Chương 2249: Tổ sư giận dữ 2

“Trong Bắt Quỷ Liên Minh đều là những người bạn tốt nhất của ta, đều là nhân loại. Còn Âm Dương Ty đều là môn nhân của ta, cũng giống như thu nhận đàn em vậy. Môn nhân của ta có quỷ, yêu, tà linh, mọi người đều là anh em một nhà, ngươi cũng không cần gọi ta là chủ nhân, cứ gọi ta là lão đại là được. Quy tắc chỉ có một: bất kể đối thủ là ai, phải cùng tiến cùng lui, không được bỏ lại bất kỳ ai. Không có chuyện vì ta mà phải hy sinh bản thân, ngươi nhớ kỹ chưa?”

Hoa Đồng kinh ngạc nhìn hắn, nói: “Vì chủ nhân mà hy sinh bản thân, chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?”

“Ở chỗ ta không có chuyện đó. Dù sao hiện tại ngươi cũng chưa nhận chủ, cứ ở lại chỗ ta trước đã, ta cũng vừa lúc khảo sát ngươi một thời gian.”

“Được rồi, con nhớ rồi. Chủ... lão đại. Hì hì, Người vừa nói có rất nhiều môn nhân, vậy con xếp thứ mấy? Những người khác là ai, kể cho con nghe một chút đi.”

“Ngươi xếp thứ mười. Còn về tình hình của họ, sau này sẽ có dịp nói, giờ ta không có tâm trạng.”

“Ồ, được rồi ạ.” Hoa Đồng nháy mắt với Mỹ Hoa một cái, nói: “Hiện tại đệ là đệ đệ của tỷ rồi, sau này tỷ phải chăm sóc đệ đấy.”

Mỹ Hoa im lặng một lúc rồi nói với Diệp Thiếu Dương: “Lão đại, ta thật sự có chút hâm mộ, muốn chân chính trở thành môn nhân của ngài, còn phải đợi hơn chín mươi năm nữa.”

“À, chuyện này ấy hả, thực ra người ta thu nhận sớm nhất chính là cô. Đợi sau khi ta trở về, ta có thể gặp lại cô mà...”

“Không giống nhau đâu. Tuy rằng trăm năm sau ta vẫn là ta, nhưng so với ta của hiện tại thì thực chất lại không phải là cùng một người, ít nhất là ta sẽ không có những ký ức này. Sau khi ngài rời đi, ta còn phải chờ hơn chín mươi năm mới có thể gặp lại ngài.”

Mỹ Hoa nhẹ giọng nói, đột nhiên nghĩ đến một chuyện liền hỏi: “Lão đại, ngài nói xem đến lúc đó, người mà ta gặp có còn là cùng một người với ngài bây giờ không? Chắc ngài hiểu ý ta mà.”

Diệp Thiếu Dương cũng ngẩn ra, suy nghĩ hồi lâu rồi lắc đầu: “Ta không biết.”

Vấn đề này thực sự khiến Diệp Thiếu Dương thấy nhức đầu. Ở thời đại của hắn, các loại phim ảnh về xuyên không rất nhiều, hắn tuy lớn lên trên núi nhưng từ nhỏ cũng xem không ít. Những giả thuyết xoắn não đó đều do đạo diễn quyết định, giờ đây chính mình thực sự trải qua, Diệp Thiếu Dương hoàn toàn mù tịt. Suy nghĩ kỹ hồi lâu cũng không tìm ra đáp án.

Mỹ Hoa cũng nghiêng đầu bắt đầu cân nhắc, nói: “Lấy một ví dụ nhé, giả sử ngài ở lại đây, cùng ta sống qua hơn chín mươi năm, vậy đến thời điểm mà ngài nói đó, liệu ta có gặp được một Diệp Thiếu Dương khác nữa không?”

Vẻ mặt Diệp Thiếu Dương có chút đờ đẫn. Giả thuyết của Mỹ Hoa đối với hắn mà nói thực sự là quá sức tưởng tượng.

Mỹ Hoa nhìn bộ dạng ngơ ngác của hắn, mỉm cười nói: “Thôi bỏ đi lão đại, đừng nghĩ những chuyện vô ích đó nữa, ta cũng chỉ vì hiếu kỳ nên thuận miệng nói vậy thôi. Thực ra bất kể có phải là ngài của hiện tại hay không, đối với ta mà nói đều như nhau, bởi vì ngài chính là hắn, hắn cũng là ngài. Giống như ta lúc đó cũng vậy, chung quy vẫn là chính mình thôi.”

“Cái gì mà ngươi ngươi ta ta, mọi người đừng thảo luận mấy vấn đề kỳ quái này nữa được không!” Hoa Đồng nắm lấy tay Diệp Thiếu Dương, nói: “Lão đại, con vẫn chưa có tên, Người đặt cho con một cái tên đi.”

Đặt tên sao?

Diệp Thiếu Dương nhất thời cảm thấy khó khăn. Hắn làm sao biết đặt tên gì hay, lập tức tìm đủ cách từ chối, nói rằng mình không chăm học, học vấn không cao.

“Tùy tiện thôi mà lão đại, con có phải đi học đâu mà cần tên chính thức, Người cứ lấy đại một cái tên cho con là được rồi.” Hoa Đồng léo nhéo không buông.

Không thể từ chối được nữa, Diệp Thiếu Dương đành phải vắt óc suy nghĩ.

“Có rồi! Bao Tử! Chẳng phải ngươi xuất thân là bào tử sao, nhìn cũng tròn trịa giống cái bánh bao, vậy gọi là Bao Tử đi! Chính là cái loại bánh bao có thể ăn được ấy!”

“Bao Tử...” Hoa Đồng lộ ra vẻ mặt u sầu.

“Cái tên đáng yêu thế còn gì, cứ gọi tạm như vậy đi. Sau này nghĩ ra tên nào hay hơn thì đổi.” Diệp Thiếu Dương thực sự không muốn tốn thêm tâm sức vào chuyện nhức đầu này.

“Vậy cứ thế đi, không đổi nữa.” Hoa Đồng ủ rũ gãi đầu, “Con đây là xin lời chúc phúc, Người là chủ nhân của con, kim khẩu đã mở thì không thể thay đổi. Thôi được rồi, dù sao con cũng đã có tên, sau này con chính là Bao Tử!” Nói đoạn, Bao Tử cuối cùng cũng vui vẻ trở lại.

Diệp Thiếu Dương đột nhiên nghĩ đến Qua Qua. Dưới trướng hắn vốn đã có một Qua Qua, giờ lại thêm một Bao Tử, hai đứa lại cùng là ngoại hình trẻ con, sau này họp lại một chỗ chắc vui lắm, toàn là đồ ăn cả. À, còn có Quả Cam nữa. Rau củ quả lẫn đồ ăn mặn giờ có đủ cả rồi.

Nghĩ đến Quả Cam và Qua Qua, trong lòng Diệp Thiếu Dương lại dấy lên nỗi nhớ nhung.

Các ngươi đang đợi ta trở về phải không?

“Đúng rồi Bao Tử, ngươi có biết lai lịch của Bích Thanh kia không?” Diệp Thiếu Dương sực nhớ tới Bích Thanh nên hỏi.

“Con không biết. Thực ra phải nói là đóa Phật Tử Hoa trước kia cũng không quen biết bà ta. Phật Tử Hoa vốn sinh trưởng ở Tây Vực, dưới một gốc cây bách gần chùa Tiểu Chiêu, sau đó bị một đệ tử Hắc Giáo di dời đến đây để trấn giữ cổ mộ.”

Trong thần thức của Bao Tử có di truyền một phần ký ức của đóa Phật Tử Hoa kia, nên cũng biết được đôi chút chuyện năm đó. Mấy trăm năm trước, Thông Linh Phật Tử Hoa bị một vị tông sư của bản giáo tìm thấy, đem trồng vào trong cổ mộ, đồng thời hạ cấm chế mạnh mẽ, khiến nó chỉ có thể sinh trưởng dưới hình thái bản thể trong bồn hoa, không thể rời đi dù chỉ một bước (cấm chế nằm ngay trong lớp đất dưới bồn hoa, trên thi thể phía dưới, quấn quanh rễ cây Thông Linh Phật Tử Hoa).

Còn Bích Thanh thì mãi đến khoảng trăm năm sau mới tiến vào cổ mộ. Bà ta tìm thấy vại luyện thi, đại chiến một trận với tà vật vốn có ở bên trong. Lúc đó bà ta đánh không lại nên bỏ chạy, sau đó thừa dịp tà vật kia độ kiếp mới ra tay giết chết, hấp thụ toàn bộ tu vi của nó. Vốn dĩ bên trong vại luyện thi vì giết người vô số nên oán khí cực kỳ nồng đậm, là thứ đại hung cực kỳ hiếm thấy trong nhân gian. Sau khi Bích Thanh chiếm giữ được nó liền tự trói buộc mình, ẩn náu tu luyện bên trong, không bao giờ bước ra ngoài nữa.

Sự tồn tại của Thông Linh Phật Tử Hoa vừa hay có thể làm một lớp phòng vệ cho bà ta. Vạn nhất có người xông vào cổ mộ, nơi đó là con đường bắt buộc phải đi qua, Thông Linh Phật Tử Hoa có thể trấn giữ cửa ải đầu tiên. Vì vậy, Bích Thanh cũng mặc kệ sự tồn tại của nó, không hề làm tổn thương nó.

Còn về vị tông sư Hắc Giáo đã cưỡng ép mang nó từ Tây Vực về đây, cũng như mọi chuyện liên quan đến cổ mộ, Thông Linh Phật Tử Hoa lúc đó cũng không biết quá nhiều, nên Bao Tử lại càng mù tịt.

Tuy nhiên, Bao Tử lại kể về việc tổ tiên của Diệu Tâm tiến vào cổ mộ năm xưa. Chuyện này nó cũng biết. Khi đó, Thông Linh Phật Tử Hoa vẫn chưa đạt được thành tựu gì lớn, hơn nữa trong nhóm người đó có một lão giả (theo lời Bao Tử kể, Diệp Thiếu Dương đoán đó chính là người cha trong hai cha con nọ) pháp lực cực thâm hậu, đã phá được ảo cảnh của Thông Linh Phật Tử Hoa. Ông ta không tiêu diệt nó mà muốn chiếm làm của riêng, định bụng khi rời cổ mộ sẽ mang nó theo, kết quả cuối cùng lại chết ở trong địa cung...

Đề xuất Voz: Sau Này...!
Quay lại truyện Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
BÌNH LUẬN