Chương 2247: Bánh bao xâm lấn 2

Thằng bé liếm môi một cái, có chút do dự rồi ngập ngừng nói: “Lúc trước chẳng phải đã từng qua lại sao, ta là hoa Thông Linh Phật Tử.”

Cái gì!

Diệp Thiếu Dương kinh hãi, kinh ngạc nhìn đứa nhỏ này. Hắn vốn biết nó là tà vật, mà tà vật thì thiên biến vạn hóa, điều này không giả, thế nhưng Diệp Thiếu Dương làm sao cũng không thể đem đóa hoa Thông Linh Phật Tử đáng sợ kia liên hệ với đứa bé trước mặt này được. Hắn hỏi lại: “Hoa Thông Linh Phật Tử chẳng phải đã bị ta đốt rồi sao?”

“Hì, ta là hạt giống của hoa. Lúc ngươi thiêu nó, ta đã rời đi rồi. Có điều ta sợ bị các ngươi phát hiện rồi bắt được, mà tấm Âm Dương Kính này của ngươi có thể ngăn cách không gian, vì thế ta liền trốn vào trong.” Thằng bé ngẩng đầu nhìn Diệp Thiếu Dương, bộ dạng vô cùng đáng thương nói: “Cầu xin ngươi đừng giết ta, ta nguyện ý làm người hầu cho ngươi, chủ nhân.”

“Cái con khỉ nhà ngươi, đừng có thấy người sang bắt quàng làm họ. Ta hỏi này, có phải ngươi biến thành bé trai để cố ý giả bộ đáng thương không? Đây không phải bản tôn của ngươi chứ?”

“Bản tôn của ta vốn là một cây hoa cỏ, có điều ta mới vừa thành hình, hóa thành hình người thì chính là bộ dáng này. Chủ nhân, ngươi hãy thu nhận ta đi.”

Diệp Thiếu Dương trừng mắt nhìn nó, nói: “Một hạt giống hoa như ngươi mà lại có pháp lực mạnh mẽ như vậy, còn có thể huyễn biến?”

Hoa Đồng nói: “Không phải nói như vậy, ta kế thừa linh lực từ cây hoa trước đó, việc huyễn biến vẫn có thể làm được.”

Diệp Thiếu Dương vẫn là lần đầu tiên nghe thấy chuyện như vậy, trong lúc nhất thời có chút không chấp nhận nổi, ngơ ngác không nói gì.

Hoa Đồng nhìn hắn như vậy liền giải thích: “Nói cho cùng, ta cũng không hẳn là hạt giống. Thông Linh Phật Tử không phải cây cỏ bình thường, ta cũng không phải kết ra từ hạt. Nói đúng hơn, ta là một phần của nó.”

Hoa Đồng miêu tả nửa ngày, Diệp Thiếu Dương cuối cùng cũng nghe hiểu được: “Ta biết rồi, ngươi là bào tử.”

“Bánh bao?” Thằng bé chớp mắt nửa ngày rồi nói: “Ta không phải bánh bao, ta là hoa mà.”

“Ta nói không phải cái bánh bao đó.” Diệp Thiếu Dương đột nhiên nhớ tới trên bàn vẫn còn mấy cái bánh bao dầu rán chưa ăn hết, liền tìm tới ăn hai cái, rồi nói với thằng bé: “Ta nói không phải loại bánh bao này. Chậc, giải thích với ngươi cũng không rõ ràng được, tóm lại là chính ta hiểu là được rồi.”

Thông Linh Phật Tử hoa tuy là tà vật nhưng bản chất vẫn là thực vật. Theo lời giải thích của thằng bé, nó hẳn là một loại nấm, thông qua bào tử để sinh sôi đời sau. Khi bản thân gặp nguy hiểm hoặc trước khi bị hủy diệt, nó sẽ phân liệt ra thứ tương tự như bào tử, sinh ra đã có linh tính, trở thành một cây Thông Linh Phật Tử mới. Đó cũng có thể coi là một phương thức kéo dài sinh mệnh.

Chẳng trách lúc hoa Thông Linh Phật Tử bị đốt, nó lại để mặc cho bọn họ thiêu chết như vậy. Lúc đó hắn còn thấy nó chết hơi quá nhanh, cũng không phản kháng gì, hóa ra là nó đã lén lút phân liệt ra bào tử để bản thân tồn tại theo một cách khác.

“Cứ cho ngươi là bào tử đi, ta có thể hiểu được. Nhưng tại sao ngươi lại nói được ngôn ngữ loài người, biểu hiện cũng giống hệt một con người như vậy?”

“Ký ức của cây hoa trước đó ta đều có thể kế thừa, vì vậy những gì nó biết, ta cũng đều nắm rõ.”

“Vậy cây hoa trước đó làm sao lại biết được những thứ này?”

Hoa Đồng do dự một chút rồi nói: “Chỉ cần bị nó dùng ảo giác giết chết, không chỉ máu thịt mà cả thần thức cũng sẽ bị hấp thu một phần, giống như ký ức vậy. Nó đã giết qua mấy người, vì thế có được một ít trí nhớ của bọn họ, tự nhiên cũng hiểu được rất nhiều chuyện.”

Diệp Thiếu Dương nhất thời cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, loài hoa Thông Linh Phật Tử này lại có thể hấp thu ký ức và tri thức từ thần thức của con người, điểm này thật sự quá đáng sợ.

“Nói như vậy, những vụ giết người trước đây của hoa Thông Linh Phật Tử cũng có phần của ngươi?”

Hoa Đồng nghe hắn nói thế lập tức xua tay lia lịa: “Không không không, trước khi phân liệt ra, ta chỉ là một phần thân thể của nó. Chỉ đến khắc phân liệt, ta mới có thần thức của riêng mình. Những hành động trước đó của nó không thể tính lên đầu ta được. Hơn nữa, nó cũng là bị người ta di dời từ Tây Vực tới đây, nhiễm phải thi khí nên mới nảy sinh hứng thú với máu thịt con người. Tuy ta biết tất cả những chuyện này, nhưng ta là ta. Ta sẽ không làm theo cách của nó. Vì thế ta mới muốn nhận ngươi làm chủ nhân, dùng phương pháp chính quy để tu hành chứng đạo, hy vọng chủ nhân thành toàn.”

Diệp Thiếu Dương trong lòng khẽ động, hỏi: “Tại sao lại chọn ta?”

“Bởi vì tiền thân của ta, cây hoa trước đó đã chết dưới tay ngươi.”

“Ngươi không hận ta sao?”

“Không, nó làm nhiều chuyện bất nghĩa, chết là xứng đáng. Hơn nữa, nếu nó không chết thì sao có ta tái sinh.” Hoa Đồng nở nụ cười với Diệp Thiếu Dương: “Ta còn chưa nói hết đâu. Lúc trước nó dùng ảo cảnh nhốt các ngươi hai lần, cả hai lần ngươi đều có thể phá giải. Ta thấy bản lĩnh của ngươi rất lớn, đi theo ngươi chắc chắn sẽ có tiền đồ.”

Đứa nhỏ Hoa Đồng này khi nói chuyện thật sự rất thức thời.

Diệp Thiếu Dương cười cười hỏi: “Tại sao ta phải dẫn ngươi theo? Ngươi có ích lợi gì?”

Mỹ Hoa nghe đến đây liền xen vào một câu: “Phải đó, ngươi ngay cả ta còn đánh không lại, giữ ngươi lại có ích gì cơ chứ?”

“Ta đánh không lại ngươi là vì ở trong không gian của Âm Dương Kính, ta không có cách nào huyễn biến thành chân thân, thủ đoạn không triển khai được. Nếu không thì thử lại lần nữa xem!”

“Thử thì thử, chẳng lẽ ta lại sợ ngươi.” Mỹ Hoa định hóa giải toàn bộ cấm chế trên người nó, nhưng đột nhiên nghĩ đến điều gì đó: “Không được, vạn nhất thằng nhóc ngươi bỏ chạy thì sao?”

“Ta không chạy!”

“Không sao, ngươi cứ thả ra đi, nó chạy không thoát đâu.” Diệp Thiếu Dương nói. Hiện tại pháp lực của hắn đã khôi phục, cho dù Hoa Đồng này thật sự muốn chạy cũng tuyệt đối không thành công được.

Mỹ Hoa đành phải hóa giải cấm chế cho nó.

Nàng khoanh hai tay trước ngực, nói: “Ngươi ra tay trước đi.”

Hoa Đồng bò lên bàn, chộp lấy ấm trà tu ừng ực mấy ngụm, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn. Sau đó nó ngồi xuống bàn, cả người cấp tốc biến hóa, biến thành một cây cỏ. Hai cái chân thòng xuống biến thành bộ rễ, thân thể biến thành nụ hoa, hai cánh tay biến thành phiến lá nhẹ nhàng vỗ vỗ, nói với Mỹ Hoa: “Đến đây đi.”

Một luồng gió âm u thổi tạt tới.

Diệp Thiếu Dương lập tức ngửi thấy mùi hương quen thuộc kia, nhất thời cảnh giác lùi lại mấy bước, nhẹ nhàng cắn đầu lưỡi, dự định nếu có gì không ổn sẽ dùng lực cắn xuống ngay.

“Thằng nhóc con, ta tới đây!” Mỹ Hoa lao đến trước mặt Hoa Đồng, đưa tay chộp lấy. Nàng tóm gọn được nó, vận dụng tu vi khống chế chặt chẽ trong tay, cười lạnh nói: “Để xem ngươi làm thế nào!”

Đột nhiên, lá hoa trong tay nàng khô héo, vụn vặt rơi xuống qua kẽ tay.

Mỹ Hoa kinh hãi, không lẽ mình lỡ tay bóp chết nó rồi sao? Nhưng nghĩ lại Hoa Đồng không thể yếu ớt như vậy được. Mỹ Hoa ngẩn người một lúc rồi quay sang hỏi Diệp Thiếu Dương: “Lão đại, chuyện này là sao?”

“Không biết, chắc là chạy mất rồi. Mặc kệ nó đi, ta buồn ngủ quá, muốn ngủ một lát.” Diệp Thiếu Dương vừa nói vừa leo lên giường nằm, cười cười với nàng: “Bờ vai ta hơi nhức, ngươi có thể qua đây bóp vai cho ta không?”

Đề xuất Tiên Hiệp: Đan Đạo Trường Thanh
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN