm nhang, còn mình tiến đến chỗ sương khói giao nhau rồi ngồi xổm xuống đất. Cô lấy ra một cây bút đá, vẽ một ký hiệu kỳ lạ trông giống như ngôi sao năm cánh lên sàn, sau đó cắm một cây nến ở chính giữa. Sau khi thắp nến, cô bảo cả nhóm cùng đi theo mình về hướng ngược lại.

Đi qua mấy khúc quanh, họ lại một lần nữa trở về chỗ cũ, và trong tầm mắt xuất hiện cây nến đang cắm trên mặt đất kia.

Diệu Tâm mỉm cười nhẹ nhàng, tiến lên phía trước, hai tay xếp lại, lẩm bẩm đọc thần chú một hồi rồi mở mắt ra, dùng sức thổi tắt ngọn nến.

Ngay khoảnh khắc ngọn nến bị thổi tắt, cả nhóm đều cảm thấy không gian xung quanh phát sinh một sự biến hóa kỳ dị, giống như trong không khí vừa có một luồng chấn động vô hình quét qua. Sau đó... tất cả khôi phục lại bình thường.

“Xong rồi sao?” Diệp Thiếu Dương hỏi, đưa mắt nhìn quanh quất, thấy cảnh vật vẫn chẳng khác gì lúc trước.

“Chắc là xong rồi.” Diệu Tâm nói đoạn vẫy tay bảo mọi người đi xuống. Vẫn là những khúc quanh như trước, cả nhóm không khỏi có chút lo lắng đề phòng. Kết quả khi đi đến khúc quanh thứ tư, phía trước xuất hiện một dãy hành lang rất dài. Lúc này mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng đã thoát khỏi Huyền Hồn Thê.

“Chờ một chút!” Diệp Thiếu Dương gọi giật những người định bước vào hành lang lại, chỉ tay vào chiếc đèn hoa sen ba màu trong tay mình. Hiện giờ, ba màu của đèn hiện lên rõ rệt: Đỏ, xanh lá và đen. Hơn nữa, rõ ràng có gió từ đầu kia hành lang thổi tới, thế nhưng ngọn lửa của đèn hoa sen lại đổ rạp về phía hành lang, dường như nơi đó có thứ gì đó đang thu hút ngọn lửa.

“Có quỷ, có yêu, còn có cả cương thi...” Ở đây đều là pháp sư, nhìn thấy trạng thái của đèn hoa sen ba màu là lập tức hiểu ngay. Mao Tiểu Phương hít sâu một hơi, lẩm bẩm: “Trong cổ mộ có cương thi là chuyện bình thường, có quỷ cũng có thể lý giải, nhưng sao lại có cả yêu ở đây?”

Không ai trả lời được câu hỏi này.

“Phía trước chắc chắn có nguy hiểm, mọi người cẩn thận một chút! Cương thi hay gì đó còn dễ đối phó, vạn nhất có cơ quan nhắm vào kẻ trộm mộ thì chúng ta cũng là thân xác phàm thai, đừng chủ quan.”

Diệu Tâm bảo mọi người xếp thành một hàng dọc, như vậy có thể hạn chế tối đa diện tích tiếp xúc với mặt đất để tránh kích hoạt cơ quan nào đó. Cô đi đầu tiên, Diệp Thiếu Dương đi ngay sát phía sau để cầm đèn soi sáng cho cô. Cả nhóm thận trọng từng bước tiến vào trong hành lang, mỗi bước đi đều chú ý nhìn dưới chân.

Hành lang rất dài, bốn phía trên dưới trái phải đều được xây bằng gạch mộ theo hình vòm, không có bất kỳ trang trí nào. Gạch đá trông rất kiên cố. Đi trong hành lang, Diệp Thiếu Dương thầm cảm thán khi nghĩ đến việc từng viên gạch này được xây lên. Chẳng nói đâu xa, chỉ riêng một đoạn mộ đạo dài thế này cùng với cầu thang lúc nãy, không biết đã tốn bao nhiêu nhân lực và thời gian mới tu bổ xong.

Mà đây, theo những gì thấy trước mắt, nhiều nhất cũng chỉ là một phần nhỏ của cổ mộ... Mối đe dọa thực sự vẫn còn nằm sâu bên trong.

Đi đến cuối hành lang, hai bên xuất hiện hai con đường tạo thành hình chữ “Đinh” (T).

Trên bức tường đối diện ngã ba có một pho tượng Phật ngồi trên đài sen. Một tay Ngài kết ấn hoa sen, tay kia dựng đứng trước ngực, trên đầu đội mũ Tam Tạng, vẻ mặt tĩnh lặng. Diệp Thiếu Dương cố ý quan sát khóe miệng, phát hiện vị Phật này không hề mỉm cười.

Ngô Đồng tiến đến trước tượng Phật, cúi người hành lễ.

Diệp Thiếu Dương hỏi: “Đây là vị Phật nào?”

“Đây là Văn Thù Bồ Tát, nhưng là hình tượng của Phật giáo Tây Tạng, khác với hình tượng Bồ Tát của Phật giáo Hán truyền. Tôi từng thấy tượng Phật Tây Tạng trong một số điển tịch, tuy nhiều vị không nhớ rõ nhưng mấy vị Bồ Tát lớn thì vẫn nhận ra được.”

Diệu Tâm nghe cô nói vậy liền tiếp lời: “Vậy thì quả nhiên có liên quan đến Bổn giáo. Bổn giáo vốn là Hắc giáo Tây Vực, sau khi Phật giáo truyền vào đã hấp thu rất nhiều thứ của Phật môn, cũng thờ phụng các vị chủ thần của Phật giáo.”

Ngô Đồng nói: “Giải thích như vậy thì hợp lý, chỉ là tôi vẫn không hiểu nổi, cô không phải nói đây là mộ của con cháu Triệu Kỳ sao? Tại sao lại thờ phụng thần linh của Bổn giáo?”

“Tôi cũng không rõ, xem ra chỉ có thể vào sâu hơn mới biết được.”

Diệp Thiếu Dương dùng đèn hoa sen soi về hai phía, thấy hai lối đi đều giống hệt nhau, bèn hỏi Diệu Tâm nên đi bên nào.

Diệu Tâm cảm nhận một lát, thấy gió thổi ra từ lối bên trái nên đề nghị đi hướng đó. Giống như lúc trước, cô để Diệp Thiếu Dương cầm đèn, còn mình thì dán mắt xuống chân, thận trọng bước đi. Đột nhiên, cô phát hiện trên sàn nhà có những dấu vết lạ, cúi đầu nhìn kỹ thì thấy trên mặt đá xanh có rất nhiều vệt ngoằn ngoèo xoáy tròn...

Diệu Tâm quan sát một hồi thấy có gì đó không ổn, liền bảo Diệp Thiếu Dương lấy mấy cây nến trong túi ra đốt lên, đặt ở hai bên lối đi. Sau đó mọi người lùi lại mười mấy bước, nương theo ánh nến để nhìn bao quát. Lúc này mới thấy rõ những dấu vết trên đất kết hợp lại thành một đồ án, hình dáng khá giống một con nhện nhưng vô cùng trừu tượng, đường nét phức tạp mà không rối loạn. Cả nhóm quan sát nửa ngày vẫn không nhìn ra đây rốt cuộc là thứ gì...

Diệu Tâm suy đoán đây có thể là một loại vật tổ của Bổn giáo, còn tác dụng là gì thì nhất thời không đoán ra. Mọi người đành tạm thời bỏ qua, tiếp tục đi sâu vào hành lang. Đi không bao xa, nhờ ánh nến từ đèn hoa sen, họ thấy hai bên mộ đạo xuất hiện những hốc cửa hình vòm, nằm san sát nhau, mỗi cái cách nhau chừng mười mét.

“Nhìn giống hầm trú ẩn thế nhỉ.” Diệp Thiếu Dương thốt lên khi nhớ lại những hốc tường trong hầm trú ẩn.

“Hầm trú ẩn là cái gì?” Diệu Tâm hỏi một câu.

“Là nơi để tránh máy bay ném bom ấy mà...”

Thấy ánh mắt kinh ngạc của Diệu Tâm và những người khác, Diệp Thiếu Dương sực nhớ ra thời đại này làm gì đã có khái niệm hầm trú ẩn, đành gượng cười: “Tôi nói bừa thôi, mọi người cứ coi như không nghe thấy gì đi.”

Thời đại này chưa có máy bay ném bom nên đương nhiên không thể có hầm trú ẩn. Hơn nữa đây là cổ mộ, không biết trong những gian mộ thất này chứa thứ gì. Diệp Thiếu Dương xách đèn hoa sen, tiến vào một gian mộ thất đầu tiên.

Mộ thất rất nhỏ, chỉ bằng kích thước một phòng vệ sinh bình thường, bên trong chỉ có duy nhất một vật: Quan tài.

Đó là một chiếc quan tài bằng đá, đầu lớn hướng vào trong, đầu nhỏ hướng ra ngoài, vừa vặn khảm chặt vào trong mộ thất, xung quanh hầu như không còn chỗ trống nào.

Đề xuất Voz: Nocturne - Một Kí Ức Đẹp
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN