Chương 2298: Thần bí khách tới 1
Diệp Thiếu Dương cũng lười cân nhắc thêm, đằng nào cũng phải đánh, hắn lập tức giắt Câu Hồn Tác lại bên hông, rút Thất Tinh Long Tuyền Kiếm ra chém tới. Trần Đại Tiên chắp hai tay lại, đột nhiên xuất chiêu, kẹp chặt lấy lưỡi kiếm trong tay Diệp Thiếu Dương. Do có tà khí hộ thân, khi tiếp xúc với linh lực của Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, hai bàn tay lão không ngừng bốc lên khói trắng. Diệp Thiếu Dương muốn rút kiếm về nhưng phát hiện mũi kiếm bị kẹp quá chặt, hắn liền buông một tay ra, kết ấn đánh thẳng vào mặt lão.
Kết quả chưa chạm tới mặt đã đánh trúng một luồng khí tức vô hình.
Một tiếng kêu thét thảm thiết vang lên, chỗ bị Diệp Thiếu Dương đánh trúng đột nhiên phun ra một vũng máu, rơi xuống đất.
“Ái chà má ơi, Giáo chủ, tên này lợi hại quá!” Một giọng nói lanh lảnh như của thiếu nữ vang lên.
Trần Đại Tiên đột nhiên há miệng, phun ra một luồng khí về phía Diệp Thiếu Dương, mùi tanh hôi cực kỳ, chẳng rõ là mùi chồn hay mùi cáo. Diệp Thiếu Dương vội vàng nín thở, đúng lúc này, hắn cảm thấy cổ mình bị thứ gì đó quấn lấy, cảm giác đầy lông lá. Phản ứng đầu tiên của Diệp Thiếu Dương là một loại động vật như chồn quấn lấy, chỉ là mắt thường không nhìn thấy được.
Thứ này càng lúc càng thắt chặt, rất nhanh Diệp Thiếu Dương đã cảm thấy nghẹt thở, tiếp theo khắp toàn thân đều bị những thứ này bao vây.
“Ta bắt được hắn rồi! Ta bắt được hắn rồi!”
Vô số thanh âm hớn hở phát ra từ miệng Trần Đại Tiên, tiếp theo là đủ loại âm thanh hỗn tạp, vừa khóc vừa cười, bò lổm ngổm trên người hắn...
Sơ ý một chút là trúng chiêu ngay!
Thủ đoạn của Trần Đại Tiên này tuy quái dị nhưng quả thực rất tàn độc.
Đúng lúc này, từ trong túi đeo lưng của Diệp Thiếu Dương bay ra một bóng người, chính là Mỹ Hoa. “Lũ nghiệt súc! Dám đụng đến chủ nhân của ta!”
Mỹ Hoa bay lượn quanh thân thể Diệp Thiếu Dương, tấn công những tà vật vô hình kia. Tiếng kêu rên vang lên liên hồi. Diệp Thiếu Dương cảm thấy người nhẹ bẫng đi, lập tức cắn đầu lưỡi, phun một ngụm máu lên hai bàn tay đang kẹp kiếm của Trần Đại Tiên.
Máu đầu lưỡi đối với người thường thì vô dụng, nhưng lúc này Trần Đại Tiên đã bị tà vật bám thân, mặc kệ đó là tà vật gì, máu đầu lưỡi đều có thể gây ra thương tổn. Chưa kể Diệp Thiếu Dương là Tiên Thiên Linh Thể, sát khí trong máu đầu lưỡi mạnh hơn người bình thường gấp mấy phần. Dưới sự bất ngờ không kịp đề phòng, hai bàn tay Trần Đại Tiên bị dính máu, lão thét lên một tiếng đau đớn, buông Thất Tinh Long Tuyền Kiếm ra.
Diệp Thiếu Dương không rút kiếm mà đọc nhẩm chú ngữ, thuận thế đâm thẳng vào ngực Trần Đại Tiên.
Trần Đại Tiên vội vàng dùng hai tay đón đỡ, lực cánh tay mạnh đến mức hất văng Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, rồi lao vào vật lộn với Diệp Thiếu Dương.
Diệp Thiếu Dương cũng vừa hay triển khai Mao Sơn Lăng Không Bộ để vờn nhau với lão.
“Hà!”
Trần Đại Tiên dậm chân một cái, cả người lập tức hiện lên một tầng khí tức màu đỏ bao phủ toàn thân, ngay cả Thất Tinh Long Tuyền Kiếm chém trúng cũng bị bật ra. Hơn nữa bản thân Trần Đại Tiên trở nên lực lưỡng vô cùng, may mà thân pháp Diệp Thiếu Dương nhanh nhẹn, nếu bị lão bắt được hay trúng một quyền thì hậu quả không dám tưởng tượng.
Chuyện quái gì thế này?
Một người bình thường sao đột nhiên như luyện thành Kim Cương Bất Hoại, đao thương bất nhập vậy?
Quan trọng là cứ một lúc lại có một con tà vật vô hình từ dưới đất vọt lên, không ôm chân thì cũng túm tay. Dù có Mỹ Hoa dọn dẹp hộ, nhưng trong trận chiến nhịp độ cao thế này, bắp đùi bị ôm một cái là động tác bị khựng lại ngay, cực kỳ ảnh hưởng đến tiết tấu.
Chính vì vậy, Diệp Thiếu Dương mấy lần suýt bị Trần Đại Tiên tóm được.
“Tiểu tử, chút tài mọn này mà cũng đòi bổn Giáo chủ đích thân ra tay, sao không mau ngoan ngoãn chịu trói!”
“Chịu cái em gái ngươi ấy.” Tình huống tuy nguy cấp nhưng Diệp Thiếu Dương quyết không chịu thua kém về lời nói. Sau khi thu Thất Tinh Long Tuyền Kiếm lại, hắn thử nghiệm đủ loại pháp thuật, nhưng đánh vào người Trần Đại Tiên đều không có phản ứng gì.
Thật là quái đản!
Lúc này, đám pháp sư đứng xem kịch cũng bắt đầu rục rịch, định tấn công Diệp Thiếu Dương. Mỹ Hoa đành phải bay qua ngăn cản bọn họ.
Tứ Bảo và mọi người đứng trong trận pháp nhìn thấy rõ mồn một, muốn đi cứu viện nhưng lại bị Diệu Tâm ngăn lại: “Mười hai phiến Độn Giáp Trận này của ta chỉ có một con đường, bên này chỉ có thể vào không thể ra, nếu không sẽ bị cuốn ngược vào trong trận pháp, không thoát ra nổi đâu!”
“Vậy phải làm sao bây giờ?” Tứ Bảo và mọi người ngẩn tò te.
“Ta hiểu rồi!”
Vân Xuân Sinh chậm rãi gật đầu, vuốt râu nói: “Không sai, là như vậy.”
“Cái gì mà hiểu, đừng có úp úp mở mở nữa, nói mau đi!” Tứ Bảo giục giã.
Vân Xuân Sinh không thèm để ý đến hắn, hét lớn với Diệp Thiếu Dương: “Diệp Thiếu Dương, tên Trần Đại Tiên này là dùng phép mời thần hộ thể. Ngươi dùng pháp khí tấn công, hắn dùng thân xác đỡ, đương nhiên vô hiệu; ngươi dùng binh khí đánh, hắn lại dùng linh khí chống lại, đương nhiên cũng không có kết quả.”
Diệp Thiếu Dương giật mình, ngẫm lại một chút liền hiểu ra. Nói đơn giản là: Mọi pháp thuật dùng để đối phó tà vật thì lão dùng thân xác người trần để chống lại; còn dùng thủ đoạn đối phó người thường thì lão lại dùng tà vật để hóa giải... Chuyện này quả thực là chơi lầy mà.
“Vậy con phải làm thế nào!”
“Theo ta thấy có hai cách, một là thực lực ngươi phải mạnh hơn hắn rất nhiều, có thể áp chế hoàn toàn linh khí trên người hắn...”
“Lão tổ tông ơi, cách này bỏ qua đi, người nói mau cách thứ hai đi.”
Nếu Trần Đại Tiên không dùng chiêu quái dị này, Diệp Thiếu Dương có thể đấu lại lão. Nhưng lão già này đã được xếp vào hàng ngũ những kẻ mạnh nhất giới pháp thuật thời bấy giờ, thực lực đương nhiên không thể xem thường. Diệp Thiếu Dương đoán lão tám phần là Địa Tiên, nhưng đã cận kề cấp bậc Linh Tiên — tuy vì vướng nút thắt mà có lẽ vĩnh viễn không đột phá được, nhưng bảo thực lực hắn mạnh hơn lão một đoạn dài thì thật không thực tế. Vì thế Diệp Thiếu Dương hỏi thẳng cách thứ hai.
“Cách thứ hai, tìm cách đánh văng ‘Tiên gia’ trong người hắn ra, công pháp tự khắc sẽ phá.”
Lời của Vân Xuân Sinh, Trần Đại Tiên đương nhiên cũng nghe thấy. Lão cười lạnh một tiếng: “Đồ già lụ khụ, ngươi tưởng dễ làm thế sao? Đừng tưởng ngươi là cao nhân một phái mà ta sợ, có giỏi thì ngươi tới thử xem?”
Vân Xuân Sinh là Thái thượng trưởng lão Mao Sơn, hơn nửa đời người chưa từng bị ai nói chuyện kiểu đó, vừa nghe xong liền nổi trận lôi đình: “Bần đạo là vì đang ở trong trận, có giỏi thì ngươi nhào vô đây, bần đạo không đánh cho ngươi phòi cứt ra mới lạ!”
Lời này vừa thốt ra, Tứ Bảo và Ngô Gia Vĩ đều sững sờ. Ông lão này... lúc chửi bới người khác trông chẳng khác gì lão nông thôn dã. Tứ Bảo nhìn ông lão, rồi lại nghĩ đến Thanh Vân Tử cũng hay tỏ ra ngây ngô lầy lội, liền nói với Ngô Gia Vĩ: “Hóa ra cái truyền thống không đứng đắn và hay chém gió của đệ tử Mao Sơn là có từ đời tổ tiên rồi...”
Để thân xác và tà vật tách rời... Diệp Thiếu Dương cười khổ, nói với Vân Xuân Sinh: “Lão gia tử ơi, người nói thế khác nào nói suông, làm sao mà làm được!”
“Hừ, lão già kia cũng chỉ giỏi mồm mép thôi, hôm nay ngươi chắc chắn phải chết, không bị đánh chết thì cũng bị vắt kiệt sức mà chết!” “Giáo chủ” mượn miệng Trần Đại Tiên nói.
“Mẹ nó, có giỏi thì nhào vô đây!”
Đề xuất Huyền Huyễn: Thái Cổ Đệ Nhất Thần