Chương 22: Thủ Linh Đồng một dạng

Nữ quỷ ăn mặc giống hệt thị nữ lúc trước, thần hình đờ đẫn đứng trong góc nhỏ. Diệp Thiếu Dương cởi ba lô đưa cho Lão Quách.

“Anh tìm ống mực sạch, ngâm vào máu chó mực đi, chờ tôi sắp xếp.” Diệp Thiếu Dương dặn dò xong liền xoay người nhảy vào mộ thất. Nữ quỷ cảm nhận được hơi người, vèo một cái lao tới. Nhiệm vụ của nàng khi bị chôn sống là để giết kẻ trộm mộ, bảo vệ thi thể mộ chủ.

Diệp Thiếu Dương sợ đánh thức thủ linh đồng tử nên phải đánh nhanh thắng nhanh. Hắn lập tức lấy ra một nắm tiền Ngũ Đế ném lên không trung, chúng tự động xếp thành vị trí Bát Quái.

“Thiên Địa Vô Cực, Càn Khôn Tá Pháp, PHÁ...!”

Tiền Ngũ Đế đều đánh trúng trước ngực nữ quỷ. Nàng thét lên một tiếng đau đớn rồi lùi lại phía sau.

“Sao cậu ta cứ niệm mãi câu này thế?” Mã Béo thắc mắc hỏi Lão Quách: “Dùng kiếm cũng niệm, dùng tiền đồng cũng niệm.”

“Đây là chú vạn năng của Mao Sơn, tôi cũng biết niệm.”

Mã Béo liếc xéo lão: “Thôi ông bớt đi, tôi có thấy ông ra tay bao giờ đâu, toàn nấp sau lưng bốc phét.”

Diệp Thiếu Dương dùng thời gian ngắn nhất chế phục nữ quỷ, dùng chiêu cũ cởi bỏ áo khoác của nàng... Sau khi siêu độ xong, hắn bảo Lão Quách ném ống mực đã ngâm máu chó xuống. Hắn bắt đầu từ quan tài bên trái, lần lượt búng các đường huyết tuyến từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, mỗi đường cách nhau không quá ba tấc.

Đến khi búng được một nửa, nắp quan tài đột nhiên hé mở một khe hở, một bàn tay tái nhợt thò ra chộp lấy Diệp Thiếu Dương. Hắn đã sớm đề phòng, đưa ngang ống mực, sợi dây đỏ vướng ngay vào ngón tay giữa của nó. Hắn thuận thế quấn vài vòng, thắt pháp kết rồi đẩy bàn tay đó trở lại trong quan tài.

Ngón giữa còn gọi là Linh Tê Chỉ, là nơi trú ngụ của mệnh hồn. Bất luận là người sống hay người chết, một khi ngón giữa bị dây đỏ trói chặt thì coi như mệnh hồn bị khóa, không cách nào xuất khiếu được nữa.

Hồn phách không thể xuất khiếu, thực lực của Quỷ Thi giảm đi một nửa. Tuy nhiên nó vẫn còn bản năng tấn công của cương thi, nó đâm vào nắp quan tài rầm rầm như muốn vỡ vụn ra.

Diệp Thiếu Dương cười lạnh, lấy từ thắt lưng ra một chiếc ấn ngọc đặt lên nắp quan tài. Phần trên của ấn là hình một con mãnh thú hung tợn.

“Không lẽ là Tỳ Hưu Ấn!” Lão Quách kinh ngạc thốt lên. Tỳ Hưu Ấn là một trong những bí bảo của Mao Sơn, năm đó ở trên núi lão chỉ mới nghe danh chứ chưa từng tận mắt thấy.

Một phương Tỳ Hưu Ấn đối với lũ quỷ quái mà nói thì nặng tựa Thái Sơn. Sau khi trấn áp lên, thứ bên trong tuy vẫn không cam chịu nhưng dù nó có gây ra động tĩnh lớn thế nào, quan tài vẫn bất động như núi.

Diệp Thiếu Dương tiếp tục búng huyết tuyến cho đến khi kín mít toàn bộ quan tài mới thầm thở hắt ra, tiến về phía chiếc quan tài còn lại. Phía trên, ánh đèn pin của Lão Quách cũng rọi theo. Diệp Thiếu Dương vừa bước tới trước mặt đã lập tức ngẩn người: Nắp quan tài đã bị mở toang, đẩy sang một bên, bên trong trống rỗng!

Thủ Linh Đồng đã ra ngoài!

Từ khi nào?

Mã Béo đột nhiên gào lên: “Sau lưng cậu!”

Diệp Thiếu Dương đột ngột quay đầu, một khuôn mặt đỏ lòm như máu đang áp sát vào mình, miệng há hốc như đang thổi hơi. Diệp Thiếu Dương lộn người ra sau, chạy xa mười mấy bước mới hít sâu một hơi nói: “Nguy hiểm thật, suýt nữa thì hôn nhau rồi.”

Quỷ Thi do không được siêu sinh nên trong người tích tụ oán khí cực mạnh. Nếu là người thường bị nó phun một ngụm khí vào mặt thì coi như xong đời. Diệp Thiếu Dương tuy là Thiên Sư, bị phun trúng không chết nhưng chắc chắn cũng chẳng dễ chịu gì.

“Khẹc khẹc...” Đứa trẻ phát ra tiếng kêu kỳ quái, tốc độ cực nhanh lao về phía Diệp Thiếu Dương. Lần này hắn đã chuẩn bị, tay phải kết pháp quyết vỗ một chưởng trúng giữa mặt nó. Đứa trẻ hét lên một tiếng, thân hình vội vàng thối lui rồi biến mất trong bóng tối. Diệp Thiếu Dương chờ một lúc không thấy động tĩnh gì, bèn lẩm bẩm: “Thứ này cũng khôn thật, biết mình lợi hại nên không dám lên. Sư huynh, thắp đèn!”

Lão Quách châm một ngọn Tam Sắc Liên Hoa Đăng, dùng một sợi dây đỏ treo rồi thả xuống mộ thất.

Mã Béo thắc mắc: “Sao không thắp ngay từ đầu?”

Lão Quách hừ một tiếng: “Anh có biết bột Thất Tinh Thảo đắt thế nào không, ba trăm tệ một tiền đấy, anh tưởng là nến thường à?”

Ánh sáng màu cam rọi sáng mộ thất. Diệp Thiếu Dương quét mắt nhìn quanh, thấy đứa trẻ đang thu mình trong góc. Nó chỉ cao chừng một thước, mập mạp, ngoại hình không khác gì đứa trẻ cùng lứa, chỉ có điều toàn thân đỏ rực, hơi trong suốt, có thể lờ mờ thấy rõ kinh mạch và nội tạng bên trong.

Diệp Thiếu Dương thở dài. Hắn biết tình trạng này là do khi đứa trẻ còn sống, người ta đã đục mở Thiên Linh Cái rồi rót Duyên Hống (chì và thủy ngân) vào. Theo máu chảy đi khắp kinh mạch, huyết khí và nguyên tố Duyên Hống phát tiết ra ngoài bề mặt khiến thi thể vĩnh viễn không thối rữa, da thịt vì thế mà biến thành màu đỏ như máu.

Nỗi đau đớn khi bị Duyên Hống rót vào người, chảy khắp cơ thể ra sao, Diệp Thiếu Dương chưa từng trải qua, nhưng kinh điển Mao Sơn mô tả là: “Đau tận xương tủy, nghiến nát hàm răng”.

Diệp Thiếu Dương thở dài nhìn đứa trẻ: “Ta đến để siêu độ cho ngươi, giúp ngươi giải thoát.”

Đứa trẻ từ khi biến thành Quỷ Thi đã mất đi khả năng giao tiếp, tự nhiên không hiểu lời Diệp Thiếu Dương. Trong tâm trí nó chỉ còn sự giết chóc, muốn trút hết mọi đau đớn lúc sinh tiền lên bất cứ kẻ nào nó nhìn thấy.

Diệp Thiếu Dương cũng chẳng trông mong nó hiểu được. Muốn siêu độ thì phải bắt được nó trước. Hắn ngẩng đầu nhìn lên trên nói: “Mau rung Kinh Hồn Chuông!”

Lão Quách một tay cầm đèn, một tay lục trong ba lô lấy ra Kinh Hồn Chuông đưa cho Mã Béo: “Anh khỏe tay, anh rung đi, phải rung liên tục không được ngừng.”

Mã Béo không biết là bẫy, cầm lấy chuông lắc liên hồi, tiện miệng hỏi: “Rung cái này để làm gì?”

“Tiếng Kinh Hồn Chuông gây kích thích mạnh đến quỷ hồn, khiến nó không thể huyễn biến, thủ đoạn tấn công của Quỷ Thi coi như phế bỏ một nửa. Lát nữa anh có thấy gì thì nhớ đừng phân tâm, tuyệt đối không được ngừng tay.”

Mã Béo vỗ ngực: “Chúng ta ở trên, bọn chúng ở dưới, thấy gì cũng chẳng sợ. Hắc hắc, coi như xem phim kinh dị thôi, càng kích thích càng tốt.”

Lão Quách cười thầm đầy ẩn ý, bụng bảo dạ: Cứ đắc ý đi, mong là lát nữa anh vẫn còn nghĩ được như thế.

Tiếng chuông vang lên, khả năng hành động của Quỷ Thi quả nhiên giảm hẳn. Nó nhe răng trợn mắt, biểu cảm tỏ ra rất thống khổ. Diệp Thiếu Dương không tốn chút sức nào đã áp sát được nó, dán một tấm Định Thân Phù sau gáy. Đại công cáo thành, Diệp Thiếu Dương thở phào, tay chấm chu sa lên huyệt Quỷ Môn ở giữa chân mày nó, rút cây Định Hồn Châm ra. Đứa trẻ run rẩy một cái, ánh mắt lộ vẻ oán hận. Nó chỉ biết đau chứ không biết Diệp Thiếu Dương đang làm gì.

“Ta làm vậy là tốt cho ngươi thôi.” Diệp Thiếu Dương vỗ đầu nó, “Bây giờ sẽ siêu độ cho ngươi.”

Trong quá trình luyện chế, ba hồn bảy vía của đứa trẻ đã bị đánh tan vào các bộ phận trong cơ thể, cần phải tụ hồn trước mới có thể siêu độ. Diệp Thiếu Dương đặt một tay lên huyệt Thiên Môn của nó, nhắm mắt lại, bắt đầu tụng niệm Sưu Hồn Chú. Một luồng thần niệm đi vào cơ thể đứa trẻ, tìm kiếm ba hồn bảy vía...

Trong mắt Mã Béo, Diệp Thiếu Dương cứ đứng im bất động, miệng lẩm bẩm liên tục, thật sự rất khô khan. Thế là anh ta ngừng rung chuông, lấy thuốc lá ra hút.

“Rung chuông đi, không được ngừng!” Lão Quách vội nhắc nhở.

Mã Béo nhíu mày nhìn lão: “Bây giờ còn rung làm gì nữa?”

“Bây giờ anh rung chuông là để tiêu trừ oán niệm của hồn linh, khiến nó cam tâm tình nguyện được siêu độ. Nếu không oán niệm quá sâu sẽ khó lòng siêu thoát. Nhanh lên, nhớ kỹ tiếng chuông không được dứt!”

Mã Béo vừa mới lắc chuông trở lại, đột nhiên một bóng người màu đỏ từ trong mộ thất bay vọt lên, đứng ngay trước mặt anh ta. Đó chính là khuôn mặt của đứa trẻ kia, nhăn nhó vặn vẹo, vô cùng kinh dị. Cái miệng há hốc của nó chảy ra một lượng lớn chất lỏng xanh đỏ vàng nhầy nhụa dọc xuống cằm. Đứa trẻ quệt một cái, bàn tay đầy chất dịch đặc quánh đưa về phía Mã Béo, miệng phát ra tiếng cười khanh khách khiến người ta sởn gai ốc.

Mặt Mã Béo lập tức biến thành màu xanh mét.

Đề xuất Voz: Đợi em đến tháng 13
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN